6 lượt xem

Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng sinh viên tuy nghèo nhưng học giỏi và rất được Thiên Đình chăm chú. Trong sách thần tài thời bấy giờ có ghi rằng cậu bé đỗ tiến sĩ, làm quan đến chức Thượng thư. Mỗi khi đi học, ông thường đi ngang qua một ngôi đền thờ thần ở làng bên. Vị lãnh chúa làng đó đã đọc sách trời rồi, nên ông ấy tỏ ra kính trọng cậu học sinh đó. Khi đi ngang qua ngôi đền, thần tượng ngồi trên bệ bước lên một cách vội vàng với vẻ lịch sự.

Một hôm, một người trong đền báo mộng rằng thần rằng: “Ngày mai ngươi phải dọn dẹp đền và lễ phép, vì một vị quan lớn sắp đến thăm nhà ta.” Người đàn ông đã làm theo lời dặn và ở lại cổng đền cả ngày để chờ đợi vị khách quý của Chúa. Nhưng đợi mãi không thấy ai ngoài cậu học sinh nghèo nói trên hôm ấy, cậu vô tình dừng lại gần chùa để nghỉ ngơi một chút. Những người nói họ là người bình thường, họ không để ý.

Không lâu sau, người đàn ông thậm chí còn thấy một giấc mơ về vị thần đã hướng dẫn anh ta như trước. Lần này anh thấy không ai xa lạ chính là cậu học sinh hôm trước đến đây đọc thuộc lòng một bài phú rồi bỏ đi. Nhưng anh vẫn không tin. Tương tự với phần thứ ba. Bây giờ, lời nói mới được coi là phù hợp với lời chỉ dẫn của Chúa, nên ông đã kể lại câu chuyện cho người học sinh đó và nói:

“Ba lần thế này thì chắc nhà cô giáo sẽ thành đạt làm quan lớn chứ chẳng chơi”.

Người ta nói học sinh như mở cờ trong bụng. Anh quyết tâm nắm giữ vinh quang và sự giàu có. Anh ấy nghĩ rất nhiều về tương lai của mình. Một hôm khi nhìn thấy vẻ đẹp của vợ, anh ta không cảm thấy đẹp chút nào. Rồi đêm ấy nằm dưới ánh trăng, anh mơ thấy một người phụ nữ xinh đẹp như Hằng. Anh nói với bụng: – “Vậy thì tôi sẽ trả lại vợ tôi! … nhiều lắm”. Nghĩ vậy, hôm sau anh kiếm cớ cãi nhau với vợ và đòi bỏ chị. Mọi người đều kinh ngạc và khinh bỉ làm sao một người đàn ông có học thức lại có thể nhẫn tâm như vậy. Nhưng anh ấy chỉ cười mà không nói với công chúng.

READ  Đọc FULL truyện Gió ấm không bằng anh thâm tình | Educationuk-vietnam.org

Một ngày khác có người đến đòi nợ anh ta. Vừa vào sân, người đó đã bị anh mắng cho một trận:

– Tôi vẫn chưa trả tiền. Nếu không ngày mai tôi sẽ đóng đất trong vườn của bạn cho bạn biết[1].

Anh ta cũng đe dọa nhiều người khác. Khi gặp người không vừa ý, anh ta nói:

– Rồi bạn sẽ biết tay anh ấy!

Tất cả các hành động của học sinh đều được báo cáo lên Tòa án Thiên đàng. Ngọc Hoàng nghe vậy rất khó chịu. Vì vậy, ít lâu sau, người giữ đền lại nằm mơ thấy thần tin rằng mình không còn sợ học trò nữa vì Trời đã gỡ quyển sách và không cho phép qua nữa.

Hắn chậm rãi hỏi: “Tội gì?” – “Bị kết tội” bỏ đàn bà trăng hoa, mò mẫm trong nhà, không làm việc đó, là trái đạo lý “[2]. “Cô ấy không còn được chúc phúc.”

Tất nhiên, chàng sinh viên đó mãi mãi không thể thi đỗ, dù muốn nối lại tình cảm với vợ cũ cũng không được. Cửa anh ngày càng sa sút. Do đó mới có câu tục ngữ: “Chưa qua được thì đã uy hiếp tổng tài rồi”.[3].

POLLS

Có người kể hơi khác về chi tiết: Chàng thư sinh đi ngang qua cổng chùa, có hai con chó đá vẫy đuôi mừng rỡ. Khi được hỏi, anh ta trả lời vì biết sẽ qua được anh Nghệ. Kể từ đó, cậu học sinh đó luôn đe dọa những ai không yêu mình. Sau đó, anh gặp những con chó không vẫy đuôi. Con chó nói: vì nó xử sự không tốt nên Thiên Đình không cho qua, bây giờ chỉ làm việc thiện mới có thể thay đổi được ý trời. Một hôm đi qua sông, thấy một đàn kiến ​​đang bơi dưới nước nên vào trong bắt cả đàn. Nhờ vậy mà sau này anh ấy đã đậu một lần nữa.[4]

Còn hai câu chuyện khác có nội dung tương tự câu chuyện trên:

Chuyện hai anh em họ Lê ở Than-tou: Ngày xưa có một nam một nữ, một tiều phu họ Lê. Vì nghèo và cô đơn, dân làng đối xử rất tệ với họ: bọn dịch luôn bắn họ, chậm một chút và đánh họ. Tức giận, hai vợ chồng van xin một đứa trẻ để rửa hận sau đó. Chúa đã phái hai trạng thái đi đầu thai. Hai vợ chồng mừng lắm, cố lo củi lửa, tiền bạc cho con đi học. Sau này, hai anh em lai với Trang. Vào thời điểm thành kính, voi và binh mã đầy đường, đi đến đâu cũng thấy quýt và hương án phải rước về chật kín. Bây giờ họ đến để chào đón ngay cả những người đã đánh đập hai vợ chồng với sự khinh miệt trong quá khứ. Hai vợ chồng vui vẻ nói với các con: “Trước đây nhà mình đập phá đủ thứ, giờ cố cho chúng nó biết mặt”. Tôi vâng lời, nhưng một lúc sau, hai ông. Trang đã làm sai một điều gì đó và một vị thần đã báo cáo điều đó với Chúa. Chúa lập tức yêu cầu cả hai bang trở về.

