5 lượt xem

Biển của mỗi người – Ấm áp, chân thành, sống chậm  | Educationuk-vietnam.org

Lén lút, chân chất, nhẹ nhàng mà nghiêm túc, mỗi câu chuyện nhỏ trong tập văn xuôi đều gợi cho ta nhớ về một phần tươi đẹp của cuộc đời, đưa ta thoát khỏi những ồn ào của phù phiếm, thôi thúc ta trở về thật nhanh, mà chuẩn bị hạnh phúc trong đời, vội vàng đi. vẫn là thời gian !!

Biển cả – Biển lời đẹp chảy vào lòng sóng rộng êm đềm.

Nhiều người biết đến Nguyễn Ngọc Tư qua Cánh đồng bất tận. Nhưng ngoài công việc hấp dẫn của mình, Tú còn có một kho tàng truyện ngắn và văn xuôi hay. Chúng bao gồm Đèn không tắt (2000); Biển người mênh mông (2003), Người tình đi tìm núi (2009), Khói trời (2010), Người lạnh lưng (2012)… Biển của tất cả cũng là một trong số đó.

Tuyển tập văn xuôi được xuất bản năm 2015, đẹp về ngôn từ, đẹp về đôi mắt, đẹp về tư tưởng truyền tải bằng văn, đẹp cả trong nỗi buồn ly kỳ cho kiếp người, con người hãy kiên trì giữ lấy con chữ.Nguyễn Ngọc Tư cho nhiều người vite.

Chỉ khoảng 2 chục bài văn và truyện ngắn đan xen, chúng ta có thể thấy được Biển của tất cả những mảnh đời hiện ra trong sáng và tối, niềm vui khi nở khi tàn, nụ cười khi tròn khi méo. Người đọc chợt nhận ra mình vừa đánh rơi một thứ gì đó quý giá, có lúc khóc tuổi thơ, có lúc sợ hãi trước sự đối xử chân thành, ấm áp của một người xa lạ. Càng đọc càng thấy chan chứa.

READ  Top 5 kỹ năng cần thiết để thành công trong ngành tổ chức sự kiện | Educationuk-vietnam.org
ý kiến ​​của mọi người reviewsach.net
Ảnh: @vinhism

Cải bẹ xanh trồng đời sống nhanh

Xã hội càng hiện đại, Biển của tất cả Đó càng là một viên ngọc quý, là một khu vườn đầy trái ngọt đầu mùa, để ta bước vào quây quần, nằm xuống thưởng thức hương cỏ êm đềm, ngửa mặt để trời xanh êm đềm chảy trên đất nước ta. . những tấm lòng nhưng cũng từ đó biết bao nỗi xót xa, xót xa cho cả một thế hệ đã mất đi những nét đẹp nguyên sơ ấy.

Đó là cả một tuổi thơ được ấp ủ trong mùi rơm rạ mới. Thấy đơn thuần đang hân hoan trong xóm nhỏ, thấy con kênh nghiêng nước cánh đồng, thấy con đen nhẻm nhô cao nhìn ngang qua bờ tre cong. “Để rồi mỗi khi những chiếc que ném bông lau trắng một góc phố, báo mùa rơm mới, hỡi ôi, chẳng có bến tàu, bến tàu nào đưa lũ trẻ tôi ra thẳng cánh đồng tháng chín để cùng tôi thắp rơm. Tôi chỉ có thể lang thang trong căn phòng chật chội, chơi với đồ chơi bằng nhựa và những câu chuyện cổ tích. Suy nghĩ này khiến tôi muốnc!

(Mảnh vỡ từ Kashta)

Đó là mỗi buổi sáng, chúng ta thấy mình thức dậy với những buổi bình minh lặp đi lặp lại mà không bao giờ nhìn thấy mặt trời mọc. Tôi vội vàng mặc quần áo, xỏ vội giày, trang điểm vội vàng rồi vội vã xuống phố chạy qua ngày, tháng, năm. Ta đi qua bao mùa mưa, bao mùa khô, qua bao người ta thương yêu, đi không thể trở lại.

Chính lúc đó, chúng ta thấy mình dần cứng rắn, bắt chước với vẻ ngoài “da diết” để bắt chước một người mà chúng ta tự xưng, phù hợp với vai trò mà xã hội đảm nhận, làm nên sự hồn nhiên, tự nhiên. Bởi vì tự do của mình, khí của anh ta bị ngạt thở. và bị bỏ qua mọi lúc.

Biển cả – khu vườn đầy trái ngọt đầu mùa do ta vào cuộc và chọn lựa.

Văn học là nhân học

Có lẽ ít có tác phẩm nào miêu tả rõ ràng tính “nhân học” của nền văn học ấy Biển của tất cả.

Nhân học là gì, nếu không phải là động lực để nuôi một hoài bão, một khát vọng. “Phiên chợ đầu đời cứ ám ảnh mãi nên 28 năm sau, ngồi nhớ lại cảnh đi chợ về, ông lại lôi sách ra học vì không muốn lớn lên ăn trầu. hạt và húng quế, vẫn nhớ nó trong bát với mì. Bữa chè đầu tiên ăn ở chợ đầu tiên, háo hức chờ từ 3h30 sáng để thưởng thức miếng trầu xé họng và đi đò chèo, chợ buôn rất xa. (Trích Phiên chợ đầu đời)

Nhân học là gì, nếu sẽ không xúc động trước hơi ấm của tình người xa quê. “Gặp người luôn ngước mắt cười, người lạ ơi” đôi khi nói ra những câu khiếm nhã khiến lòng người bâng khuâng. Nhưng chủ nhân của nụ cười, câu nói ấy đôi khi không biết mình vừa làm nên điều kỳ diệu khiến người thiếu thốn tình cảm, người hụt hẫng khi xa quê, thấy người trong đám người xa lạ. (Trích The Stranger)

Nhân học là gì nếu nó không giúp chúng ta sống chậm lại để nhận ra tình yêu quê hương tha thiết. “Đó là những người Bến Tre sống chậm, nhẹ nhàng và thích thú, nhưng nhìn vào mắt người Bến Tre, họ thấy ánh lên niềm vui ngọt ngào và những kỷ niệm mộng mơ khi trở lại bến phà. Chiếc phà có khuôn mặt cô gái sầu muộn, làm rối nhịp nhịp sống đô thị, dừng ngang sông. Quãng thời gian chạy qua những cồn xanh bạt ngàn cây trái cũng đủ để người ta rũ bỏ bụi đường. Và hít gió sông mới thấy lòng lành ”(Trích Bến Tre)

Nguyễn Ngọc Tú review sách của mọi người
Ảnh: @hwphong

Các nhân vật trong mỗi câu chuyện và văn xuôi của bà Tú hầu như không có tên tuổi, chỉ là bà, cô bé, ông già, cậu bé, bà già … nhưng với tôi dường như đó là tôi, bạn tôi, một ai đó trong nó. mà tôi đã từng biết, kể cả ông bà, cha mẹ, họ hàng của tôi. Có lẽ đó là lý do tại sao nó đủ nặng để làm chúng ta chậm lại.

Biển của mỗi người – câu chuyện về những nhân vật không tên, chỉ là ông già, bà già, em bé, cô bé… nhưng chúng ta nhìn thấy khắp thế giới xung quanh.

Mọi người lo lắng cho số phận con người

Sau bao nhiêu năm cầm bút, mỗi tác phẩm của Nguyễn Ngọc Tư vẫn có một cái kết để lại nhiều tiếc nuối. TRONG Biển của tất cả, cho thấy nhiều chân dung: Một người phụ nữ có gia đình nhận tiền nuôi con gái vẫn tiếp tục chạy xe ôm khắp các ngõ hẻm Sài Gòn để nuôi gia đình; những hiệp sĩ được báo chí ca ngợi, nhưng ai thấy nỗi ám ảnh về nỗi đau xé thịt, nỗi ám ảnh là sự hụt hẫng và tuyệt vọng khi nhận ra mình là kẻ tốt, yếu đuối, cô đơn nhỏ bé như thế nào sau máy quay… Nhưng người đó, là hàng xóm, là anh em hay người quen của chúng ta, nhưng đã bao giờ chúng ta nhìn thật sâu để thấu hiểu những mảnh đời ấy hay chưa.

Lời nói tưởng chừng không mang lại điều kỳ diệu gì cho những nỗi buồn ấy, nhưng nó là thứ ánh sáng soi rọi cho chúng ta nhìn thấy và ít nhất biết rằng nó tồn tại, ít nhất là không thờ ơ, ít nhất là khơi lại một cảm giác thay đổi nào đó trong bản thân, vì chúng làm cho cuộc sống của bạn tốt hơn.

Thực sự, lâu rồi tôi không tìm thấy những trang đẹp như vậy. Mỗi lời nói như một trái chuối thơm, một trái mong đợi chúng ta đầu mùa, được chăm bón theo thời gian, thu hoạch lại, rang với giấm, rồi thu hoạch và trao cho người ta.

Bà Ariu

Bear là tác giả thầm lặng thú vị nhất, không đòi hỏi gì ngoài một khoản phí nhỏ để uống một ly sinh tố vào một buổi trưa hè nóng nực.

Nói đùa thôi, nhưng Gấu Meo đảm nhiệm nhiều hạng mục