8 lượt xem

Của thiên trả địa | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

Ngày xửa ngày xưa, có Trời và Đất có hai chàng trai làm thuê ở cùng một làng. Họ giống nhau ở điểm anh em đều nghèo, mồ côi cha mẹ. Nhưng Thiện rất thông minh và hiểu mọi điều anh ấy nói. Một ngày nọ, Trái đất nói với anh ta:

“Nếu cả hai chúng ta đều như vậy, chúng ta sẽ không bao giờ có thể ngóc đầu lên được.” Ông là người có tài trí, nếu học hành sẽ đỗ đạt để ngày sau trở thành vĩ nhân. Vậy nên từ nay anh không đi làm nữa, em sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ hơn để kiếm tiền nuôi anh ăn học. Khi bạn đạt được nó, cả hai chúng ta sẽ tận hưởng sự giàu có.

Thiên đồng ý, nhưng Địa cũng dặn: Khi anh xuất hiện, anh đừng quên em!

Sau đó có lực lượng Thổ Địa hoạt động ngày đêm để hỗ trợ bạn. Thấy việc học tập của Thiện ngày một tiến bộ, anh càng hăng say làm việc, bất chấp mọi thứ. Quả đúng như vậy, sau mười mấy năm thắp đèn, cụ Thiện đã thi đỗ hương khoa rồi vào làm quan và đỗ Trạng nguyên. Ông được vua phong làm quan lớn, gia nhân đông đúc, có dinh thự nguy nga, được mọi người kính trọng.

Được tin, Dia mừng lắm. Ngay lập tức, cậu bé đã trả lại chiếc máy cày cho chủ nhân. Sau đó anh ta bán nhà để lấy tiền mua quà và tìm đến nhà một người bạn. Dia không đợi anh từ khi anh đến, Thiên đã thay đổi ý định và không muốn đợi người bạn cũ nữa. Anh ra lệnh cho lính canh khóa cửa không cho Dia vào. Nước bị xua đuổi và phải rút lui để ra đi.

Vừa đến bờ sông, chàng trai ngồi thụp xuống, rơi nước mắt nghĩ đến nỗi lòng của những người đen đủi, những số phận đau buồn và lúc đó, khi trở về làng, chàng trai không biết ở đâu vì nhà đã có. . đã được bán. Bỗng Đức Phật xuất hiện khi một người qua đường dừng lại hỏi ông: – “Tại sao con khóc?”. Vị trí cho thấy sự khởi đầu và kết thúc của Đức Phật. Đức Phật bèn ban phước cho anh một chiếc thuyền và nói: “Cứ ở đây chở khách sang sông này sẽ đủ ăn, không phải làm thuê làm mướn”.

READ  Nai và chó sói - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Dia vâng lời, ở lại làm phản. Nhưng cậu bé chỉ kiếm đủ nuôi miệng, không tốn một xu. Nên ngày giỗ anh không biết cúng gì. Chiều hôm đó, sau khi đưa một số khách qua bờ bên kia, Dia vừa chèo thuyền qua sông thì lại nghe thấy tiếng đò. Anh ta quay thuyền. Vị khách là một phụ nữ trẻ và rất xinh đẹp. Lúc đó trời tối sầm lại, người đàn bà nói với Trái đất:

– Trời sắp tối mà đường còn xa, xin nghỉ một đêm.

Địa chỉ Căn nhà là một túp lều nhỏ ven sông, nhà chỉ có một chiếc cũi nhưng anh cũng để cho người phụ nữ nằm. Thấy anh Dia định tìm chỗ khác ngủ, người phụ nữ bất ngờ hỏi anh: – “Anh có vợ chưa?”. Dia trả lời: – “Không” – “Em xin làm vợ anh!”. Dia choáng váng và bối rối, không biết phải trả lời như thế nào. Nàng nói: – “Ta là người trong tiên cung, trời thấy ngươi là người nhân hậu, nhưng đã chịu nhiều thiệt thòi, nên cho ta xuống hầu hạ cho vui”. Sau đó, bà biến túp lều bên bờ sông thành một dinh thự rất đẹp: nhà ngói, tường lát gạch, hành lang, sân gạch, đồ đựng thức ăn tại nhà đầy đủ tiện nghi, người hầu nhóm.

