4 lượt xem

Duyên số | Truyện ngắn Thạch Lam | Thạch Lam | Educationuk-vietnam.org

Truyện ngắn Thạch Lam

Sau khi ăn xong, chúng tôi kê ghế ra vườn. Anh Vân, chủ quán, đang pha vài tách cà phê, mùi thơm lan tỏa trong không khí tĩnh lặng.

Đã hai năm tôi và anh Bình gặp lại Vân.

Ba chúng tôi là những người bạn rất thân. Kể về người vợ mới cưới của anh Văn, câu chuyện chỉ xoay quanh chuyện vợ con và cuộc sống hôn nhân của anh.

Bình nói:

– Có một người phụ nữ đẹp như vậy là đủ rồi.

Tôi tiếp tục:

-Em cũng ước như vậy.

Vân đáp:

– Vẻ đẹp vẫn rất tốt. Nhưng tôi nghĩ vợ chồng chỉ là may mắn.

Chúng tôi cười:

– Thằng này bây giờ là chủ mưu! Số phận là cái quái gì?

– Đó là bí mật không ai hiểu và chính tôi cũng không hiểu. Hãy im lặng và để tôi kể cho bạn nghe câu chuyện của tôi.

Nói xong, Vân khẽ châm một điếu thuốc, rồi điềm nhiên nói như một ông già:

– Em chắc anh cũng biết, ngày xưa em cũng lãng mạn như bao bạn trẻ khác. Nói như vậy thì người bình thường chỉ muốn được một kẻ vô song, như Tây Thi, kề vai sát cánh để mãn nguyện. Nhưng điều đó có thể rất dễ dàng đối với cá nhân tôi vì gia đình tôi giàu có và mẹ tôi rất cưng chiều tôi. Nó chỉ là vấn đề của việc tìm kiếm một vẻ đẹp. Tôi đi khắp thành phố Hà Nội, trong lòng thầm nghĩ sẽ tìm được người lý tưởng.

READ  Sự tích cái nốt dưới cổ con trâu, truyện cổ tích | Educationuk-vietnam.org

Một ngày nọ tại hội chợ, tôi đến xem một gian hàng thêu ren. Khi quay lại, tôi gặp ngay một bà lão, tóc bạc trắng, đứng sau lưng là … một cô gái.

Lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt của cô ấy, tôi đã choáng váng như người uống phải ly rượu mạnh. Sau đó tôi ngay lập tức yêu anh, tôi yêu anh rất nhiều, tôi yêu anh say đắm, tôi không biết phải diễn tả như thế nào về anh. Tôi không còn biết khuôn mặt của cô ấy trông như thế nào, bởi vì mỗi lần tôi nhìn vào cô ấy, tôi lại sững sờ trước đôi mắt đen huyền ảo của cô ấy. Nhưng điều tôi chắc chắn là cô ấy rất đẹp. Tại hội chợ, tôi theo bà và bà cụ về nhà bà và sau khi đi bộ đến trước nhà bà đến 21h, tôi không rời đi.

Kể từ đó, không ngày nào tôi không dừng xe đầu đường hay dừng xe gần nhà để mong được gặp nàng. Có khi đứng lặng đi nửa tiếng đồng hồ trong mưa gió, tôi vẫn đi không một lời than thở, chỉ mong một lần được nhìn thấy mặt em cho đỡ nhớ. Bây giờ tôi nghĩ lại, nó còn khó hơn là một người lính.

Tuy nhiên, đã 3 tháng trôi qua mà tôi vẫn chưa tìm được cách nào để nói với cô ấy rằng tôi yêu cô ấy và không biết cô ấy có để ý đến tôi không.

Trong khi tôi đang đắm chìm trong người phụ nữ trẻ đó, một hôm mẹ tôi gọi điện và nói:

– Bạn đã muốn kết hôn?

– Bọn trẻ? Rất sẵn sàng.

– Không sao đâu. Tôi tìm được một nơi rất tốt để đăng ký, nhưng gia đình lại giàu có. Bà cụ là một người bạn cũ của tôi và bà …

READ  Sự tích quả roi - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Tôi không để mẹ tôi nói hết:

– Em cứ để anh lựa chọn, không cần giàu nghèo sang trọng, miễn là người có tâm như em.

Nhưng bạn có biết mặt cô ấy không? Nó khôn, nó có vốn mà còn đẹp nữa.

Tôi đã nghĩ đến vẻ đẹp tuyệt vời của người mà cô vẫn hằng mơ ước thì không cần phải bàn cãi nữa. Mẹ tôi cũng vuốt ve tôi mà không ép buộc tôi, nhưng tôi vẫn ân hận:

– Không có nhóm nào tốt hơn thế này, anh em ạ. Nếu bạn đã sẵn sàng, sau đó tốt.

Tôi bắn:

– Vậy thì tôi yêu cầu anh để tôi yên! Tôi sẽ chọn người phù hợp.

Trong suy nghĩ của tôi, khi gặp con tuần lộc đó, tôi sẽ nhờ mẹ mang trầu cau đi tìm. Vị trí và sự giàu có của tôi chắc chắn sẽ mang lại cho tôi niềm vui.

Mẹ tôi không nói gì nữa. Nhưng một tuần sau, bà lão lật lại chuyện cũ:

– Bạn đã suy nghĩ kỹ như thế nào? Chỉ cần lắng nghe tôi và đồng ý với những người này, nếu không sẽ là quá muộn. Bởi vì mọi người đang hỏi rất nhiều người.

– Hỏi thì hỏi càng tốt. Mẹ để con yên.

Mẹ tôi bực bội:

– Ừ, kệ đi. Tôi không mệt!

Kể từ đó, mẹ tôi không nhắc đến chuyện đó nữa. Tôi mừng rỡ, dùng toàn bộ tâm trí của mình để tìm cách thu phục người đẹp đó, nhưng vẫn không có cơ hội tốt. Chỉ biết rằng cô ấy tên là Bảo.

Một buổi chiều khi tôi về đến nhà, mẹ tôi chỉ cho tôi một chiếc bánh chưng và bánh giầy được gói bằng gạo đỏ và nói:

– Đây là nhóm mà tôi đã nói chuyện hôm trước. Nhìn đi, nói cho tôi biết, tôi cứ đòi không lấy chồng, giờ người ta sắp cưới rồi. Không may.

– Nói thế thì có gì sai. Không có gì hơn thế.

READ  Truyện chum vàng chum rắn | Educationuk-vietnam.org

– Đúng rồi. Nhưng cô Bảo này thật sự rất xinh đẹp và xinh đẹp.

Tôi ngạc nhiên hỏi:

– Mẹ nói gì vậy? Bà Bảo? Cô Bảo có sống ở Ngõ Gia Hưng không?

– Còn cô Bảo nào nữa không? Bạn cũng không biết sao?

Tôi không nghe thấy gì, tim tôi đập như một người lạnh. Để lại mẹ đứng sững sờ, tôi chạy ngược lên con hẻm Gia Hưng và thực sự thấy trước mặt là ngôi nhà mà người ta vẫn hằng mơ ước, khắp nền nhà đỏ rực vì pháo hoa. Qua tấm rèm, tôi có thể thấy nến được thắp sáng trong nhà và có thể nghe thấy tiếng ồn ào của người ăn uống.

Hóa ra dì Bảo của tôi đã lấy chồng thật rồi!

Kể từ đó, tôi thất vọng, buồn bã không cần thiết. Mẹ tôi sợ hãi và ngay lập tức hỏi cưới tôi cho một người cùng làng. Lần này, khi được mẹ cầu hôn, tôi nhận lời ngay, không còn tính đi nhìn mặt gái nữa. Sau đó vài tháng họ kết hôn.

Chiếc xe van dừng lại. Một người phụ nữ mặc váy trắng bước ra khỏi nhà, tay cầm một ấm trà. Khi đến gần, anh ta sẽ cúi đầu trước chúng tôi và sau đó rót nước vào cốc. Tôi nhìn kỹ và thấy một ông già có khuôn mặt xấu xí như người ta thường thấy ở một phụ nữ nông dân. Vân nhẹ nhàng giới thiệu:

– Đây là nhà tôi.

Khi người phụ nữ bước vào nhà, anh ta thở dài và nói:

– Thế mới biết vợ chồng là duyên số không biết thế nào. Tuy nhiên, tôi và gia đình rất hợp nhau, gia đình rất hòa thuận. Biết đâu nếu tôi lấy cô Bảo kia thì sẽ không như vậy?

Vâng, bạn biết gì không? Chúng tôi cũng thống nhất thông báo với anh Văn rằng chúng tôi cũng đồng ý với anh về điểm đó và rất an ủi để anh hiểu rằng giá trị nhất chỉ có sự hòa thuận trong gia đình.