5 lượt xem

Bùi Cầm Hổ | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

Vào thời nhà Lê, có một chàng trai nghèo người Kẻ-treo gần chân núi Hồng Lĩnh tên là Hổ. Khi còn trẻ, ông đã học một vài từ với một người lớn tuổi. Lớn lên, Tiger sống một mình không cha mẹ, anh chị em. Cuối cùng anh ta phải kiếm sống bằng nghề chăn gia súc cho cả xóm, tài sản chỉ là một cái sừng và, một con dao và một cái thúng.

Nó được làng dựng cho một cái chòi ở ngã ba đường gần chân núi. Trước cửa lều treo một con la lớn. Mỗi sáng thức dậy và hoàn thành bữa ăn. Con hổ đánh một lúc, ra hiệu cho mọi nhà dắt trâu, bò ra ngã ba, để lão dắt lên núi chăn thả. Chiều khi mặt trời vừa lặn trên núi. Con hổ tập hợp các con vật trong làng. Đến ngã ba, nó làm bài xong vì đứa nào tự động về nhà không thua.

Tuy vất vả nhưng Tiger cảm thấy rất vui. Ngoài cơm áo gạo tiền, anh còn có của cải. Vào tháng Giêng, ngày Tết hoặc nhà nào có giỗ, họ thường mang theo đồ ăn. Vì vậy, Cọp vẫn có thể ăn xôi chè mật ong.

Một hôm, trời vừa tối, một ông thầy địa lý đi tìm mộ thất lạc đã ghé vào chòi Cọp nghỉ ngơi. Hổ vui mừng nhường nệm nhường chỗ cho anh nằm và tranh thủ bưng xôi chè ra mời anh ăn. Trong mấy ngày ông giáo đi tìm đất, sáng tối trở về nhà ở trong lều của Hổ. Thấy cậu bé ngoan, cô giáo nghĩ đến cảm ơn. Anh ta hỏi Tiger: “Em có muốn làm quan không?”. “Tôi là thế đấy” – Tiger trả lời – “Khá là chán rồi, anh còn làm gì nữa?”. “Ôi, làm quan vui lắm! Có võng, có xe đẩy. Đầy tớ, vợ con, ruộng vườn, không bằng. Nghe thầy địa lý nói chuyện. Hổ tiếp: -” Làm sao. có được không? chính thức một người như tôi? “. Thầy đáp: – Tôi làm nghề địa lý, tôi có thể tìm được loại đất chân đất như nhà sử học được không? Chỉ vài ngày nữa là vẽ. Thầy thấy em giỏi và có tài. tướng quân, tôi muốn cho loại đất đó ”.

Thấy hổ không nói gì, ông giáo hỏi lại: – “Con có biết mộ cha mẹ ở đâu không?” – “Con có biết mẹ của con không?”

Hôm sau, ông thầy địa phương đưa cho anh một hai quả quýt trước đó và dặn anh phải mua đồ cải táng ngay. Anh nghe lời, lập tức thả đàn bò về xóm vắng để cùng thầy chôn cất mộ mẹ. Cứ vài ba ngày, cả làng lại rất lo lắng vì thiếu người chăn dắt. Cuối cùng họ cũng tìm được người thay thế.

READ  Sự tích quả roi - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Và họ đuổi Tiger ra khỏi lều để cho người đàn ông kia đứng[1].

Cọp cũng quyết định không ở lại làng nữa. Bạn có bao nhiêu tiền, đeo bao da đi phượt miền Bắc? Sáng và tối, nghỉ ngơi trong vài ngày. Con hổ đã đến kinh đô. Đưa tay sờ lưng, chỉ còn lại sáu đồng tiền. Con hổ cũng vào nhà hàng. Hôm đó những người khách đang bàn tán xôn xao về một vụ án giết chồng của cô. Hổ có thể nghe rõ phần đuôi. Một người lái buôn từ xa quay lại, vợ anh ta mua lươn về nấu canh cho anh ta. Chồng ăn xong thì lăn ra chết. Người ta quấn quýt lấy chị, cho rằng chị móc nối, âm mưu giết chồng. Sau bao nhiêu ngày bị hành hạ, cô ấy vẫn kêu ca. Chỉ một thời gian ngắn trước, cô ấy đã thú nhận và họ sẽ đưa cho cô ấy đôi giày.

Lắng nghe câu chuyện. Cọp đến Bộ Nhiếp ảnh xin gặp bộ trưởng. Thấy anh ăn mặc lôi thôi, bọn lính đuổi anh ra khỏi cửa. Con hổ hét lên và cuối cùng được phép vào. Gặp quan Thượng, ông tuyệt vọng than thở về người đàn bà vô tội. Quan Thường nói với Hổ rằng: “Có cách nào để vạch trắng đen trong nhà ngươi không?”. Tigri pohon:

– Vâng tôi sẽ. Nhưng trước hết, chúng ta hãy hoãn việc thi hành bản án tử hình đó.

Hai ngày sau, Kobra đưa cho quan Thượng một con rắn không khác gì những con lươn bình thường; Điểm khác biệt duy nhất là anh ấy luôn ngẩng cao đầu. Hổ nói: – “Tôi có biết loài rắn này, nó thường ở dưới chân núi, trông giống con lươn nhưng lại có nọc độc, nếu ăn phải sẽ chết!”. Sau đó anh ta làm thịt và nấu súp như người phụ nữ kia đã làm. Canh chín đem cho chó ăn, chó chết trả lại; nuôi kẻ khác bị kết án tử hình, kẻ bị kết án tử hình cũng chết. Trường hợp tự nhiên được phát hiện. Người phụ nữ bị oan được tuyên trắng án. Tin tức đến tai nhà vua. Lập tức nhà vua sai gọi Hổ, khen ngợi hết lời. Và hãy để anh ta là người thống trị lịch sử. Từ đó, ông lấy tên là Bùi Cầm Hổ.

READ  200+ Truyện tiếng Anh song ngữ ngắn, hay PDF | Educationuk-vietnam.org

Thấy con hổ còn nhỏ, lại không được làm quan lớn do thi cử, nhiều triều thần không vâng lời. Họ thường xuyên pha trò, cố tình bắt anh mắc lỗi để làm bẽ mặt. Một ngày nọ có một hiệp sĩ trong ngôi đền Thái Lan và chỉ có con hổ đến ở lại làm nhiệm vụ và làm mọi việc trong khi nhà vua đang hành lễ. Họ đốt gỗ trầm hương không thành hàng, nên khi Hổ đưa ra cho vua cầm, họ phải đốt tay. Như vậy, một là Cọp nên ném xuống đất, hai là giữ nguyên tại chỗ, không dám đụng đến lư hương, ba là trả lại ấm cho vua đã bị đốt, dù sao cũng có tội. . của “khi quân đội.”

Khi nghe tiếng “dâng hương” ồn ào. Con hổ vừa chạm vào thành bình nhưng đã rút tay lại vì quá nóng. Đang bối rối không biết khi nào nên đem chiếc bình ra dâng cho vua để làm lễ, ông chợt nảy ra ý định xé xác chiếc áo bào dùng làm vải rất tốt, rồi cả Hổ và vua đều giữ lại. bình rỗng. không có gì.

Đến khi Tiger quỳ xuống đọc lời “chúc mừng” được nửa chừng thì ngọn nến đỏ vụt tắt, Tiger rất bối rối vì dừng lại thật thô lỗ. Nhưng nhờ trí nhớ tuyệt vời của mình, anh vẫn tiếp tục đọc cho đến khi ngọn nến sáng trở lại. Nhờ vậy, nhà vua càng khen ngợi Tiger.

Ở quê anh thường xuyên bị hạn hán, đất có cây nhưng ít ăn. Sau khi về thăm quê, Cọp leo lên núi Hồng Lĩnh để nhìn lại cảnh xưa. Ông biết rằng trên núi Dun có một dòng nước chảy theo hướng đông bắc. Để đón dòng nước đó, nước chảy theo hướng Tây Bắc để tưới ruộng. Tiger triệu tập tất cả các quan chức địa phương đến cuộc họp trên đảo Dun.

Cờ, võng rợp trời núi rừng ngày ấy. Ông chọn những chiếc lưỡi cày, những chiếc máy cày tốt rồi bắt các quan phát quang một số con đường từ thung lũng sâu lên núi Dun, dọc theo triền dốc lên Kẻ-hang. Họ lại cào một số con đường từ núi Động Truy ở phía đông bắc, lấp vết nứt cũ và ngăn nước chảy xuống đó. Đột nhiên một vết nứt mới hình thành và dòng nước xối xả tưới tiêu hàng chục nghìn mẫu đất. Từ đó, cả một vùng Kẻ-treo năm nào cũng có mùa bội thu, mọi vùng đất hoang hóa đều thành ruộng tốt. Người dân vùng đó rất biết ơn Hổ. Họ xây đền Thần Hổ dưới chân núi gần thung lũng.[2].

READ  Phân tích ý nghĩa của truyện cổ tích cây tre trăm đốt | Educationuk-vietnam.org

POLLS

Ở Hà-Tĩnh, Nghệ-an, có người cho thấy một số chi tiết khác nhau: Chẳng hạn, người chăn thả gia súc được thầy địa lý ban cho mảnh đất quý không phải là Bùi Cầm Hổ, mà là cha của ông. Khi Bùi Cầm Hổ còn nhỏ được cha cho đi học ở kinh đô, vì một vụ án giết người chưa hoàn thành được ba năm thì gặp một người phụ nữ thấy cô hiền lành, xin quan xét xử lại. Ông ra lệnh xây một cái bể rộng ba mươi bốn thước vuông, đổ đầy nước rồi sai người bắt nhiều lươn bỏ vào bể. Thấy hai con sắp ra, anh ta ra lệnh cho tử tù nấu cơm thì tử tù đã tử vong. Ông nói với vua: – “Con lươn nếu sống lâu trăm năm thì thành rắn vua, có độc, ăn vào thì chết. Bà này mua nhầm rắn vua nhưng không có. bụng để giết người đàn ông của cô ấy vv. “[3].

Đoạn hóa hổ giải oan cho người đàn bà có tội giết chồng có phần giống với một đoạn “thoại” trong cuốn sách “Giải oan Lục sát” của Trung Quốc. Theo sách này, ở xóm Duyên-sơn có người ăn lươn mà chết vì đau bụng. Hàng xóm cho biết người phụ nữ giết chồng rồi bỏ quan. Người phán xử nghi trong lươn có chất độc nên bảo người làng chài bắt được con lươn vài trăm ký, cho vào hũ. Một số loài ngóc đầu lên cách mặt nước khoảng hai hoặc ba feet. Đã ăn bảy. Anh Quân rất ngạc nhiên khi biết con vật đó là một con rắn giống con lươn nên anh đã tận tình xem xét. Từ đó nỗi oan của người phụ nữ lộ rõ.

[1] Đoạn này theo Mạnh Sào Quân. Tài liệu tham khảo.

[2] Theo lịch sử dân tộc Hà Tĩnh và sách Đường, truyện ký của Phạm Đình Hổ và Nguyễn An.

[3] Theo truyện Kẻ-treo (Hà-Tĩnh) và theo bản Tuyên ngôn truyện dân gian: cây cỏ, chim muông, ma quỷ.