14 lượt xem

Bà chúa bèo | Truyện cổ tích | Educationuk-vietnam.org

Ngày xửa ngày xưa ở một ngôi làng nọ có một đứa trẻ, cô gái nhỏ hiền lành, kiên nhẫn và chăm chỉ. Một hôm bà ngồi bên bờ ruộng lặng lẽ nhìn những cây lúa chết đuối trên ruộng.

Cô yêu cơm và chăm lo cho gia đình. Năm nay thu hoạch không tốt, bữa cơm lại cháo!

Cô nhìn làng quê đồng bằng mênh mông với những cánh cò bay lả tả. Đất bạc màu, lúa bị bệnh vàng xanh. Cô yêu cây lúa và chăm lo cho làng. Năm nay, nếu sản xuất không tốt, sẽ có người chết đói!

Cô ôm mặt khóc. Đột nhiên Đức Phật tỏ ra giác ngộ và hỏi:

– Tại sao bạn khóc?

Cô bé vừa khóc vừa nói:

– Tôi khóc vì tôi yêu cơm ngột ngạt.

– Nhưng nước mắt của tôi CƠM Hạt giống có thể nở và được gieo ở đâu?

Nghe Đức Phật nói vậy, cô gái càng khóc to hơn. Đức Phật hỏi lại:

– Bạn có muốn tiết kiệm gạo không?

– Đúng.

“Muốn tiết kiệm cơm, phải cho ta thứ mà ngươi coi trọng nhất.”

Đứa trẻ, cô gái nhỏ Nếu nhìn vào áo thì chiếc áo nâu vá, nếu sờ vào túi thì thấy túi nhẵn, nếu nhìn trong rổ thì chỉ có vài con cua mà bạn vừa bắt được. Chợt nhớ đến đôi bông tai bằng ngọc trai, nàng vội tháo ra, chắp tay cúng dường Đức Phật:

READ  Đọc FULL truyện 10 vạn lý do phải bơm vàng | Educationuk-vietnam.org

– Lạy Phật, con chỉ có một đôi bông tai bằng quả dâu mà mẹ con đã tặng trước khi mất. Mẹ tôi nói với tôi: “Chiếc bông tai bằng ngọc trai này là báu vật của gia đình chúng tôi.”

Nói đến đây, cô gái dừng lại. Đức Phật tiếp tục nói. Cô nàng nhí nhảnh ngắm nhìn đôi bông tai long lanh:

– Mẹ tôi cũng nói: “Gia đình có lời nguyền rằng nếu ai làm mất hoặc bán chiếc bông tai thì người đó sẽ bị gia đình tránh mặt, chối bỏ suốt đời và sẽ sống cuộc đời cô đơn đến cuối đời. của anh. ., nỗi buồn “.

“Cho ta vật quý, ngươi không sợ bị phạt sao?”

Nhìn ruộng lúa ở nhà, nhìn đồng ruộng làng, cô gái mạnh dạn nói:

– Để dành gạo, tôi sẽ bị trừng phạt.

Cô gái nhỏ quỳ xuống, đưa hai tay lên Đức Phật đôi bông tai. Đức Phật nâng cô gái lên, chỉ vào một cánh đồng nước và nói:

– Hãy ném đôi bông tai ngọc trai này xuống sân!

Cô gái liền làm theo lời Phật dạy. Lạ chưa! Chiếc bông tai sáng lên một màu xanh lam và sau đó chìm xuống nước. Sau đó là một bông hoa thủy tiên hình quả dâu tằm, giống hệt hoa tai của cô gái.

Phật nói:

Nhân cây thân thảo thành hàng triệu cây và bón phân cho lúa. Cơm sẽ xanh tốt, không còn bị ngạt, lép hạt, nặng bông. Bạn ra đồng, chạm vào cỏ nước! Khi bạn phủ xanh những cánh đồng của ngôi làng này, gia đình sẽ xóa bỏ lời nguyền lên bạn.

READ  Sự tích Hoa Trinh Nữ | Educationuk-vietnam.org

Vừa nói xong, Đức Phật biến mất. Cô gái đi xuống ruộng, sờ soạng cây bèo xanh mượt. Bất cứ khi nào nó chạm vào một cái cây, nó biến thành hai; nếu nó chạm vào hai, nó biến thành bốn; nếu nó chạm vào một cái cây, nó biến thành tám. Lúc đầu, cô chạm vào con vịt bằng một ngón tay, sau đó dần dần lấy cả năm ngón tay và sau đó là cả bàn tay để nhân con vịt. Chị mải mê với công việc đến tối thì lục bình đã lên xanh kín cả cánh đồng. Ngày hôm sau, cô ấy mang một ít lục bình đến cánh đồng bên kia, và cứ thế.

Nếu ruộng có dâu tằm thì lúa sẽ xanh tốt. Khi dân làng nhìn thấy điều này, họ đều vui mừng và cùng với cô gái làm hết sức mình. Chẳng bao lâu, cánh đồng rộng đã được bao phủ bởi một lớp hoa dâu mượt mà.

Năm ấy lúa chín, trĩu hạt. Những người dân xung quanh nhìn thấy hoa dâu tằm và gạo cổ điển và đến mua hạt giống. Nghề trồng dâu nuôi tằm dần lan rộng ra nhiều làng, nhiều huyện.

Một ngày nọ, người cha nhìn vào tai cô gái và hỏi cô:

– Bông tai ngọc trai của tôi đâu?

Cô bé cúi đầu, ngập ngừng rồi kể cho bố nghe mọi chuyện về chuyện ngồi xới cơm gặp Bụt của mình.

Người cha xúc động, ôm chầm lấy con trai và nói:

READ  Sự tích cây huyết dụ | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

– Đức Phật nói đúng. Gia đình, dân làng nhờ anh sẽ hạnh phúc, gia đình sẽ dỡ bỏ lời nguyền và anh sẽ yêu, em sẽ yêu anh mãi mãi. Ngày nay không chỉ có hoa tai là thứ tô điểm cho con người mà còn có hàng triệu triệu đôi hoa tai có thể làm hài lòng tất cả mọi người.

Tương truyền rằng: Sau khi bà mất, để tỏ lòng biết ơn bà, dân làng La Vân, tỉnh Thái Bình đã lập đền thờ và gọi là:Bà Beo“.

Nguồn: những câu chuyện Sợi tổng hợp.