45 lượt xem

Chùm thơ hay viết về các cô gái bán thân, đứng đường | Educationuk-vietnam.org

Những bài thơ hay viết về công việc, số phận, cuộc đời của những người phụ nữ bán thân kiếm sống (nhiều người còn được gọi là gái điếm đường phố, v.v.)

BÀI THƠ: PHỤ NỮ TRÊN TOÀN THẾ GIỚI

Tác giả: Thầy Hải

Sự sỉ nhục, sự ô nhục của cơ thể,

Vì cuộc sống nên dần dần sẽ quen.

Nhân cách, danh dự bị hoen ố,

Chỉ vì cuộc đời mà phải rung động, đau buồn.

Bán mình vì tiền,

Luân chuyển, thống khổ khắp mọi miền gần xa.

Ngủ vào ban ngày, đi chơi vào ban đêm,

Cuộc sống không có mái nhà che chở.

Cảnh sát đã bắt bạn bao nhiêu lần?

Nhưng tôi không thể dừng bước.

Chỉ có tình yêu, hãy tha thứ cho tôi và bố mẹ,

Dinh dưỡng, trường tăng trưởng, nhưng không mất đi.

Bị hại để kết hôn,

Thôi thì số phận má hồng son phấn.

Biết rằng cuộc sống sẽ khô cạn,

Chỉ mong có một đứa con là hạnh phúc.

Đã đến lúc dừng lại,

Tôi chỉ mong xã hội đừng xa lánh!

THƠ: CHUYỆN BƯỚM ĐÊM

Tác giả: Nguyễn Đình Huấn

Sài Gòn những ngày này có gió

Khi đêm đến, đèn xanh đỏ tắt

Dưới ánh sáng ai chú ý đến mặt trăng

Thu sang nhận ra Hằng se lạnh.

Đêm nay đèn đường sáng

Tôi đứng bên đèn đường, tránh mưa

Đêm cô đơn giữa giông tố cuộc đời

Ở lại đây … tôi đề nghị mua và bán

Ai đã gọi tôi là … con thiêu thân xấu xa

Bạn để tôi bán tình yêu của mình một lần nữa

Cuộc sống xô đẩy, cuộc sống bẩn thỉu

Giờ tôi chỉ biết kiếm sống ngày đêm.

Sài Gòn phồn hoa ngày đêm

Bao người mơ và mơ

Riêng tôi, tại sao tôi cảm thấy bất lực?

Ngày và đêm sống trong thế giới tạm thời

Sài Gòn vào thu nhiều mây và ảm đạm

Tương lai của tôi … xám đen

Tôi cảm thấy có lỗi với chính mình, tôi chỉ có thể cảm thấy tiếc cho chính mình

Mang cơ thể của bạn để giải trí thế giới

READ  Bài Thơ: "Qua Nhà" - Nguyễn Bính (Nguyễn Trọng Bính) | Educationuk-vietnam.org

Trong chợ tình – nhiều người biết người nước ngoài

Còn đâu tình yêu giữa phố đông người?

Cuộc sống của một nốt ruồi tỏa sáng dưới ánh sáng

Đi về đâu trong cuộc đời tăm tối và bất hạnh.

Bài thơ: Những mảnh đời

Tác giả: Nguyễn Đình Huấn

Tạm biệt làng quê, lên đường mưu sinh ở Bon chen.

Tôi đã đến Sài Gòn, dưới ánh đèn xanh đỏ.

Một đêm mùa hè có mưa nhỏ

Tôi cô đơn, đứng đó đợi ai đó

Trời lạnh, gió thổi tóc bay.

Đèn khuya, cuộc đời đã phai tàn trang điểm.

Rời quê hương, tình vương vấn.

Tôi đến với cuộc sống mang theo sự hận thù của người già

Mối tình đầu của tôi đã bị họ lừa dối

Em nằm dưới nắng mưa thành phố

Rất nhiều khó khăn, rất nhiều khó khăn

Cuộc đời tan nát, tình đơn phương thật buồn

Tôi nhớ cuộc sống, tôi tiếp tục chìm

Tôi bán thân mình, dưới ánh đèn đường

Hãy là bông hoa tàn, một bông hoa súng trắng

Tôi để nó qua đi vì không còn gì trên đời

Ban đêm tôi khóc cạn nước mắt

Khóc cho người con gái hiền lành ngày ấy

Gió và sóng của cuộc đời, áp bức và xô đẩy

Phần lục bình, theo dòng nước lên xuống.

Về nhà đi con, làm lại cuộc đời

Sông quê hương đầy nước

Rửa sạch nó, bụi bẩn của ngày hôm trước

Rồi cuộc đời tôi sẽ thay đổi.

POEM: người bán hoa

Tác giả: Vũ Nguyên

Những cô gái tuổi đôi mươi còn rất trẻ

Chọn một nghề giúp người khác giải trí

Tại sao bạn lại đánh mất tuổi trẻ của mình

Anh ấy sẽ bán hoa cho những người ghét họ

Dù là nắng hè hay mùa đông lạnh giá

Mặc hang nhận khách từ trong ra ngoài.

Bạn có bao giờ nghĩ về cha mẹ của bạn?

