7 lượt xem

Bình giảng bài thơ “Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ” | Educationuk-vietnam.org

Nguyễn Khoa Điềm là nhà thơ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nướcpune “Những bài hát ru em bé lớn trên lưng mẹ”Cho thấy nguồn cảm hứng vô tận của tác giả dành cho thiếu nhi các dân tộc Tây Nguyên. Bài thơ thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng, tình mẹ dành cho con, xen lẫn tình yêu quê hương đất nước tạo thành một tình yêu lớn, mang đến cho người đọc nhiều cung bậc cảm xúc. Nguyễn Khoa Điềm đã rất thành công trong việc tạo nên âm hưởng đại chúng độc đáo cho tác phẩm, dễ dàng đi vào lòng người đọc.

bài hát ru đầu tiên

Hát ru là một giai điệu quen thuộc, sâu lắng và tác động mạnh mẽ đến tâm lý của bất kỳ con người nào. Lời ru là cội nguồn tâm hồn, là dòng sông tươi mát đã nuôi dưỡng bao thế hệ người Việt Nam. Trong thơ, lời ru và hình ảnh em bé là hình ảnh tượng trưng. Hình ảnh những em bé đại diện cho thế hệ tương lai lớn lên trên lưng mẹ:

Em trai Tài ngủ trên lưng mẹ,

Ngủ ngoan đừng dời lưng mẹ nhé.

Mẹ vo gạo, mẹ nuôi bộ đội,

Nhịp xương chày nghiêng ngả, giấc ngủ nghiêng ngả.

Bài thơ mở đầu bằng những âm hưởng của Tây Nguyên hoang sơ, giản dị mà mạnh mẽ. Bà con vùng đồng bào dân tộc thiểu số thường có thói quen cõng con trên lưng khi đi làm nương, khi làm rẫy, khi đập lúa, quay lúa, dệt vải. Những đứa trẻ vùng cao có lẽ ai cũng từng một thời sống trên lưng mẹ. Tấm lưng ấm áp của người mẹ ôm ấp con với bao ước mơ đẹp, đánh thức con những buổi chiều nắng nóng, cho con những tháng ngày thơ ấu êm đềm với bao ước mơ khôn nguôi.

Nhận xét về bài thơ

Sự đập của báo chí được miêu tả bằng tính từ “nghiêng”, vừa mang tính chất hình ảnh vừa mang tính âm nhạc. Từng nhịp nhấn được hòa theo lời ru nghe thật êm tai. Những câu thơ đã vẽ nên những bức tranh miêu tả những khó khăn của người mẹ, khi người mẹ vừa phải làm việc vừa phải chăm sóc con cái. Những người mẹ trong từng nhịp đập gửi yêu thương vào con cái, chính họ cũng thấu hiểu nỗi khó ngủ của những đứa con trên lưng. Ca dao cũng có câu khẳng định đức hi sinh cao cả của người mẹ:

Gió mùa thu… mẹ cho con ngủ đi

Năm năm lười biếng và tỉnh táo là đủ cho năm năm

Tình mẹ hòa quyện với tình yêu bao la – đây là tình yêu thương dành cho những người lính, những người lính trên thao trường:

Ngủ ngon, ngủ ngon,

Anh yêu em, anh yêu bộ đội

Tôi mơ được đưa cho bạn cơm trắng,

Thằng bé lớn rung cây gậy bóng chày làm chìm sân …

Bài thơ như một lời ru ngọt ngào chan chứa tình yêu thương. Tình mẹ con vốn đã đẹp nay lại càng đẹp hơn bởi nó gắn liền với tình yêu thương chiến sĩ và lòng yêu nước cao cả. Hy vọng trong giấc ngủ, Cu Tai sẽ mơ thấy mẹ mơ có nhiều cơm ngon để nuôi bộ đội và Cu Tai mau lớn để mẹ đút cơm nuôi bộ đội. Hạt gạo trắng ngần tượng trưng cho ước mơ về cuộc sống ấm no hạnh phúc. Từ ước mơ có được hạt gạo trắng ngần đến ước mơ của đứa con đang tuổi đu đưa cột ngoài sân là niềm hy vọng tha thiết của người mẹ rằng con mình sẽ trở thành một thanh niên kiên cường, có ích cho đất nước, cho mai sau. . .

bài hát ru thứ hai

Không gian dây có sự chuyển động, từ nhà không gian hẹp đến núi lớn, không gian càng rộng thì độ khó của mẹ càng lớn:

Em trai Tài ngủ trên lưng mẹ,

Ngủ ngoan đừng dời lưng mẹ nhé.

Mẹ đang ăn ngô trên núi Ka-loi

Núi sau lưng lớn, nhưng lưng mẹ nhỏ,

Ngủ ngon con nhé, đừng làm phiền mẹ.

Điệp khúc hát ru tiếp tục được lặp lại để tạo tính nhạc cũng như âm hưởng của một bài hát ru. Người mẹ Tây Nguyên luôn khó trăm nghề và trồng ngô là nghề thường xuyên của người dân nơi đây. Đây là một công việc đòi hỏi rất cao, mẹ phải vật lộn với độ cao của núi, cái nóng của mặt trời, độ chính xác của ngô. Những cảm xúc mạnh mẽ nhất được thể hiện qua những hình ảnh tương phản độc đáo: Lưng núi thì rộng mà lưng mẹ thì nhỏ. Núi rộng, nương ngô rộng nhưng sức mẹ có hạn. Mẹ cúi xuống, cúi xuống cắt ngô, trên lưng mẹ vẫn đang ngủ ngon lành. Câu thơ đã khắc sâu nỗi vất vả của người mẹ vùng cao trong lao động sản xuất thời chống Mỹ.

Điểm chính trong bài thơ này là nhà thơ sử dụng nhiều hình ảnh so sánh:

Mặt trời ngô trên đồi

Mặt trời của mẹ nằm trên lưng con.

Mặt trời là sự sống của mọi sinh vật, sự tồn tại của nó quyết định sự tồn tại của các sự vật khác. So sánh em bé với mặt trời, tác giả muốn khẳng định sự trân trọng của những người con đối với mẹ. Đối với người mẹ, con là tài sản quý giá nhất, là lẽ sống duy nhất, là cội nguồn của mọi niềm vui và hạnh phúc. Đây là một hình ảnh rất đẹp mà nhà thơ đã sử dụng.

Trong việc làm, tình mẹ luôn đi đôi với tình yêu quê hương đất nước, trong lời ru thứ hai cũng không ngoại lệ:

Ngủ ngon, ngủ ngon,

Tôi yêu thuyền kay, tôi yêu làng đói.

Em mơ ước cho bạn những hạt ngô phát triển đều

Trong tương lai, người con cả sẽ cho mười Ka-lui.

Tình yêu trẻ thơ đi đôi với tình yêu làng, trong đoạn văn này, chủ đề được mở rộng bởi người lính ở làng. Càng thương con, một người mẹ càng yêu thương con người của mình. Người mẹ mơ về một ngày mai hạnh phúc và thịnh vượng, về sự trưởng thành và sức mạnh tuyệt vời của đứa con thân yêu của mình. Sự lớn lên của đứa trẻ gắn với niềm hy vọng của dân làng, đó là niềm hy vọng về một tương lai mới không đói nghèo, hạnh phúc, độc lập, tự do. Sự phát triển của thế hệ mới, một thế hệ lớn trên lưng mẹ, được tắm mình trong nắng gió Tây Nguyên, mang trong mình bao hy vọng, khát vọng của các bậc tiền nhân, tự hào đón chờ một tương lai tươi sáng.

bài hát ru thứ ba

Em trai Tài ngủ trên lưng mẹ,

Ngủ ngoan đừng dời lưng mẹ nhé.

Người mẹ đang dọn chòi, người mẹ đang cưỡi ngựa trong rừng.

Người Mỹ đi theo tôi phải rời khỏi dòng suối

Anh trai cầm súng, em gái cầm sào,

Mẹ đã đưa tôi đi với cô ấy trong trò chơi cuối cùng.

Từ phía sau mẹ tôi trên chiến trường,

Thoát nghèo, tôi đến Trường Sơn.

Đây là lời ru thể hiện rõ nét nhất tình yêu thương và đức hi sinh cao cả của người mẹ. Không gian không phải là công việc hàng ngày ở nông trại mà là “phong trào túp lều”, “đạp xe trong rừng”. Người mẹ trực tiếp tham gia vào cuộc chiến đấu lâu dài của dân tộc. Những câu thơ miêu tả rất giản dị về quá trình chinh chiến của đồng bào vùng cao nơi đây, nhưng không kém phần ác liệt, nguy hiểm, thể hiện lòng căm thù giặc của người dân nơi đây đối với quân xâm lược. Tình mẹ bao la hơn cả, nó xen lẫn tình yêu đất nước, dân tộc. Vì lý do này, điều kiện sống của trẻ em tồi tệ hơn nhiều. Họ sống và lớn lên trong bom đạn, trong mất mát và đau thương. Nhưng chính những thử thách đó lại là động lực để những đứa trẻ trưởng thành hơn. Họ trở thành những chiến binh thực thụ, mang trong mình khát vọng cao cả:

Ngủ ngon, ngủ ngon,

Tôi yêu em, tôi yêu đất nước tôi.

Tôi mơ thấy Bác Hồ,

Trong tương lai, bạn sẽ trở thành một …

Khát vọng tự do là khát vọng lớn nhất, nhưng cũng là nỗi lo lắng nhất. Bởi càng tác phẩm, ước mơ gửi gắm cho thế hệ mai sau càng lớn, sứ mệnh càng lớn. Những đứa trẻ sống giản dị nơi đồi núi, mai sau trở thành những người gánh vác nhiệm vụ cao cả là giành độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ sẽ là người sơn lại màu mới cho nơi đây khi thế hệ trước không đủ thời gian để xây dựng lại nơi đây. Tình yêu quê hương hòa quyện trong tâm hồn những người mẹ. Nhà thơ Y Phương khi nói về vẻ đẹp của con người vùng cao đã có những câu thơ thế này:

Bạn của tôi yêu tôi rất nhiều

Mức độ buồn cao

Tránh xa sự phát triển của chấy lớn

Không có vấn đề gì, tôi vẫn muốn

Quả thật, những con người bình thường và nhỏ bé đều có những tình cảm thiêng liêng và cao cả.

Những bài hát ru em bé lớn trên lưng mẹ“Đó là một bài thơ đặc biệt, được đặt dưới dạng một bài hát ru, nhân danh mẹ và các thế hệ đi trước để truyền những hoài bão của mình cho thế hệ mai sau. Những em bé lớn trên lưng mẹ, những người nay đã gồng gánh một phần đất nước, mang tầm vóc vĩ đại của dân tộc Việt Nam.

đồng cỏ

.

READ  Bình giảng bài thơ Côn Sơn ca | Educationuk-vietnam.org

Bài viết cùng chủ đề: