3 lượt xem

Chàng rể thong manh – truyện cổ tích | Educationuk-vietnam.org

Anh là một cậu bé đẹp trai, thông minh nhưng từ nhỏ đã trở nên khập khiễng. Đôi mắt của anh ấy vẫn còn trong sạch, vì vậy không ai ở bên ngoài biết anh ấy bị mù. Nhưng anh ấy rất thông minh, cố gắng tìm cách trốn tránh những người lạ khi biết mình bị khuyết tật.

Một hôm, nghe tin có đoàn hát trong làng, ông mừng rỡ nên dẫn theo một nhóm trai làng đến xem. Đến tối, người đông, mỗi người tìm một chỗ để ngồi, nên khi trở về, họ đi một hướng để lại. Anh phải nằm đó đợi ăn sáng, nhưng khi quay lại do không nhìn rõ đường nên anh đã đánh liều. Cuối cùng bị lạc, anh vào một ngôi nhà nọ. Ngôi nhà này đã sẵn sàng để vui chơi. Thấy người đàn ông lạ mặt đến, họ mời ông đến dự. Anh không từ chối, đi theo người đã đợi sẵn và ngồi xuống cuối cùng. Cuối trò chơi, anh ta phải chạm vào tường để tìm cửa. Người chủ thấy vậy hỏi: – “Anh làm gì vậy?”. Anh nhanh nhảu đáp: “Ừ, anh sẽ đo nếu chiều dài của ngôi nhà này bằng chiều dài của căn nhà của bố mẹ anh”. “Bên nào rộng hơn?” – “Vâng, gần giống nhau!”. Cô chủ nghĩ nhà anh này cũng thuộc dạng giàu có như mình. Khi tìm thấy lối ra, nó vội vàng bảo chủ quay về nhưng chủ tìm cách để dành cho bữa tối. Đói, anh không chịu cầm nước mắt và cũng ngồi xuống đĩa. Trước mặt là đĩa rau nên anh tiếp tục thu dọn. Bà chủ nói: – “Thịt cá ở đây sao không ăn, cứ thu rau?”. Anh ta đáp: – “Nhà tôi làm tùy, không khách sáo!”. Người chủ cho rằng anh ta là một đứa trẻ tằn tiện. Ăn xong, ra hè, anh bị cào nát, tay cướp đập vào đầu nên anh ngồi nhặt cào, sẵn sàng cảm chiếc búa bên cạnh. Người chủ thấy anh, hỏi anh: – “Anh làm gì vậy?”. Trả lời: – “Tôi đã kiểm tra tay cầm tên lửa!”. “Ồ, tốt như thế nào?” Chủ quán coi anh là một chàng trai siêng năng, cần cù và chịu khó. Trong lòng anh thầm nghĩ: – “Nhà ai thế này, nhà không nghèo mà siêng năng, tiết kiệm thì quả là hiếm có. “Tôi có một đứa con gái, vì vậy tôi phải kết hôn với một người con trai như vậy.” Vì vậy, khi ông ra đi trong thanh thản, sư phụ cúi mình vào tai ông và nói:

READ  Bốn anh tài | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

– Anh ấy khá tốt. Nếu anh ta muốn lấy con gái mình, anh ta sẽ cưới cô ấy.

* * *

Cuối cùng, cậu bé tội nghiệp đã về được nhà. Đến nơi, anh ta xin bố mẹ xin cô gái nhà kia cho mình làm vợ. Do được bố chồng đồng ý từ trước nên mọi đám cưới diễn ra suôn sẻ. Chỉ còn một việc quan trọng là làm rể, và không ai có thể thay thế anh ấy làm việc đó. Vì vậy, anh ta phải ra đi. Về đến nhà vợ mới được một ngày, anh đã phải cày ruộng. Khi ra đồng, anh nhờ mẹ vợ dắt trâu đi trước nên anh đi theo không khó. Khi anh ra đồng, bà mẹ vợ chỉ cho anh phần đất cần cày. Ruộng có ngân hàng nên rất dễ phân biệt. Thế là anh cày đúng ruộng nhà vợ, nhưng cũng có khi cày cả ruộng bên cạnh, thậm chí cày một phần bờ biển. Khi mẹ chồng ra gọi cô về nhà ăn cơm trưa, bà quát: “Mẹ kiếp, sao lại cày ở ruộng của người khác!”. Anh trả lời không ngần ngại: – “Vì ruộng trũng nên chừa hai bên để lấy đất đắp bờ!”. Nghe bùi tai, nữ nhạc sư không nghi ngờ gì nữa.

Ăn xong nó chui xuống giếng, xui xẻo thế nào thì chui ra, không uống thuốc mà chịu đựng, không kêu la. Khi vợ anh ra múc nước, vừa thấy anh ở dưới giếng, chị hốt hoảng: – “Trời ơi, anh rơi xuống giếng ở đâu vậy?”. Anh ta đáp ngay: – “Giếng rêu bẩn quá, tôi phải xuống dọn cho”. “Vậy tại sao bạn không leo lên cầu thang?” – “Tôi vội tìm thang nên phải chui xuống tường. Thôi, giờ vậy thôi, xuống cầu thang đi cho đỡ mệt. ”Cả nhà không khỏi bất ngờ nhưng cũng nể phục.

Mấy hôm sau, khi vợ đi vắng, mẹ vợ thổi xôi, bưng ra đĩa mời nhà trai ăn. Đĩa xôi được bày lên mâm cùng tổ ấm. Trong lúc mẹ vợ trốn trong bếp chưa kịp ngồi xuống, con chó thấy không có ai liền trèo lên mâm có đĩa. Khi mẹ chồng từ trong bếp ra, thấy bát đĩa đã sạch sẽ, bà vội nói: – “Con ăn hết chưa? Con có muốn ăn thêm để con bới thêm không? “. Biết con chó đã ăn xôi, nó không ngạc nhiên, nó chỉ đáp:” Đủ rồi mẹ ạ! “.

Một bận khác, vợ anh đã đi khỏi, mẹ vợ đang thổi xôi mời anh ăn. Khi cô chạy vào bếp, anh để mắt đến con chó đang ăn nó như thể nó đã bận rộn trước đó. Lúc cô dọn đồ ăn đang ngồi vào mâm. Anh ta tưởng đó là một con chó và bất ngờ đấm nó vào mặt mẹ vợ. Cô đau, cô khóc. Biết mình sai, anh ta ném gậy và không nói gì. Trong khi đó người phụ nữ quay trở lại. Nghe mẹ kể chuyện, cô chạnh lòng. Anh khiêm tốn trả lời:

READ  “Không bao giờ là thất bại, tất cả chỉ là thử thách”- Tự truyện khởi nghiệp từ bàn tay trắng | Educationuk-vietnam.org

Theo phong tục của tổ tiên, chỉ có vợ phục vụ chồng. Lần cuối cùng bạn làm sai, tôi không dám nói. Bây giờ, bạn không thể làm sai lần thứ hai. Xin hãy tha thứ cho tôi, tôi đã làm điều đó một cách miễn cưỡng. Chỉ để tránh bất kỳ sự phản đối nào.

Nghe đến đây, mẹ vợ và vợ anh không khỏi tức giận. Và bố vợ sau đó về nghe kể lại thì tấm tắc khen ngợi. Anh ta nói với những người hàng xóm của mình:

– Bây giờ tôi biết anh ấy là một cậu bé có học. Nó làm mọi thứ đúng.

Một hôm, bố vợ bảo anh đưa người nhà vào rừng đốn củi làm cày. Đường rừng khó đi, bước nhầm sẽ đụng phải gốc cây, xấu hổ lắm, anh nói với người nhà: – “Đi đường vắng anh em buồn lắm anh ơi! Anh nên hát liền một vài câu cho vui và bớt sợ “Họ hát, anh đi giữa không sợ thua nữa, cả đám chặt mấy cây rồi vác lên vai.. Anh ta cũng đốn một cái cây, nhưng biết rằng đi qua rừng mà không có mắt, anh ta không thể đưa nó trở lại một cách thuận lợi. Một số người đi cùng thấy anh yếu, bất ngờ hét lên đau đớn rồi ném cây gỗ xuống đất. Xoa bóp không được, họ phải dìu anh trèo vào một chòi trống gần đường để anh đứng và phải mang củi vào trước.

Sáng hôm sau hai người kỵ mã đi qua. Anh ta rên rỉ ầm ĩ trong chòi. Cả hai cùng dừng lại và hỏi: “Sao em lại nằm đây một mình?” Anh ấy trả lời, “Chà! “Tôi đi đốn củi cho chủ, chưa kịp chặt thì không may bị đau bụng, chưa lành”. Cả hai đều hỏi anh ta một lần nữa, “Bạn có cần chúng tôi giúp bạn về nhà không?” – “Nếu ông có lòng thương tôi, thì lấy cái rìu đó đi cày giúp tôi, để nó không về đó mà không trả cho tôi, biết lấy tiền nuôi con tôi thì có tội. “Còn đau bụng thì để vài bữa nữa sẽ lành”. Rồi anh lại rên rỉ. Hai người kia thương hại anh ta nên xuống ngựa chém cho anh ta và ngay lập tức có được một chiếc cày rất đẹp.

READ  Chiếc Lược Ngà – Một truyện ngắn phát ra âm thanh. | Educationuk-vietnam.org

Họ đã mất tích từ lâu khi vợ anh mang thức ăn và thuốc men đến. Trong chòi, vì cô đi lại nhẹ nhàng không nói lời nào nên anh cũng không biết. Thấy chồng nhìn mình mà không nhận ra, chị nghi ngờ, vội hỏi:

– Đôi mắt của bạn thế nào? Hay có điều gì đó lạnh lẽo trong tôi? Bởi vì nhìn tôi và không nói chuyện chỉ có thể làm một trong hai việc.

Cậu bé lập tức chống chế:

– Nói thật là em thấy nhà anh ấy đến, nhưng do em vừa đi cày xong, mải miết nên mải mê xem bao nhiêu thì quên mất, có gì hay ho đâu.

Một lần nữa, người phụ nữ lại xua tan nghi ngờ. Cặp đôi sau đó quay trở lại. Bố vợ thấy cái cày đẹp, tấm tắc khen.

Một ngày khác, bố vợ giết một con trâu để mừng thọ. Bốn người một mâm, chàng trai mảnh khảnh cũng được ngồi một bàn. Anh ăn lần lượt, nhưng không biết đánh thế nào, không trúng thì sợ người tham gia chê cười. Sau đó anh ấy thảo luận:

– Cô ấy chỉ có một vài món ăn, nếu chúng ta trộn đều chúng sẽ ăn ngon hơn. Sau đó chúng tôi chia ra mỗi người một phần còn tiện hơn.

Mọi người đã lắng nghe. Nhờ vậy, anh ấy đã ăn phần của mình một cách từ từ. Nhưng không may cho anh ta, anh ta đã ăn phải một miếng thịt trâu rất to, nhưng lại nuốt vội nên nó mắc vào cổ họng không sao buông ra được. Nó chống gậy ngồi xuống, nuốt nước mắt lã chã trên mặt nhưng miếng thịt vẫn không chịu vào. Một lúc sau, anh cố gắng nuốt hết sức lực của mình và cuối cùng miếng thịt đã được nhét vào bụng. Nhưng may mắn thay, nhờ điều này mà đôi mắt của anh ấy bỗng nhiên sáng lên. Nhìn thấy mọi người và mọi thứ, anh rất vui. Anh đột nhiên muốn nhìn một người phụ nữ để xem một người như thế nào. Nhưng khi bước vào nhà, có rất nhiều đàn bà con gái đang ăn uống ở đây, anh không biết làm sao để phân biệt. Sau đó, anh ta nghĩ ra một mẹo: anh ta giả vờ say, với hai chân run rẩy. Khi đến một nơi với một phụ nữ, anh ta giả vờ chạm vào một người và va chạm với một người khác. Thấy vậy, người vợ nổi cơn ghen và cũng sợ chồng uống quá chén rồi làm bậy nên vội dìu anh vào phòng. Từ đó, anh biết mặt vợ.

Nguồn: những câu chuyện Sợi tổng hợp.