6 lượt xem

Dưới bóng hoàng lan | Truyện ngắn Thạch Lam | Thạch Lam | Educationuk-vietnam.org

Truyện ngắn Thạch Lam

Bấm cửa gỗ đóng lại, nhẹ nhàng đi vào. Anh cảm thấy hoàn toàn lạnh; Trên con đường lát gạch phủ đầy rêu, những vòng sáng lọc qua tán cây và vần vũ theo gió. Một mùi lá tươi thoang thoảng trong không khí. Thành rút khăn lau mồ hôi trên trán – ngoài trời nóng – rồi khẽ bước đến gần bức tường hoa thấp đi thẳng ra trước nhà. Thật yên tĩnh, trong vườn không hề nghe thấy một tiếng động nào, dường như tất cả tiếng ồn ào bên ngoài đã dừng lại ở ngưỡng cửa.

Thành leo lên cầu thang, đặt vali lên ghế sô pha, nhìn vào trong: bóng tối lạnh lẽo, dịu êm chiếu qua những mảng màu sặc sỡ mà anh mang từ bên ngoài vào; Thanh không nhìn thấy gì rõ ràng; Sau một thời gian, dần dần quen với bóng tối, anh nhận ra khung cảnh ngôi nhà cũ không hề thay đổi, cứ như ngày nào đã trôi qua. Khoảng lặng đến nỗi Thanh nghẹn ngào; Anh phải lên giọng mãi và hét thật nhỏ:

– Bà ơi!

Một cái bóng nhanh chóng từ bên trong lao ra và rơi xuống bàn; Thành quyết định nhìn rõ: con mèo của bà ngoại, con mèo ngày xưa vẫn chơi với anh. Con vật cúi xuống dùng bàn chân và di chuyển đuôi, rồi hai con mắt màu xanh ngọc bích nhìn nó. Thanh mỉm cười tiến lại gần đứa bé.

– Bà của con đâu?

Thanh rời bệ thiên. Tiếng người đi lại vang lên rồi bà lão, tóc bạc trắng, chống gậy tre bước vào vườn. Thanh xúc động và thích thú, chạy lại gần.

– Bạn đã đến đó chưa?

Bà lão ngừng nhai trầu, đôi mắt dịu dàng dưới mái tóc bạc trắng nhìn đứa cháu thân thương, trìu mến.

– Vào trong nhà không có nắng.

Thanh đi bên bà, ngay thẳng và mạnh mẽ, bên cạnh bà cụ già yếu. Tuy nhiên, anh cảm thấy đó là thứ đã bảo vệ anh, giống như những ngày còn thơ ấu.

– Không có ai ở nhà, thưa bà?

– Còn thằng Nhân, hôm nay nó đi đong gạo bên kia làng. D- sẽ sớm trở lại. Bạn đã ăn chưa?

– Vẫn chưa. Tôi sẽ ở đây trên tàu ngay bây giờ. Nhưng tôi không đói.

Cô ấy nhìn tôi và hỏi:

– Rửa mặt sạch rồi đi nghỉ ngơi không mệt. Trời nắng như thế này, nhưng bạn không đi xe?

Thanh cười:

– Đường đất ít, không cần xe hơi. Tôi có thể đi bộ mỗi ngày.

READ  Gái ngoan dạy chồng | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

Nhưng Thanh vẫn làm theo lời cô. Anh xuống bể múc nước vào bồn rửa mặt. Nước trong xanh, Thanh nhìn bóng mình di chuyển trong bể với những mảng trời xanh rải rác.

Tất cả những ngày thơ ấu đều trở lại trong anh. Thanh xa nhà đã gần hai năm, nhưng cảm giác như đang ở nhà. Cảnh vật vẫn vậy, nhà vẫn vắng lặng và cô tiểu thư vẫn trong trắng, mềm mại.

Trên ghế sofa, một ngọn đèn nhỏ và một điếu thuốc cũ. Con mèo già đang nằm cạnh cô, nhắm hờ đôi mắt trong yên bình và nhàn hạ. Thanh đã nhìn thấy cảnh đó rất nhiều lần. Lần nào về với vợ, Thành cũng thấy bình yên vô cùng. Ngôi nhà với khu vườn này đối với anh dường như là một nơi trong lành và nhẹ nhàng, nơi mà người vợ của anh luôn sẵn sàng chờ đợi để được yêu.

– Oh! Bạn đang lam gi vậy? Cô ấy đã bỏ mặc tôi.

Bà cụ vẫn không ngừng lắc chiếc quạt trần đầu giường:

– Lâu không có ai nằm nên bụi mù mịt khắp nơi.

Thành phải để anh sửa thảm, sắp xếp lại chăn gối. Anh ấy cảm thấy mình thật nhỏ bé.

– Tôi không mệt mỏi với những ngày nghỉ. Để mẹ hái ít rau nấu canh cho nguội.

Bà ngoại bước ra. Thanh chợt thấy mệt mỏi. Anh lặng lẽ nằm trên giường, duỗi thẳng tay chân, thỏa mãn. Ngoài khung cửa sổ, trời xanh ngắt ánh sáng; Những chiếc lá rung rinh trong gió nhẹ. Một thân cây chìa ra trước mặt cô. Đồng thời, anh ta lẩm bẩm, “Ylang-ylang!”, Một mùi hương thoang thoảng được đưa vào. Thành nhắm mắt lại, ngửi mùi hương và nhớ lại cái cây mà mình thường chơi dưới gốc cây để hái hoa. Anh đã không có căn nhà này từ rất lâu rồi, ngày bố mẹ anh còn ở đó. Rồi một ngày nọ, một người bà và một đứa cháu trai quấn lấy nhau. Thanh đi công tác tỉnh rồi hàng năm mới về, nghỉ hè. Bây giờ cây đã lớn.

Thanh thấy tâm hồn nhẹ nhàng, tươi mát như vừa được gột rửa trong dòng suối. Anh tắm mình trong bầu không khí trong lành này. Những bận rộn nơi tỉnh lẻ giờ đã xa. Khu vườn với những hàng cây quen thuộc anh đã biết.

Nghe anh ta nhập cuộc. Thanh nằm vật vờ ngủ. Bà chăm cháu, chăm cháu, chăm cháu và xua muỗi. Gió thổi nhẹ vào tóc cô. Thanh vẫn nằm xuống, nhắm mắt lại, nhưng anh biết cô đang ở bên anh. Anh không dám động đậy, im lặng chờ cô lại đi ra. Cô vào bếp nấu ăn. Tiếng ồn của giày được dập tắt.

Anh đã khóc đến cạn nước mắt. Cô ấy rất yêu bạn, giờ bạn chỉ có một mình, một mình với cô ấy. Nhưng cô ấy có phải là người duy nhất làm việc trong nhà bếp? Không, đó có vẻ là giọng của người khác, rõ ràng hơn và nhanh hơn. Thanh lắng nghe: một tiếng cười sẽ mang lại. Ngôn ngữ của ai? Trông cô nổi tiếng đến mức Thành không nhớ.

READ  Gốc tích bánh chưng và bánh dày | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

Anh lặng lẽ ngồi dựa vào cửa sổ, nghiêng người nhìn xuống ao. Bóng phong lan rung rinh cả một vùng. Anh chợt nhớ ra, chạy sang bên cạnh reo lên mừng rỡ: “Con ơi!

– Quý bà đến từ …

Người phụ nữ trẻ đang hái rau nghe thấy tiếng gọi, vội ngẩng đầu lên: một nụ cười, đôi mắt mở to; sau đó là một giọng nói nhẹ nhàng:

– Anh Thành ơi! Bạn đã đến đó chưa?

Thanh đứng dựa vào cột, không đáp. Anh nhìn cô gái xinh đẹp trong chiếc váy trắng, với mái tóc đen buông xõa trên chiếc cổ nhỏ, bên cạnh mái tóc bạc trắng của bà anh. Bà Nga, cô bé hàng xóm vẫn ra vườn chơi với ông, lần nào về bà cũng gặp ông ở nhà như tri kỷ.

Một lúc sau bà Nga nói:

– Anh Thành bằng cấp này khác trước. Anh ấy được ghi nhớ rất nhanh.

– Tôi vẫn thế.

Bà lão lúi húi bên rổ rau, không thấy cháu đâu.

– Nhìn tôi có gầy hơn không? Không tốt bằng ở nhà.

Từ ngước mắt lên khỏi Thành và mỉm cười.

– Đây là điều tôi đã nói sai. Anh ấy trông đen trở lại.

Lá rau xanh tươi trong bàn tay nhỏ màu hồng và trắng. Thanh cũng ngồi xuống. Vì vậy, cũng giống như khi anh ở nhà, ngày nào anh cũng vào bếp với chị Nga để xem anh nấu ăn. Câu chuyện vẫn diễn ra vui vẻ, đậm chất ngôn tình, đôi khi anh còn nhầm tưởng đâu là chị ruột của mình.

<> <> <> <> <>

Khi chị Nga bưng cơm lên bàn, bà lão nói với cô gái trẻ:

– Ăn một bữa ở đây, anh yêu.

Thanh nhìn lên:

– Ăn cho vui cô Từ.

– Xin thứ lỗi cho tôi và anh, tôi vừa ăn cơm xong ở nhà. Tôi ổn ở đây.

Thanh tỏ vẻ không vui.

– Không, anh ngồi ăn đi. Cô ấy được mời mãi mãi.

Sợ hãi, chị vén áo ngồi xuống cạnh bà cụ nhưng bà chỉ ăn một chút, tằn tiện rồi buông gậy trộn cơm cho Thành. Bữa ăn rất vui. Thức ăn rất ngon, tâm hồn bình an vui vẻ. Thỉnh thoảng anh lại nhìn đôi môi lành lặn, đôi má ửng hồng của Nga. Và với nụ cười rạng rỡ, cô ấy nhìn Thành, chỉ một chút thôi nhưng với bao yêu thương.

Ngoài trời vẫn nắng. Thiết thiên hòa với màu xanh lục trên một bên áo trắng của Nga. Những nụ non thơm ngát của hoa huệ treo lồng lộng, lẫn vào kẽ lá. Những viên gạch rêu phong lạnh lẽo gợi cho Thành nhớ đến hai đôi chân xinh đẹp của Nga ngày nào, bước trên chúng. Hai bàn chân nhỏ dính đầy cát quay từ trong ao lên … Anh chợt mỉm cười, rồi hỏi:

– Cô còn đi đâu Cô ấy có hoa lan rụng không?

Từ cười cũng xấu hổ:

– Tôi vẫn đang lấy nó. Nhưng không còn ai chiến đấu nữa.

Cô nhìn Thanh, mặt trời như đang thu những hình ảnh chưa từng có, cô sẽ vuốt ve mấy tấm ván bên này sang một bên. Thanh thấy tim mình đập nhẹ nhàng.

READ  Sáu con thiên nga - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Bà ngoại đang bận nhìn tôi. Bác Nhân khoanh tay đứng cạnh cột thính; Tôi mừng gặp lại anh, vẫn khỏe mạnh và đẹp trai như xưa. Và cô ấy vẫn xinh đẹp và vui vẻ như vậy. Có dì thì bớt thiếu, có chú cũng bớt buồn; Hàng ngày, cô bé chạy sang chơi giúp bà lão xay trầu và nói chuyện với những người mất tích ở tỉnh lâu ngày không về quê.

Bữa ăn kết thúc. Thanh và Nga đã trở lại thân thiết như thuở còn son rỗi. Thanh đưa nó đi thăm vườn; Một cây phong lan cao lớn, cành lá rủ xuống như chào đón cả hai. Thỉnh thoảng gần nhau, Thành thấy tóc chị Ngà có mùi thơm như hoa loa kèn của thung lũng. Nhưng cây lan vẫn chưa rụng, vẫn tươi xanh trên cành, Từ nói với Thành:

– Em nhớ những ngày đến đây hái hoa.

Thanh không biết phải nói gì; Anh vặn một cành lan và cầm trên tay để nó tìm hoa, sau đó thả nhẹ để cành có thể uốn cong trở lại. Mặt trời chiếu trên đôi vai của cả hai, nhưng trái đất vẫn trong lành như trước.

– Khi nào anh đi tỉnh?

– Chỉ ngày mai. Khoảng thời gian này có một khoảng thời gian ngắn. Nhưng ngày mai, tôi sẽ ở đây lâu hơn.

Lòng Thành dịu lại. Từ đó chàng xuống bể múc nước rửa hoa, rồi xếp bầy trên giàn trầu. Bà lão nhìn anh âu yếm.

– Hoa còn non lắm, sao thu sớm vậy con trai?

Từ tha:

– “Anh trai em chọn cô ấy” cô nhìn Thanh cười.

Đêm đó, một người phụ nữ, một cô cháu gái và một người hàng xóm nói chuyện dưới ngọn đèn cho đến tận khuya, khi trăng lên. Qua vườn, Thành Tín Từ ra đến cổng, đi qua hai bờ lá ướt sương. Hương hoa lan thoảng qua làn gió. Không chút do dự, Thành cầm tay Nga bỏ mặc, Nga đứng hình. Lâu lâu Nga rút tay lại và nói:

– Về nhà thôi.

Thanh trở lại rất bình tĩnh. Có cái gì đó ngọt ngào ở đây làm vương vấn ngay chính. Anh đến ghế sô pha và ngồi xuống bên ngọn đèn.

<> <> <> <> <>

Sáng hôm sau, Thành phải đi tỉnh. Chiếc vali của anh ấy nặng trĩu những món quà mà bà anh ấy đã tặng cho anh ấy. Thành ôm nón đứng nghe cô dặn dò ân cần dưới bồn hoa. Anh ấy vẫn còn rất trẻ và đã đi rất xa.

Tới cổng, Thành dừng lại nhìn cây phong lan và những cây khác trong vườn. Bác Nhân nhanh chóng lấy vali cho anh, Thành trầm giọng: “Anh ơi!

– Bảo tôi chào cô Từ.

Để rồi anh nửa buồn nửa vui. Thanh nghĩ về nhà là một nơi trong lành và hạnh phúc, nơi anh có thể trở về sau giờ làm việc. Và Thành biết Từ đâu anh vẫn sẽ đợi, vẫn đợi cô như xưa. Mùa nào cô cũng cài hoa lan trên tóc để nhớ hương thơm.