Nếu tôi biết, tôi sẽ rất xin lỗi

Cũng xinh và má hồng

Cũng ngọt ngào và quyến rũ như bất cứ ai

Vì khó khăn hay ham mê tiền bạc

READ  Chùm Thơ Tình Buồn & Tâm Trạng Khi Người Con Gái Đi Lấy Chồng | Educationuk-vietnam.org

Nhưng anh bán mình đi, em yêu

Trong cửa hàng, ánh đèn mờ ảo lan tỏa

Bán nụ cười của bạn cho bạc

Rồi ngày mai sau khi liễu héo cành

Hỏi ai còn cần hoa tàn

Tại sao bạn đang sống một cuộc sống trinh nữ?

Nó đang dần mờ đi trong khi vẫn quay

Tiền tôi giữ trọn đời, tôi cũng đưa tay

Những kẻ say rượu tìm thấy niềm vui

Chồng và con đều không góa bụa

Khi tôi già đi, tôi cô đơn

Từng đêm nước mắt rơi trên gối mềm

Cô bán hoa có cái nghĩa gì cô cũng hiểu.

POEM: Xin lỗi, tôi CHỈ LÀ người bán hoa

Tác giả: Không có gì

Xin lỗi, tôi là gái điếm,

Một cơ thể chết tiệt mặc dù bị xâm phạm,

Tôi xin lỗi vì tôi không giỏi trong cuộc sống này,

Vì tôi là một cô gái ở bẩn.

Theo thời gian, cảm xúc đã trở nên chai sạn,

Hãy quay lại, đừng đợi tôi nữa,

Tuổi thơ ngây, tôi đã mang thai,

Vì yêu nhầm một đứa trẻ.

Đêm khuya rồi anh về đi anh.

Tôi vẫn phải kiếm tiền để gửi cho mẹ tôi,

Thương đứa con nhỏ giờ đã biết nói,

Cơ thể này có xứng với bạn không?

Nước mắt rơi nhiều lần khi anh an ủi em,

Đau buồn bị nuốt chửng trong im lặng,

Vì ông trời đã cho tôi được làm con gái,

Bạn sẽ bán “hoa” như bạn dám yêu một ai đó?

Bài thơ: Cô gái ra đi

Tác giả: Duy Kế

Muốn đi một trăm năm mươi?

Nếu bạn đi, hãy quyết định giữ nó trong xe

Đứng đây muỗi đốt vỉa hè

Không tăng giá cò mà bạn muốn.

Hãy đi thêm một trăm

Đầu ngày đứng nguyên một chỗ mỏi chân.

Giá này là giá trung bình

Dành cho những bạn cần quyết định nhanh

Đến…! miễn phí với tôi

Lần sau tôi sẽ được biết đến

Nhưng sản phẩm da có màu đen

Nếu bạn yêu cầu nhiều hơn, tại sao không chi tiêu nó?

Mặt họ cũng lạnh lùng

READ  Bài Thơ: "Tre Việt Nam" | Educationuk-vietnam.org

Đi bộ cò rất nhức đầu.

Hãy về nhà và chơi Dog

Nếu nó không chơi, sau đó chạy đi.

P / S: Tiếng xã giao nên các bạn thông cảm nhé!

THƠ: TẠI NƠI TRONG THÀNH PHỐ

Autori: Chieu Nguyen Van

Lần đầu tiên anh ấy đến thị trấn

Người đầy xe lao vào nhau

Dân làng béo vò đầu bứt tai

Bạn đã thấy cảnh này ở đâu lâu trên sân?

Ở góc phố, cô ấy bắt tay

Đến đây, tôi sẽ hỏi bạn tối nay

Tai nghe thật điên rồ

Làm thế nào để chúng ta hòa hợp tốt với người nước ngoài?

Mắt cô ấy liếc ngang và hỏi tại sao

Ba trăm một vé, em yêu

Người dân địa phương không có tiền để tiêu

Mua vé Kiều vi vu ở đâu?

Thật không may, tôi đã bị bắt vào tù

Vợ con tôi gào khóc thảm thiết.

Hãy cho tôi phong cách của bạn

Tiền không có trong túi của bạn, nhưng có gì vui

Nói xong, tôi nhanh chóng rời đi

Cô ấy nhăn mặt cười đến nơi rồi.

Bài thơ: NGƯỜI PHỤ NỮ CỦA ĐÊM

Autori: Nguyễn Hoài Phố

Vào đêm mất tích, cơ thể kiệt quệ.

Đôi mắt câm lặng chờ đợi đến bối rối trước màu trăng

Đắm chìm trong nỗi đau đớn trong da thịt, hằn lên dấu vết

Rượu nhẹ và mùi son của cô gái

Người phụ nữ của đêm với trái tim trống rỗng

Đêm đã qua, anh có nhớ gì không?

Đối mặt với vai của người lạ lạnh lùng

Tôi đã khóc khi trở về con hẻm vắng

Lau đi những giọt nước mắt đọng trên mi mắt

Anh ấy đã đi đâu bước tự hào

Dấu hiệu tình yêu nhạt nhoà trên môi

Bàn tay khô lạnh cần một chiếc khăn lụa ấm

Mưa từ từ đập tan mái che bên ngoài

Người phụ nữ ôm gối vào ban đêm

Ngoài đường mưa rơi nhẹ

Ngày mai lại tươi sáng, cuộc đời dài hơn một chút…

Đêm qua với bao lời hẹn ước yêu thương

Người qua đường không nhớ … mà quên !?

Bài viết cùng chủ đề: