6 lượt xem

Con mèo | Truyện ngắn Nam Cao | Nam Cao | Educationuk-vietnam.org

Truyện ngắn Nam Cao

Cái đuôi của cái đầu ở mèo. Nhưng ngay cả trong thời tiết nóng bức. Hình ảnh không thể đứng.

Em gái tôi vừa ra khỏi khung cửi. Anh tôi vừa đi rẫy về. Cả hai đều mệt mỏi. Cả hai đều khó chịu. Một người đang thổi mạnh. Một người đàn ông ngồi vò đầu chiếc tổ quạ cả tháng trời chưa được gội. Không ai buồn ăn. Nhưng Viễn muốn hoàn thành công việc nhanh chóng để anh đi tắm. Anh ta đã lừa cậu bé ngủ. Anh bưng mâm cơm hè đến, đặt ở đó. Sau đó anh ta chạy đến chỗ móc câu, kéo một chiếc quần dài, một chiếc đuôi vắt qua vai rồi đi xuống ao. Khi trời nóng quá, không nên ăn mà tắm. Để cặp kia ăn trước. Ngay cả một chút, nếu vẫn còn, sẽ ăn, xong. Bữa tối không thường xuyên. Sau đó, khi bữa trưa kết thúc, nó còn lại. Chia sẻ đủ rồi thì mỗi người kiếm một khu. Nếu điều đó là không đủ để chia sẻ, thì hãy chờ đợi. Thậm chí không chết.

Lúc đó, mèo con mới phát hiện ra lò nướng ở đâu. Anh tiến lại gần cái đĩa. Ti mjau mjau. Anh ta loanh quanh quanh cái đĩa một lúc. Sau đó anh ta leo lên mâm. Người anh trai nhìn thấy anh ta và hét lên:

– Cái chùy! Theo dõi anh ấy! Cái chùy!

Anh hét lên vỗ tay xuống đất và bẹp dúm. Cậu bé giật mình hét lên. Bà chị bực quá, quay sang xử chồng: –

– Ngỗng cọc chẳng có gì ngoài cái miệng há hốc như ngỗng. Dậy đi cậu.

– Nó không giống như nó đã được ăn, phải không?

– Con ăn mốc gì? Không thể trách!…

Cô chạy đến và nhặt cậu bé lên. Ở nhà rất nóng. Cô ấy đã mang nó ra vào mùa hè. Nó chúi đầu vào ngực nó, bóp lấy núm vú của nó mà bóp. Ngày mãi mãi. Sẽ không khó chịu nếu bạn phải ngồi xuống và ôm cô ấy chứ? Cô cảm thấy ngứa ngáy khắp người. Cô thì thầm với chồng:

READ  Nghe nghe kể chuyện cổ tích - Một bà mẹ | Educationuk-vietnam.org

– Đàn ông gì mà ồn ào như rọ mõm! Đứa bé đang ngủ, nhưng đã đánh thức anh ta. Chỉ cần giết người.

Anh ây đang rât giận dư. Đó là cách duy nhất cô có thể trêu chọc anh mãi mãi. Loại đàn ông nào nói nhiều như vậy? Đầu anh càng ngứa hơn. Nó nhổ từng sợi lông… Trong khi đó, con mèo thấy tình hình đã nguôi ngoai, quay lại và leo lên mâm. Đại ca cười tự mãn. Anh ta nói với vợ:

– Của bạn đây! Nó lại dính vào cái “đầu lâu” đó … Nếu không muốn đẩy thì cứ để nó ăn đầu lâu và hoa của mình.

Em gái lớn tiếng:

– Ăn nói kiểu dã man. Được rồi, đừng đuổi theo. Để xem anh ấy ăn gì?

– Để cho nó được.

Anh nhìn con mèo. Nhưng thực sự, con mèo đã không ăn gì cả. Vậy bạn ăn gì? Cả mâm có bát muối vừng. Cô đánh hơi một cái rồi nhanh chóng rời đi. Mèo không thích muối vừng. Anh thầm muốn chui đầu vào nồi cơm nguội. Nhưng nồi cơm nguội vẫn đậy nắp. Con mèo thất vọng, kêu meo meo một lúc rồi buồn bã liếc đi chỗ khác … Tôi rất xấu hổ. Anh liếc nhìn vợ. Cô không nói gì nữa mà ngửa mặt lên và coi thường chồng. Nó trông thật kinh tởm. Anh muốn đánh vào khuôn mặt cong cong của vợ mình vài cái. Nhưng tại sao lại tát anh ta? Nó đã được đóng cửa. Anh quyết định quay lại với cơm tấm. Anh ta đánh con mèo, nhảy vào đằng xa. Rồi ông vo gạo, rắc muối vừng rồi ăn. Anh cúi đầu ăn, vẻ mặt sôi sùng sục. Vì anh vẫn còn giận. Nhưng càng tức giận, bạn càng ăn uống lành mạnh. Bạn là như vậy đó. Không ăn thì lấy đâu ra mà giận? Anh phải ăn ngay lập tức. Anh ấy ăn bằng cả niềm đam mê. Nó trông thật thô thiển. Bộ dạng của một người u ám rõ ràng. Người chị giả vờ không nhìn, nhưng đã thấy. Cô ấy đã nuôi máu của mình. Bạn rất giận chồng. Chồng cãi cái gì mà ăn vẫn ngon, nếu đánh được thì mừng lắm. Mut đã cố tình quấy rối anh ta. Cô ấy buồn bã. Có cái gì đó trên cổ cô ấy. Trên thực tế, nó không ảnh hưởng gì đến anh cả. Anh ấy đi ăn !. Cô đánh hơi và đánh vào bắp chân đen của mình. Cô ấy trút giận lên cậu bé…

READ  Sự tích cây Khế - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Cậu bé lại đang ngủ. Cô đặt anh trên võng. Cái Viễn cũng đã tắm xong. Nó đang làm khô quần. Ông lão ném bát đũa vào khay từ trước. Bây giờ anh ta đang ngồi trên đôi chân của mình, nâng cao hàm của mình về phía bầu trời.

Chị tôi quay lại đĩa. Cô nhớ lại chiếc bình cứu trợ. Cô ấy nghiêng nó dưới ánh trăng, nhìn. Còn lại ba hạt gạo! Thức ăn không dính vào răng. Cô ấy đứng dậy và nói với Vienna:

– Viên! Bạn thu thập nó và ăn nó.

Ảo tưởng cô ấy đã từ bỏ cô ấy. Anh ấy là một đứa trẻ hoạt bát, nhưng anh ấy cũng rất tốt bụng, không bất cẩn; nhất là đồ ăn thức uống, cho dù là chết đói, bề ngoài cũng không cần. Nó nói rằng:

– Anh ăn đi. Tôi không đói.

– Anh ăn đi.

– Tôi không ăn.

– Không ăn thì ném xuống ao cho cá!

Anh ngay lập tức nhận ra rằng vợ mình thật nghiệt ngã. Anh ta cười và hỏi:

– Này, có ai ăn không?

Em gái tôi không trả lời. Cái Viễn tưởng chủ nhân tức giận, vội bưng nồi cơm ra bát …

– Em lại mời anh đi ăn …

Cô ấy sa thải:

– Ném nó đi! Tôi đã bảo….

Rồi anh “đánh” một cái, anh già ném cái mâm ra giữa sân. Người chị hét lớn:

– Trời ơi!… Em phá anh thế này à? Từ sáng đến giờ, tôi ngồi cặm cụi bên khung cửi, chỉ nhận được một xu mà các anh phá ngay một cái nồi, bốn năm cái chén …

Cậu bé ở nhà lại hét lên. Vienna đã chạy đến “xử lý” nó. Người chị vừa múa tay vừa chơi đen, đánh vào mặt chồng kể chuyện. Nhưng cô ấy đột ngột dừng lại… Tiếng nắm tay và đá nhau vang lên. Rồi giọng người phụ nữ lớn hơn:

READ  MÁU MÊ | Truyện ngắn Vũ Trọng Phụng | Vũ Trọng Phụng | Educationuk-vietnam.org

– Đánh chết hắn đi! Đánh chết hắn! Nếu bạn không thể đánh bại anh ta đến chết …

Anh trai tôi làm theo. Cô vừa chạy qua vườn, vừa khóc. Anh ta không còn đi theo nữa. Cô ấy chỉ đứng ngoài vườn huyên thuyên và chế giễu. Khoảnh khắc mỏi miệng, cô cố không nói được nữa, quay ra sân thì chồng cô đã nằm lăn ra hè, ngủ như chưa chết. Viên và cậu bé cũng đã ngủ. Cô ấy đã đi ngủ.

Đêm đó trời nổi gió rồi mưa. Anh thức dậy một mình cho đến khi anh thấy nước bắn vào người. Anh ấy đứng dậy nhanh chóng. Anh dụi mắt. Anh nhìn bầu trời. Sấm sét gầm thét. Đèn flash xung. Anh bước vào nhà. Một tia lửa bùng cháy. Anh thoáng thấy Vienna đang ôm con ngủ trên võng. Anh đưa võng cho tôi. Viễn ngủ mê mệt, không biết gì nữa. Anh đứng lặng một lúc. Sau đó, anh ấy dựa vào giường…

Sáng hôm sau, tiếng to tiếng của người hàng xóm làm chị gái giật mình mở mắt. Cô hơi ngạc nhiên. Trong nhà đã sáng. Cô ngẩng đầu nhìn lại chiếc võng. Viên ôm chầm lấy con gái, miệng vẫn há hốc. Bạn trông có vẻ mệt mỏi. Cô lắc đầu chồng, nhẹ nhàng hét lên:

– Chắc có mùi! Thức dậy! Mëngjes Trời sáng.

Cậu bé mở mắt. Cô ấy hỏi:

– Hey, thức dậy đi!

– Mưa tạnh chưa?

– Đã kết thúc. Thức dậy!

– Jen rồi!…

– Thức dậy! Đi đến giường bên cạnh và nằm xuống.

Anh ấy đã mỉm cười. Cô hơi xấu hổ, nhưng nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, nói:

– Rất vui! Bạn có thể nằm trên nôi? Cái Viên cười như một trò trẻ con. Có lần giận nhau lúc chập choạng tối, nửa đêm hàn gắn…

Anh nằm bất động. Cô phải đi ngang qua anh, trên giường. Cô ấy xin một chiếc khăn và gọi:

– Ôi Viễn! Viên! Bạn không thức dậy? Con gái gì mà ngủ đến nửa đêm mà không buồn bực.