8 lượt xem

Đọc truyện Thánh Gióng | Educationuk-vietnam.org

Vào thời vua Hùng Vương trước đó, ở một vùng nọ, có một người phụ nữ tuổi cũng đã cao nhưng phải sống cô đơn suốt đời. Một hôm, khi tờ mờ sáng, như thường lệ, bà lên thăm quê, tình cờ nhìn thấy một vết chân to làm nát cả luống. Nhìn thấy dấu vết này, cô kinh ngạc thốt lên:

– Ồ! Chân của ai mà to thế?

Tò mò, cô đặt chân xuống thử con đường mòn lạ và bất ngờ cô lại rùng mình. Và từ hôm đó cô ấy có thai. Khi cái thai trong bụng mẹ được trọn vẹn, bà sinh ra một bé trai kháu khỉnh, khỏe mạnh, đặt tên là Gióng.

Tuy nhiên, dù Gióng đã ba tuổi nhưng không giống như những đứa trẻ khác, nó vẫn tiếp tục nằm ngửa tìm thức ăn, ngồi cũng không quay, hơn nữa không nói cũng không cười.

Đó là thời kỳ quân xâm lược Anne tràn sang cướp bóc đất nước chúng ta. Bọn giặc Ân này vô cùng hung hãn và tàn ác, kẻ cầm đầu tên là Ân Vương có hình tượng rất kỳ dị và man rợ. Đi đến đâu chúng cũng đốt phá cửa nhà, giết người cướp của khắp nơi.

Quân Hùng Vương cũng nhiều lần dẫn quân xông pha trận mạc, nhưng sức yếu không đánh được giặc Ân hùng mạnh. Vua Hùng thấy tình hình không ổn nên vô cùng bực tức, bèn sai sứ thần đi khắp xứ mong tìm được tướng tài giúp vua cứu nước vào bờ. bị nguy hiểm.

Một hôm, có sứ giả đến làng của một cậu bé tên là Gióng. Khi nghe tiếng kèn báo hiệu vua đang cầu hiền tài khắp nơi, mẹ Gióng đã nghe lén con trai và nói đùa với con rằng:

– Con trai của tôi! Con ngoan của ta chỉ là sẽ không đi nói, ngươi khi nào thì có thể đuổi được giặc giúp bổn vương!

Bỗng bà mẹ vừa dứt lời, Gióng chợt mở miệng nói to: “Con ơi!

– Đi gọi sứ giả đến nhà cho tôi!

Nhưng nói xong, Gióng vẫn im lặng. Người mẹ khi nhìn thấy điều này đã nửa mừng, nửa sợ và vội vàng kể chuyện kỳ ​​lạ này cho những người hàng xóm xung quanh. Thấy chuyện lạ xảy ra, mọi người đổ xô đến nhà Gióng, ai cũng nghĩ đó là phép màu. Sau đó, một người trong đám đông nói:

READ  Phân tích nghệ thuật tả cảnh ngụ tình trong truyện Kiều | Educationuk-vietnam.org

“Chúng ta hãy thử mời sứ giả đến xem anh ta muốn làm gì.”

Thế là tất cả lại chạy đi mời sứ giả đến. Sứ giả vào nhà thấy Gióng liền hỏi:

“Ngươi là vừa mới ba tuổi học nói sao?” Tại sao bạn lại mời tôi đến đây?

Gióng trả lời câu hỏi của sứ thần một cách thuần thục:

– Hãy về báo với vua rằng thợ rèn làm ngựa sắt, làm gươm sắt, thêm một bộ dây nịt sắt, cùng với mũ sắt, thì ta sẽ giúp đánh đuổi lũ giặc đó!

Tất cả những ai nhìn thấy nó đều thấy sự kiện rất kỳ lạ và có phần kỳ diệu này. Nghĩ rằng đây là hóa thân của chúa, sứ giả vội vàng trở về cung để báo cáo toàn bộ sự việc với nhà vua và các cận thần.

Hùng Vương nghe rõ lời sứ giả, vui mừng khôn xiết, liền sai thợ rèn gom hết đồ sắt để rèn ngựa sắt, gươm sắt, áo giáp sắt, mũ sắt theo lời dặn của người chú ruột là em bé đó.

Những món đồ đó, khi hoàn thành, chất lượng không thể diễn tả được. Hàng chục người cùng nhau cầm thanh kiếm sắt, nhưng nó không hề di chuyển. Vì vậy, vua Hùng đã phải sai hàng vạn quân sĩ của mình tìm đủ mọi cách để chuyển hàng cho cậu bé Gióng.

Khi nghe tin có toán lính đang giữ những đồ sắt này trong làng, mẹ Gióng sợ quá chạy thẳng vào nhà nói với con rằng:

– Con trai của tôi! Chuyện của nhà vua không phải chuyện đùa. Hiện tại binh lính đang gấp rút ra bãi, chúng ta biết phải làm sao bây giờ?

Nghe mẹ nói vậy, Gióng chợt ngồi xuống và nói:

– Không cần lo đánh giặc. Nhưng mẹ phải cho con ăn nhiều!

Người mẹ vội thổi cơm cho con ăn nhưng vừa nấu được một nồi, Gióng đã ăn ngay. Và mỗi khi ăn xong nồi cơm mẹ nấu, Gióng lớn thêm một chút là lại muốn ăn. Mẹ cho con bú càng nhiều, Gióng càng lớn khôn, cậu con trai lớn nhanh và sớm trở thành một cậu bé khỏe mạnh.

READ  Bò béo bò gầy - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Nhà hết gạo, mẹ phải chạy khắp làng gọi. Mọi người trong làng tất bật sắp xếp gạo, mang khoai, thậm chí cả trâu, rượu và rất nhiều bánh trái, hoa quả,… chất đầy cả một khoảng sân rộng.

Tuy nhiên, dù mọi người trong làng mang đến bao nhiêu, Gióng cũng ăn ít đi nhưng nó cứ đòi ăn thêm mà không dừng lại. Rồi Gióng lại nói với mẹ:

– Mẹ ơi tìm vải may áo cho con nhé.

Nghe Gióng nói vậy, cả bọn cùng nhau mang vô số vải lụa để may áo mới cho nàng. Tuy nhiên, thân hình to lớn đến bất ngờ, bộ quần áo mới may vừa chật lại vừa ngắn khiến người ta càng phải đem vải ra chỉnh sửa. Chẳng mấy chốc đầu anh đã chạm tới nóc nhà.

Khi mọi người trong làng còn chưa hết ngạc nhiên thì quân lính đã kịp thời mang theo một đống ngựa sắt, gươm sắt, dây nịt sắt và mũ sắt. Gióng trông thấy liền đi ra, vươn vai bỗng cao như núi, chân dài hơn que củi, hét lên như sấm:

– Ta là tướng quân của các tầng trời!

Sau đó Gióng nhanh chóng mặc áo giáp sắt, đội mũ sắt lên đầu, một tay cầm kiếm sắt, nhảy vài phát. Sau đó anh từ biệt mẹ và tất cả dân làng và cuối cùng nhảy lên con ngựa sắt. Con ngựa sắt đột ngột nhảy lên và phát ra ngọn lửa nóng đỏ rực.

Gióng dùng chân thúc một cái, ngựa lập tức phi nước đại như bay, bước đi với những bước nhảy xa phải thu về hàng chục cây cột, làm rung chuyển đất trời. Vừa nhắm mắt, nàng đã xông thẳng đến trại địch, hàng loạt trại lớn trải dài trong rừng cây. Gióng liền hất kiếm trong tay nhanh như chớp. Ngay khi quân xâm lược nước Ân, tất cả đều chết. Sau đó, con ngựa sắt gầm lên bằng lửa và đốt cháy tất cả các trại và sau đó đốt cháy các khu rừng. Khói bụi bay mịt mù, tiếng la hét, tiếng khóc vang vọng cả một góc trời.

READ  STT, Quotes & Trích Dẫn Hay Trong Truyện Đông Cung | Educationuk-vietnam.org

Mặc dù bị thương vong nhiều nhưng tướng giặc Ân Vương vẫn tiếp tục hô hào ra lệnh tiến quân, Gióng càng đánh càng hăng, xác giặc Ân ngổn ngang khắp rừng. Đột nhiên thanh kiếm sắt của anh bị gãy. Nhưng ông không hề bối rối, liền đưa tay nhổ những bụi tre lớn hai bên đường ném túi bụi về phía những tên địch vừa bị bắt theo lệnh của tướng quân.

Nhưng giặc Ân không chống đỡ được bao lâu thì tan rã, tản mác khắp nơi, tướng giặc là An Vương bị Gióng đánh tan tác. Khi hài cốt quân sĩ thấy tướng quân đã chết, họ vội vàng cúi đầu đầu hàng.

Đến lúc này, quân của Hùng Vương và toàn thể dân làng ở đây chỉ còn cách xông vào, trói cả bọn lại. Chưa đầy một ngày, Gióng đã thoát được nạn nước. Lúc đó, con ngựa sắt của Gióng cũng đã đến chân núi Sóc Sơn. Khi đến nơi này, Gióng bỏ lại áo giáp sắt và mũ sắt rồi cưỡi ngựa sắt bay thẳng lên trời.

Sau khi diệt được giặc ngoại xâm, để ghi nhớ công lao của người anh hùng, vua Hùng đã cho nhân dân lập đền thờ Gióng ở quê hương mình và đặt tên là Phù Đổng Thiên Vương.

Cho đến ngày nay, chúng ta vẫn còn thấy dấu tích của hàng loạt bồn địa tròn nối tiếp nhau từ Kim Anh, qua Đa Phúc đến Sóc Sơn, cha ông ta cho rằng đó là dấu chân ngựa sắt của Thánh Gióng để lại. Trong khi khu rừng bị đốt cháy bởi ngọn lửa của những con ngựa sắt, ngày nay được gọi là làng Çay. Còn cây tre mà Thánh Gióng nhổ để đánh giặc bị bén lửa nên từ màu xanh chuyển sang màu vàng, hơn nữa lại có thêm những vết cháy, vẫn như vậy, đến ngày nay người ta vẫn gọi là tre ngà (hay tre ngà).