12 lượt xem

” Áo đỏ em đi giữa phố đông ” – Câu thơ nổi bật của thi sĩ Vũ Quần Phương | Educationuk-vietnam.org

Áo đỏ Đi giữa phố đông người là một câu thơ đặc sắc trong tập thơ Áo dài đỏ của nhà thơ Vũ Quần Phương. Ông là một nhà thơ lớn của nước ta với một kho tàng thơ văn có giá trị được nhân dân trân trọng. Phong cách thơ của anh đầy chất trữ tình ngọt ngào sâu lắng và niềm tin về cuộc sống trở nên gần gũi với người đọc

Mời bạn đọc ngay bài thơ Áo đỏ hấp dẫn nhé!

Áo đỏ Đi giữa phố đông người
Cây xanh cũng như hồng.
Tôi bước vào lửa trong mắt tôi
Tôi ở trong tro, bạn biết không?

Đã hơn bốn mươi năm trôi qua kể từ khi ra đời, tập thơ “Áo dài đỏ” (1973) của nhà thơ Ngô Quần Phương vẫn chiếm được tình cảm của nhiều thế hệ thanh niên, đặc biệt là thanh niên, sinh viên, các trường đại học. Theo yêu cầu của sinh viên khoa, tôi đã mời tác giả của bài thơ này đến Khoa Văn thư trường Đại học Tổng hợp Hải Phòng để giao lưu về thơ. Trong ngày đó là nhà thơ Trần Đăng Khoa.

Vẫn biết thơ Áo đỏ được nhiều người thuộc lòng, ghi vào sổ tay và cũng có nhiều trang bình luận, phân tích thơ đăng trên sách báo. Nhưng có lẽ cái “duyên” của bài thơ này xem ra còn dài và còn sức lôi cuốn người đọc, người nghe thêm nữa… Đây là niềm hạnh phúc và là phần thưởng cao quý cho sự nỗ lực nghệ thuật của thi nhân, nhà thơ! Với màu áo đỏ, nhà thơ Vũ Quần Phương đã làm được điều này.

Vẫn với chất giọng trầm ấm của người dân Hải Hậu – Nam Định, nơi chôn nhau cắt rốn của anh, (tuy xa quê hương, sống ở Hà Nội đã lâu!), Anh đọc bài thơ này một cách chậm rãi, nhẹ nhàng. Có lẽ, xoáy sâu từ cảm xúc khi sáng tác bài thơ và cũng từ sự đồng cảm của người nghe, ai cũng vỡ òa sung sướng khi nghe đọc đến câu cuối cùng của bài thơ.

“Áo đỏ, em đi giữa phố đông,

Cây xanh cũng như hồng.

Tôi bước đi ngọn lửa trong mắt tôi,

Tôi ở trong tro, bạn biết không? “

Bài thơ này được tác giả viết theo thể thơ lục bát với bốn dòng (bốn chữ lớn), mỗi dòng bảy tiếng, mô phỏng theo luật song thất lục bát, có vần, ít nhiều mang sắc thái cổ kính, trang trọng nhưng cũng rất… hiện đại. Big Four là một bài thơ khó làm. Thơ thất ngôn tứ tuyệt hàm chứa “trí lực” cao, kết cấu hẹp và đặc biệt giàu hình ảnh thơ. Do sự chặt chẽ trong cấu trúc, tính biểu cảm của ngôn từ, ngụ ngôn theo nghĩa của mọi thể thơ, như “nội ngôn, ngoại ngữ” v.v … nên chị đã tự đặt ra cho mình những yêu cầu khắt khe với người sáng tác. Đoạn thơ này đã thể hiện được sự hài hoà giữa vẻ đẹp của thể thơ mang dáng dấp của thơ cổ điển với nội dung thơ mang đậm tinh thần của cuộc sống hiện đại.

Theo nhà thơ Ngô Quần Phương, bài thơ “Áo dài đỏ” tỏa sáng trong một lần nhà thơ đang đứng cắt tóc trên phố Khâm Thiên, Hà Nội. Giờ đây, sau trận ném bom rải thảm B.52 của Mỹ rơi xuống con đường này vào tháng 12 năm 1972, toàn bộ con đường đã trở nên hoang tàn. Đầu năm 1973, cư dân thành phố về sửa nhà để ở, những mái nhà lợp tạm bợ bằng chất liệu “giấy dầu”, trông rất đìu hiu! Bỗng từ xa, một cô gái mặc áo đỏ đi xe đạp tới. Sự xuất hiện “bất ngờ” của cô gái áo đỏ đã khiến nhiều người thích thú và đổ dồn ánh nhìn. Cả con đường lúc đó như được “thắp sáng”! Ai đó đang đạp xe và lại nhìn cô gái với chiếc áo sơ mi đỏ rực ấy…

READ  45+ Bài Thơ, Câu Thơ Tình Lãng Mạn Ngắn & Hay Nhất Về Tình Yêu | Educationuk-vietnam.org

Câu mở đầu của bài thơ (đối với “tứ tuyệt” thường được gọi là câu thuyết minh), dường như chỉ đơn giản là “tả” dáng vẻ của cô gái đạp xe trên đường. Nếu bình thường, nếu không biết hoàn cảnh ra đời của tập thơ như trên thì có lẽ … chẳng mấy ai để ý. Nhưng trong thời kỳ hậu chiến đất nước còn nhiều khó khăn về vật chất, những cô gái “ăn mặc hở hang” tối đa cũng không thể chỉ mặc áo sơ mi màu tôm, áo cộc. Sự xuất hiện của cô gái áo đỏ trong không gian buổi trưa ấy thực sự đã tạo nên sự khác biệt!

“Áo đỏ em đi giữa phố”

Chính vì vậy, câu ca dao này cho thấy dù đi giữa phố đông người nhưng màu áo đỏ của cô vẫn nổi bật làm tâm điểm, thu hút ánh nhìn của bao người. Sau câu thơ này, phần mở đầu không chỉ dừng lại ở việc “tả” mà dường như trong câu thơ còn ẩn chứa thêm một chút bất ngờ dành cho… sự ngỡ ngàng của người đi đường. Màu áo đỏ không phải ngẫu nhiên xuất hiện ở đầu câu thơ, nhưng có lẽ nó đã thể hiện rất rõ, hình ảnh đầu tiên gây ấn tượng mạnh nhất trong cảm xúc của nhà thơ chính là màu áo đỏ rực. Đây là sự công bằng! Giờ đây chiến tranh đã kết thúc, không khí hòa bình đã đến. Cuộc sống đã thay đổi. Tín hiệu hòa bình đã hiện lên trong màu áo đỏ. Sự xuất hiện bất ngờ của cô gái đã mang đến niềm vui cho con phố này. Đó không chỉ là niềm vui đến với mỗi người. Ở đây cũng vậy, thiên nhiên bừng lên sắc hồng dưới bóng áo đỏ của cô gái ấy! Chuỗi tiếp theo (chuỗi thừa) mở rộng trong không gian. Cây cối xanh tươi còn phản chiếu sắc hồng trên tà áo đỏ tươi của cô gái tạo nên một khung cảnh đẹp rực rỡ:

“Cây xanh như ánh hồng”

Màu đỏ của cô gái áo đỏ như nhuộm hồng cho hàng cây xanh ven đường. Tuy màu đỏ của áo và màu hồng của cây xanh cùng một dải màu nhưng độ đậm, nhạt khác nhau. Cây cối xanh tươi điểm xuyết chút hồng từ màu áo đỏ. Tác giả cảm nhận thật chính xác và tinh tế! Thiên nhiên, không gian nơi đây dường như đang chuyển màu: đỏ, hồng tươi, ấm áp, rũ bỏ màu đen u ám, xám lạnh của mái “giấy dầu” trên con đường đổ nát. Hai câu thơ với ba tính từ chỉ màu: đỏ, xanh, hồng, trải dài từ đầu dòng thứ nhất đến đầu dòng thứ hai rồi đến cuối dòng thứ hai, tạo nên sự hài hòa tuyệt vời về màu sắc. trong không gian. Không rõ nhà thơ đã cố tình “sắp xếp” màu sắc hài hòa như vậy, hay đơn giản chỉ là sự trùng hợp của những từ ngữ “chảy” vào bài thơ? Thực tế cho thấy, trong sáng tạo thơ, khi nhà thơ đã đạt đến độ chín giữa hiện thực và cảm xúc đã khiến tác giả “quên chữ… quên câu” (tên một tập thơ của tác giả Vũ Quần Phương) . Người ta đã nói đến công dụng tuyệt vời của thi sĩ Tản Đà trong bốn câu thơ đầu của bài thơ Lời thề non nước, khi ông đặt các chữ mới và nước ở đầu dòng, sau đó giữa các dòng và cuối bài. dòng. !

READ  Chùm thơ Hoa Sữa hay, tình thơ hoa sữa với nhiều kỷ niệm | Educationuk-vietnam.org

Cô gái áo đỏ bốc lửa nhớp nháp quá! Từ ngọn lửa đỏ trên áo, cô ấy đã nhân lên thành ngọn lửa trong mắt bao người:

“Tôi đi trong lửa trong mắt tôi”

Câu thơ thứ ba, trong cấu trúc của thơ tứ tuyệt, là một câu thơ lục bát. Ở đoạn thơ này, ý thơ cũng đã trở lại một hướng mới, lên một tầm cao hơn. Màu áo đỏ rực rỡ ấy đã tạo nên màu lửa, hừng hực trong mắt bao người đi đường. Màu áo đỏ ấy đã mang đến cho nơi đây biết bao niềm vui, niềm hy vọng về một cuộc sống mới đang dần được hồi sinh …

Nhà thơ Ngô Quần Phương tiết lộ, ban đầu anh chỉ muốn mượn màu áo đỏ của mình và hình ảnh cô gái kia để nói về cuộc đời đổi thay sau chiến tranh chứ không có ý định làm một bài thơ tình. Và nếu đúng như vậy thì đến đây có thể nói ý thơ của cả bài đã hoàn thành “nhiệm vụ”. Nhưng, vẫn theo nhà thơ, không biết lời dẫn thế nào, nhưng ở câu cuối nhà thơ đã “thi vị hóa” ý ban đầu:

“Tôi đang đứng trong đống tro tàn, anh có biết không?”

Câu cuối (câu kết hợp) trong cao độ có chức năng “chốt” tứ, chốt nội dung của cả bài. Tuy nhiên, với những nhà thơ “cao”, đoạn kết thường tạo nên một bộ ba còn lại, “đóng” mà vẫn “mở”. Đọc câu thơ cuối bài thơ Áo đỏ của Vũ Quần Phương, nhiều người cũng cảm thấy… ngỡ ngàng, như khi tác giả nhìn thấy màu áo đỏ của cô gái trên phố Khâm Thiên! “Ngỡ ngàng” trước hình ảnh nhà thơ đứng trong đống tro tàn trước tà áo đỏ rực vẽ hồng cây xanh, vẽ mắt bao người, hoa cả mắt!

Nghệ sĩ “Tôi” của nhà thơ Ngô Quần Phương dũng cảm, mãnh liệt và… yêu! Nhà thơ đứng sững sờ, nhìn với nỗi nhớ khôn nguôi về màu áo đỏ, để rồi cảm thấy cả người như biến mất, cháy rụi … hóa thành tro. Nhưng nếu ngẫm kỹ lại, câu thơ thể hiện cảm xúc quá mạnh vẫn có một mức độ cảnh giác nhất định của người viết. Câu hỏi: Bạn có biết? Đoạn cuối của bài thơ chính thể hiện điều này. Điều thú vị là ở dòng 3 và dòng 4 có một đoạn tiểu dẫn giữa hai dòng: Hãy đi tìm lửa… / Ở lại đống tro tàn… Dù đi đâu, ánh mắt “người đời” dõi theo. Còn tôi, khi ánh mắt chạm nhau, tôi bất động, tôi đứng im như đốt, cháy không thấy lửa mà toàn thân hóa thành tro! Trong cuộc trò chuyện với tác giả bài viết này, nhà thơ đã bày tỏ suy nghĩ của mình như sau: “Bên ngoài thì hoang sơ như vậy nhưng đã chạm bụi rồi. Bài thơ hài hước, ngợi ca cô gái nhưng kèm theo đó là sự “nháy mắt” với cảnh vật xung quanh. Thái độ của con trai cũng cần có khiếu hài hước. Anh dùng những lời có cánh nhưng cũng rất biết “sang”. Cô gái có thể hiểu điều này mà không tức giận. Bởi ý thơ dựa trên một chân lý cao cả đó là lòng dũng cảm khi phải trả giá của hạnh phúc. Việc “tán gái” xưa phải nghiêm khắc, có đoạn tuyệt. Tất cả được coi là sự thật một cách nghiêm túc sau đó hóa ra chỉ là dối trá. “Nhưng mọi thứ khác là một cuộc trò chuyện dài.”

READ  Bài Thơ: "Mẹ Và Con" (Xuân Quỳnh | Educationuk-vietnam.org

Nhìn vào toàn bộ thơ, ở đây ta thấy thơ có cấu trúc lôgic từ trong ra ngoài rất hẹp. Về mặt logic bên trong, màu đỏ dễ dàng khiến bạn liên tưởng đến màu của lửa. Hình tượng trong bài thơ Áo đỏ vận hành theo cấu trúc lôgic nội tại này. Những động từ thể hiện ảnh hưởng mãnh liệt của màu đỏ áo cô gái phát triển theo một lôgic ngoại cảnh, từ dưới lên trên: màu đỏ của áo ấy trước hết soi bóng cây xanh, rồi cháy trong bao. đôi mắt của người đàn ông nhìn theo anh ta và cuối cùng quay sang anh ta. toàn thân trong tro tàn! Tương tự, chủ thể tương ứng cũng hoạt động theo một lôgic tiến triển từ xa đến gần. Bắt đầu từ xa là thiên nhiên (cây xanh), sau đó là con người (quầng mắt) và chủ thể gần nhất là bạn. Với cách trình bày hợp lí, logic như vậy, bài thơ Áo đỏ có một ý nghĩa độc đáo.

Không chỉ Áo dài đỏ, mà nhiều bài thơ ngắn của Vũ Quần Phương ra đời gần đây vẫn mang phong cách chung: chứa chan chất trí tuệ, kết cấu hạn hẹp, ý tưởng nghệ thuật của tác giả thể hiện chủ yếu qua hình ảnh.

Có một chủ đề “kép” trong bài thơ Áo blouse đỏ Đây là của Vũ Quần Phương. Niềm vui của sự đổi đời sau chiến tranh và một tình yêu rực lửa! Và mọi thứ bùng cháy rực rỡ trong bài thơ của tác giả này!

Trên đây uct.edu.vn đã gửi tặng đến các bạn bài thơ Áo đỏ hấp dẫn của nhà thơ nổi tiếng Vũ Quần Phương. Tôi hy vọng bài viết này sẽ làm hài lòng bạn. Cảm ơn đã theo dõi bài viết của chúng tôi!

Bài viết cùng chủ đề: