8 lượt xem

Ba cô tiên – Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Ngày xửa ngày xưa có một cậu bé dù đã sáu tuổi nhưng vẫn còn nhỏ xíu, cậu nhỏ bằng ngón tay cái của mọi người. Chính vì vậy mà mọi người đều gọi anh là cậu bé.

Gia đình cậu bé rất nghèo, bố mẹ phải đi làm thuê cho nhà chủ, phải làm việc quần quật từ sáng sớm đến khuya nhưng vẫn không có tiền để có cuộc sống đầy đủ. Nhỏ bé Thấy bố mẹ vất vả, anh rất thương và chỉ muốn đi làm để kiếm tiền phụ giúp bố mẹ.

Một hôm, Tí Hon nói với bố mẹ là muốn đi chăn trâu để giúp bố mẹ. Cha mẹ bé nhỏ thấy con rất nhỏ, trong khi đàn trâu con đều lớn hơn con gấp nhiều lần nên cha mẹ bé nhỏ không cho con đi chăn trăn. Nhưng với sự cầu nguyện liên tục của Nhỏ bé sau đó bố mẹ anh sẵn lòng để anh thử con trăn.

Con nhỏ tuy chăn trâu rất giỏi, không cho con trâu nào ăn thóc, ngô của người dân trong vùng, con nào ăn no, no bụng. Cả làng ai cũng khen Tí Hon. Những người chủ cũng rất thích con trâu Tí Hon mà mua con trâu.

Một hôm, cánh đồng làng không còn cỏ nên Tí Hon phải dắt trâu lên núi cho trâu ăn. Trong lúc chăm trâu, Tí Hon nhìn thấy một bông hồng to bằng chiếc nón đang nở trên cành cây. Nhỏ bé Nó dắt trâu đến gốc cây đó, rồi trèo lên tai trâu rồi nhẹ nhàng từ cành leo vào giữa bông hoa. Trước bông hoa nhỏ, tôi vô cùng ngạc nhiên và thích thú vì bên trong bông hoa là ba nàng tiên cũng nhỏ bé như anh, một cô mặc áo xanh, một cô vàng và một cô đỏ. Khi ba nàng tiên nhìn thấy đứa nhỏ, họ vui mừng và mang những chiếc bánh ngon để ăn. Tiny không ăn ngay mà cho kẹo họ cho vào cặp, nhìn lạ, ba thủ công hỏi:

READ  Sự tích chim năm-trâu-sáu-cột và chim bắt-cô-trói-cột | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

– Chúng tôi cho bạn kẹo, tại sao lại không ăn?

Tiny trả lời:

-Em không ăn thì mang về cho bố mẹ ở nhà, nhà nghèo lắm, bố mẹ vất vả, thương bố mẹ lắm.

Ba thủ công nói:

-Ăn đi, chúng ta còn nhiều kẹo lắm. Ăn xong chúng tôi sẽ giúp Nhỏ bé.

Sau một thời gian, mong trâu ăn nhiều cỏ. Tí Hon và ba cô tiên nhỏ trèo lên sừng trâu, cùng trâu đi về làng. Đến nhà Tí Hon, ba người thợ thấy đúng như lời Tihon nói, nhà nó rất nghèo, nhà dột nát, hoang tàn, ba thợ bảo Tihon đi tìm cha mẹ nó.

Cả ba nàng tiên cầm bút thần vẽ ra một cánh đồng rộng lớn, trên cánh đồng là những bông lúa chín vàng như màu của nắng, nàng tiên áo xanh thu hút nhiều người mặc áo đẹp. Khi bức tranh được thực hiện, tất cả ruộng đồng, cơm áo đều biến thành hiện thực.

Ngay sau đó Nhỏ bé và các bậc cha mẹ đã đến.

– Ồ, ngôi nhà đẹp làm sao? Ruộng của ai tốt như vậy? Ai có nhiều quần áo như vậy?

Ba Tí ở nhà ra đón bố mẹ Tí Hon và nói:

-Chúng tôi giúp bạn và Tiny. Từ nay, hai người không còn nghèo nữa. Tôi có ruộng, tôi có nhà, tôi có quần áo để mặc. Bấy giờ, nàng tiên mặc áo xanh đã tặng cho cậu một chiếc áo Tí Hon và khi cậu mặc nó, cậu bỗng lớn lên.

READ  Sự tích con cóc - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Bố mẹ Tiny vui mừng khôn xiết, quay sang cảm ơn nhưng bố cô bé đã biến thành ba chú chim bồ câu trắng bay trên mây. Kể từ đó, không ai còn thấy cha cô ở đâu nữa. còn Nhỏ bé Lúc này, bé rất to lớn, khỏe mạnh, chăm chỉ học hành và đủ khả năng như ba Nàng tiên hoa hồng.

Nguồn: những câu chuyện Sợi tổng hợp.