7 lượt xem

Gió lạnh đầu mùa | Truyện ngắn Thạch Lam | Thạch Lam | Educationuk-vietnam.org

Truyện ngắn Thạch Lam

Sáng nay, mùa đông chợt đến, không báo trước. Mới hôm qua trời còn nắng ấm, cái nắng tháng 10 vừa qua đã nứt nẻ cánh đồng, héo rũ những chiếc lá rụng. Sơn và chị ngồi chơi quán gà ngoài sân vẫn thấy nóng người, mồ hôi nhễ nhại.

Nhưng sau một đêm mưa, trời bỗng trở gió bắc rồi se lạnh khiến người ta ngỡ mình đang ở giữa mùa đông lạnh giá. Cậu bé tung chăn định dậy, nhưng không lập tức ra khỏi giường như mọi khi, vẫn ngồi đút tay vào túi, bên cạnh là em bé vẫn nắm tay ngủ ngon lành. Con trai và mẹ đã dậy đang bật bếp nấu chè. Cậu bé thấy rằng mọi người đã mặc áo khoác mùa đông.

Nhìn vào sân, Sơn thấy nền đất khô trắng, lúc nào cũng có gió thổi tung những mảng bụi nhỏ, thổi bay những chiếc lá khô xào xạc. Bầu trời không một gợn mây, trắng xóa. Những cây lan ra chậu thì lá run lên và xuống sắc trở lại vì lạnh.

Cậu bé cũng thấy lạnh, vội lấy chăn trùm lên đầu và cất tiếng gọi. Mẹ của cậu bé nghe thấy, rời tách trà và nói với Lani:

– Con vào phòng lấy giỏ quần áo, mẹ mặc cho con, đi.

Sau đó, Người trở lại với Chúa Con:

– Em vào đây ngồi cho ấm. Các bước thông minh để đưa em bé vào giấc ngủ.

Sơn kéo chăn đắp lại, ngồi xếp bằng bên cạnh khay nước. Mẹ chàng trai rót một cốc, Sơn lấy cốc trà nóng cho vào ấm mặt, má cho ấm rồi úp mặt vào miệng cốc để hơi nước bốc lên. Bà Son hay dặn tôi phải làm thế này mới sáng mắt.

Bà vú già rối rít lấy chiếc áo bông rách của con, lấy thau nước dưới nhà, xuýt xoa nói: “Con ơi!

– Lạnh quá! Nhúng cả bàn tay vào nước đông lạnh.

Cô ấy đưa tay lên trên ngọn lửa. Mẹ cậu bé hỏi:

– Đầu năm nay se lạnh nhỉ?

Bà vú già giả vờ nhớ anh ta và đáp:

– Không bằng năm cô đi cân lúa bên sông. Kinh khủng, lạnh lùng làm sao! Sáng thức dậy, mẹ tiễn con đi chợ mà cứ rùng mình.

Ngay cả Sơn cũng nhớ rất rõ cái lạnh năm đó, như vừa rồi. Sáng sớm hôm đó, mẹ Sơn cũng ngồi uống trà như sáng nay và cũng lôi áo rét ra mặc.

READ  Phân tích nghệ thuật tả cảnh ngụ tình trong truyện Kiều | Educationuk-vietnam.org

Lan từ trong phòng đi ra, ôm giỏ quần áo đội lên đầu. Mẹ cậu bé ra khơi và bới đống quần áo lạnh giá. Sơn nhận ra chính chiếc áo Sơn đã mặc năm ngoái và một năm trước đó: một chiếc áo sơ mi nhà vệ sinh màu nâu sẫm với một chiếc váy ngủ được may bằng chỉ đỏ. Sơn vén áo lên, thấy lạnh cả tay. Từ những bộ quần áo, mùi vải hơi ẩm mốc được xếp trong hộp khiến Sơn nhớ lại những ngày lạnh đầu tiên của mùa đông, cách đây rất lâu, khi anh còn là một đứa trẻ.

Mẹ của cậu bé mặc một chiếc áo thun cotton cũ nhưng vẫn còn lành lặn và nói:

– Đây là áo của Duyên.

Duyên là em gái của Sơn, mất năm bốn tuổi. Mẹ Sơn nhắc đến anh khiến Sơn nhớ anh, xúc động và thương anh vô cùng. Bộ ngực cũ là cái đã lớn lên Duyên từ lúc mới sinh, đưa tay về phía vạt áo quay lại nhìn nàng, tay mân mê những đường khâu:

– Nếu cô ấy mặc nó bây giờ.

Mẹ cậu bé im lặng và không nói gì. Nhưng đến lúc bảo Sơn mặc lại áo, Sơn thấy mẹ hơi ứa nước mắt.

Cậu bé đã mặc xong áo ấm: áo bông đỏ và áo vệ sinh, khoác bên ngoài là chiếc áo dài vải sẫm màu. Thằng bé đứng trên giường trước mặt mẹ, quay ba bốn lần cho mẹ Sơn xem áo. Cuối cùng, mẹ Sơn vuốt ve vạt áo rồi đẩy Sơn nói: “Con ơi!

– Thôi, tôi chơi.

Cậu bé rủ đi chợ chơi. Nhà Sơn quay lưng vào chợ, cạnh dãy nhà tranh với những người dân nghèo mà Sơn biết rõ vì họ vẫn đến nhà Sơn mượn. Sonny biết rằng những đứa trẻ của những gia đình đó chắc chắn sẽ đợi anh ta ở cuối khu chợ để đánh bại chúng.

Không phải ngày giao dịch nên chợ vắng tanh. Một số chuồng lộng gió, rải rác những mảnh vụn bẩn thỉu xen lẫn với những chiếc lá rụng của cây tuyết tùng. Gió thổi mạnh khiến Sơn cảm thấy lạnh và cay mắt. Nhưng đường chân trời rõ ràng hơn bình thường, có thể nhìn thấy những ngôi làng ở xa Sơn vừa rõ ràng vừa gần gũi. Mặt đất nảy lên và nứt những đường nhỏ của nó, rơi xuống dưới móng guốc của hai chị em.

Cuối chợ, tôi thấy lũ trẻ đang nô đùa. Tất cả đều tỏ vẻ vui mừng khi thấy chị em Sơn đến, nhưng họ vẫn tránh xa, không dám nhảy vào. họ dường như đã biết trước số phận khốn khó của mình, dù Sơn và chị gái vẫn chơi với họ một cách thân mật chứ không có thái độ ngạo mạn, khinh thường như anh em họ của Sơn.

Ông Cúc, con trai Xuân, con trai Rati, con trai chị Túc, hầu như không nhìn lên để xem bộ quần áo mới của Sơn. Sơn để ý thấy họ ăn mặc như thường lệ, vẫn là bộ quần áo màu nâu bạc đã bị rách và chắp vá nhiều chỗ. Nhưng hôm nay môi chúng tím tái và ở những chỗ rách áo, thâm đen. Với từng cơn gió, chúng run lên, răng kêu răng rắc.

READ  Đại Bàng Và Con Chim Sẻ | Educationuk-vietnam.org

Xuân đến sờ áo Sơn, anh chưa từng thấy chiếc áo nào như vậy. Sơn lật lại chiếc áo sơ mi sẫm màu, đưa nhà vệ sinh và áo ngủ ra cho mọi người xem. Một người lè lưỡi và nói:

– Áo này mặc nóng quá. Phải mua một đồng bạc, không ít đâu các bạn ạ.

Một người khác nói:

– Sư phụ của tôi có một chiếc áo như vậy, sau này ông ấy đã bán nó cho ông Lee.

Con Túc ngây thơ nhìn lên hỏi Sơn:

– Bạn mua cái này ở Hà Nội?

Người con trai phồng ngực trả lời:

– Ở Hà Nội, làm gì có chuyện ở đây. Mẹ tôi thậm chí còn hứa với tôi rằng bà sẽ mua cho tôi một chiếc áo len với giá nhiều tiền hơn.

Lan bất ngờ đưa tay bắt một bé gái đang dựa vào quầy bar, hét lên:

– Sao không vào đây hả Hiền? Hãy đến chơi với tôi một lần nữa.

Hiền là con gái cùng xóm, bạn với Lan và Duyên. Sơn thấy chị gái gọi không được, lại gần thì thấy anh này đang co ro gần quầy rượu, trên người chỉ mặc chiếc áo rách, để lộ cả hai tay và lưng. Lan cũng đến hỏi:

– Sao cái áo của Hiền rách thế, cái áo lành mà bạn không mặc ở đâu? Đứa trẻ khó chịu nói:

– Hết áo, chỉ thế thôi.

– Tại sao bạn không nói với tôi bạn là người may mắn?

Sơn bây giờ chợt nhớ mẹ Hiền nghèo lắm, với công việc chỉ mò cua bắt ốc thì lấy đâu ra tiền mua quần áo cho con? Sơn thấy xúc động, cũng như lúc sáng Sơn nhớ Duyên đang rủ Hiền ra vườn chơi. Một ý nghĩ hay chợt lóe lên trong đầu, Sơn đến gần và nói nhỏ:

– Hoặc chúng mình có thể tặng cô ấy một chiếc áo bông cũ đi chị.

– Vâng, chính là như vậy. Hãy để anh ta đến và lấy nó.

Với sự hồn nhiên của tuổi trẻ, Lan háo hức chạy về nhà lấy áo. Người con trai đứng lặng người chờ đợi, trong lòng cảm thấy ấm áp và hạnh phúc.

Nhưng niềm vui của Sơn không kéo dài được bao lâu. Bữa cơm về đến nhà, Sơn không thấy mẹ đâu, anh hỏi bà y tá: “Mẹ ơi!

– Dì của con đi đâu vậy?

– Vo sạch và ăn cơm trước. Cô ấy cũng đi đám giỗ và đến trưa mới về.

Sau đó, bà già nhìn rõ vào mặt Sơn và hỏi anh ta:

– Anh có cho Hiền cái áo bông cũ không?

Người con trai ngạc nhiên và đáp:

READ  Sự tích mưa sao băng | Educationuk-vietnam.org

– Đúng. nhưng bạn biết nó bằng cách nào?

– Sinh nói với tôi – Sinh là em họ của Sơn, nó còn ăn nói bậy bạ với cái bộ ngực già nên bà ghét nó – Nó còn nói lần nào dì nó kể chuyện đó là nó bảo bà cho nó ăn đòn.

Sơn lo lắng, sắp ăn xong, bỏ gậy xuống, đứng dậy và cầu nguyện:

– Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ, hở ngực? Dì tôi biết bà đã chết.

– Ai nói cô ngốc đến mức đưa áo cho anh ta? Bây giờ anh về nói với hiên rằng lật lại là được.

Sơn vội chạy ra chợ tìm mái hiên nhưng không thấy ở đó. Khi trở về nhà, anh không thấy ai, và mẹ anh cũng không có ở nhà. Hai chị em hoảng sợ ra đồng đi tìm nhưng không thấy. Gần chiều, Sơn và chị gái vẫn chưa xin được áo. Lan trách tôi:

– Sao mày tưởng đưa cho nó cái áo đó, tao chửi nó bây giờ hả?

– Ai bảo anh đến lấy? Nếu bạn không đến để lấy nó, tôi không biết.

Cô Lan chống chế nhẹ nhàng:

– Thôi, giờ tôi phải về, tôi không biết phải làm sao.

– Nhưng tôi sợ.

Lan thở dài, nắm chặt tay anh và tự an ủi:

– Dù sao thì anh cũng phải về. May mắn thay, tôi có thể sẽ không mắng bạn.

Hai chị em buồn bực, lén lút trở về nhà. Tới cửa, Sơn nghe thấy tiếng mẹ mình bên trong có giọng của một người phụ nữ khác, có vẻ rất quen. Lan nắm tay Sơn đi vào trong, hai chị em ngạc nhiên khi thấy mẹ con Hiền ngồi trên ghế dưới đất trước mặt mẹ, trên tay cầm chiếc áo bông cũ.

Thấy hai con về, mẹ Sơn nhướng mắt nói: “Con ơi!

– Này, hai người về rồi. Áo bông em tự tặng ở đâu?

Người con trai sợ hãi, cúi đầu lặng lẽ và trốn sau lưng cô. Bác Hiền cười nói:

– Tôi về thấy cháu nó mặc áo bông, tôi hỏi ngay. Anh bảo Sơn đưa cho anh. Tôi biết anh đang nói đùa ở đây, vì vậy tôi phải nhanh chóng trả lại cho anh. Thôi, bây giờ, làm ơn cho dì tôi về nhà.

Mẹ cậu bé hỏi:

– Hiền không có áo?

– Gia đình tôi khốn khó đến mức này, tôi không thể dành dụm được tiền để may quần áo cho con. Vậy nên nó vẫn là chiếc áo năm ngoái mà tôi mặc mãi.

Mẹ cậu bé bê bát bằng đồng, cầm tiền đưa cho bác Hiền: “Con ơi!

– Đây, tôi mượn năm đồng để về nhà may quần áo cho con trai.

Khi bác Hiền vừa bước ra cửa, mẹ Sơn chào hai con lại gần rồi ôm nhẹ vào lòng nói: “Con ơi!

– Hai đứa con của mẹ quý như vậy, con có dám thoải mái lấy áo đưa cho người ta mà không sợ bị mẹ quở trách không?