Nơi này thật kỳ lạ và vui vẻ. Zana đã làm một chiếc bàn ma thuật để kỷ niệm ngày mất của cha cô. Sáng hôm sau, bà tiên bảo Điếm mặc áo gấm, ngồi kiệu mời Thiên về nhà làm lễ giỗ. Lần này, Đất được Thiên đối xử tử tế. Nhưng khi nghe tin được mời về quê ăn giỗ, anh ấy đã rất đau lòng và nói với Dias:

READ  Em bé thông minh - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

– Muốn tôi đến chơi thì trải chiếu hoa từ đây ở nhà, tôi sẽ đến.

Dia kể cho vợ nghe câu chuyện. Zana hóa thành một chiếc chiếu hoa và trải dài một quãng đường dài từ nhà đến phủ của Thiên. Thiên không ngờ gần đây ngay cả Địa cầu cũng trở nên giàu có nên đến xem tình hình. Khi đến đó, anh rất ngạc nhiên khi thấy hiếm có ngôi nhà nào và toàn bộ nội thất Dias có thể sánh được. Trong khi làm lễ giỗ, người đàn bà Thổ ra mời rượu. Thấy nàng xinh đẹp như vậy, Thiên càng ghen tị với hạnh phúc của Thổ. Say rượu nói:

– Nếu anh đổi vợ tôi và tài sản này, tôi sẽ cho anh chức vụ và nơi ở chính thức của tôi.

Dia không bao giờ muốn làm điều đó, nhưng bà tiên đã nói với cô gái nhỏ khiến Dian đồng ý. Hai bên lập hợp đồng. Rồi sau đó Địa lên võng về dinh, Thiên say sưa ngủ yên. Nhưng đến sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, anh ta hoang mang khi phát hiện mình đang nằm trong chòi ven sông. Người vợ đáng yêu và nơi ở của anh ta đã biến mất ngày hôm qua. Kể từ đó, anh ấy hoạt động như một thành viên phản đối thay vì Dias. Và Di hóa ra thông minh, khôn ngoan, quấn quýt mãi không thôi[1].

POLLS

Người Xạ-pha có câu chuyện về cô gái bán cá, hình như là dị bản của câu chuyện trên, chỉ khác ở đoạn đầu.

READ  Con cóc là cậu ông trời | Educationuk-vietnam.org

Sien Lo mồ côi đáng thương đến sống với So San, nhưng bị đối xử tệ bạc, ngoại trừ người vợ So San, người thường đưa anh đi. Một ngày nọ, So Shan mua một con cá chép và bảo Sien Lo làm thịt. Thấy con cá rơi nước mắt khóc, động lòng thương nên ném con cá xuống suối thì bị So San đánh và đuổi đi. Nhưng sau đó con cá biến thành một người phụ nữ xinh đẹp; Thấy anh ta khóc, cô gái hỏi anh ta về tình trạng của anh ta và sau đó biến anh ta thành nhà, của cải, người hầu và đủ thứ kỳ lạ khác. Cô gái rủ anh ra mời So San đi ăn và bảo nếu anh yêu cầu đổi đồ thì anh sẽ nhận lời.

Vì vậy, San thấy Sien Lo bị đuổi học, nhưng anh ta làm tốt, vì vậy anh ta nhận lời mời đến ăn. Đến nơi, không ngờ đầy tớ giàu có, đông con lại có được một cô vợ xinh đẹp hơn người, bèn đề nghị đổi họ, kể cả vợ mình. Nhớ lại lời khuyên của cô gái, Sien Lo đồng ý, hai bên lập hóa đơn có chữ ký. Sien Lo tiếp quản di sản của vợ chồng So Shan, người đã đối xử tốt với anh trước đây. Và thế là Sani say khướt ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy thì thấy mình đang ở dưới một gốc cây, người đẹp đã biến mất. Trong lúc anh đang bối rối thì một cơn gió mạnh đã thổi nước cuốn trôi[2].

[1] Theo Truyện cổ Việt Nam của Nguyễn Bính.

[2] Theo Truyện dân gian các dân tộc Việt Nam tập III.