READ  Chí Phèo | Truyện ngắn Nam Cao | Nam Cao | Educationuk-vietnam.org

Chuyện Thần Đồng Và Thần Đồng: Làng Cam Lâm từ xưa đến nay chưa từng có ai đỗ đạt làm quan. Một ngày nọ, Thiên Đình cử một vị phu nhân. Tràng ở làng ấy, đầu thai vào nhà hai vợ chồng để đốn củi. Họ hơn 40 tuổi mới sinh được một bé trai. Cậu bé 7 tuổi nổi tiếng như một kỳ tích. Gần nhà có miếu thờ Thánh, cháu bé thường chơi với các bạn ở đó. Một đêm nọ, trong giấc mơ, ông thấy Chúa phán rằng: – “Bang chủ thường đến đây bắt tôi phải đứng ra tôn trọng. Vậy hãy bảo làng làm cho tôi một tấm màn trước ngai vàng để ẩn náu.”

Làng nghe tin không tin ông nên một người vào chùa ngủ để cầu giải mộng. Chúa cũng nói như trước. Hương Ly dựng bình phong để không ai nhìn thấy thần tượng. Và kể từ đó, nhiều người trở nên ghen tị với phép màu, cãi nhau với cha mẹ và làm tình, đánh đập, đe dọa. Thiên Đình thấy dân làng không tôn trọng Trang nên đã trừng phạt bằng cách yêu cầu Tràng trở về. Vì vậy, ít lâu sau, thần lại cảnh cáo trong giấc mơ rằng: – “Ngươi có thể phá màn vì Thiên Đình quyết không bỏ Tràng ở lại làng ngươi nữa”. Vài ngày sau, điều kỳ diệu đã chết[5].

Trong Liêu trai có truyện Cưới vợ gả chồng (giá dịch là Giám mục) nói về một chàng thư sinh không đỗ đạt, tìm cách đổi vợ.

READ  Cô Gái Thông Minh - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Một thư sinh họ Mao, có cha làm nghề chăn trâu, được nhà Trương bảo đảm và hứa gả con gái lớn cho ông. Nhưng cô gái không muốn lấy chồng chăn trâu nên trong ngày cưới, cô nhất định không chịu về. Người chị khuyên bảo thì lại trách anh và em gái: “Anh đừng nói nhiều nữa, sao anh không chịu!”. “Nếu bố kết hôn, tôi trả lời: ‘Con sẽ kết hôn.” Cuối cùng, người cha phải thay thế người em trai.

Dù biết có trao đổi, người phụ nữ mới mắc bệnh chốc lở, sinh viên Mao không hề phàn nàn, hai vợ chồng sống tốt với nhau. Chồng nàng một hôm đi thi đậu, làm quan họ Vương, được đối xử tử tế. Đêm qua, Wang nói rằng anh đã nhìn thấy một vị thần trong giấc mơ rằng sáng mai sẽ mang họ Mao của anh đến đây, sẽ cứu anh thoát khỏi tai họa. Khi nghe tin này, sinh viên Mao trông rất phấn khích. Như câu chuyện của chúng tôi ở trên, anh bắt đầu nghĩ đến cô vợ tóc xù, ngày mai ăn chơi với người sang chảnh không khỏi chế giễu. Sau đó, khi giàu có, bạn sẽ thay đổi. Nhưng khi bảng hiệu không thấy tên mình, anh ta rất xấu hổ, bỏ đi không dám ghé vào quán mang họ Vương.

Ba năm sau, anh lại đi thi; và được đối xử tử tế với người họ Vương như xưa. Anh trách lần trước Vương nói không có kinh nghiệm. Nhưng người họ Vương đáp: – “Lúc bấy giờ trong mộng ông trời đã báo trước rằng vì mưu hại vợ nên đã bị trừng trị bởi âm mưu không cho qua”. Người học trò họ Mao tỉnh ra, tỏ ra tiếc nuối, nên khoa đó thi đỗ giải nguyên, rồi thi đỗ tiến sĩ, làm tể tướng. Tóc của vợ anh ngày càng dài hơn trước. Người chị lấy một người đàn ông giàu có, lười biếng, cờ bạc, tài lộc ngày một sa sút. Chẳng may chồng mất, người chị lên chức bà rồi bần hàn, chị gái ngày càng tủi thân nên đã cắt tóc đi tu.

[1] Ngày xưa, ai đỗ tiến sĩ thì được ba sào ruộng làm nhà.

[2] Ban đầu “Nguyên Hà thả vợ là Đinh tiên tỷ trạch, hào cố thất đức”.

[3] Theo Nguyễn Văn Ngọc. Sách có hướng dẫn

1 Theo tạp chí của chúng tôi (1910)

[5] Theo Lang Do (Landes). Sách có hướng dẫn.