5 lượt xem

Nàng Tô Thị – Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Ngày xửa ngày xưa, ở trấn Kinh Bắc, có một người đàn bà góa chồng đầu ngày mò cua bắt ốc về nuôi hai đứa con một trai một gái. Trong lúc mẹ ra đồng, Tô Vân, một cậu bé mười tuổi và Tô Thị, một cô bé khoảng tám tuổi, ở nhà chơi đùa tự do với nhau, không ai có thể kiểm soát được cô.

Một hôm, Tô Văn đang chơi ném đá và đánh anh ta một cái vào giữa đầu. Con lợn ngã lăn ra đất chết ngất, máu chảy đầm đìa. Tô Vân sợ quá, chạy thẳng ra đường không dám ngoảnh lại.

Rất may, sau khi xảy ra vụ tai nạn, một người hàng xóm biết chuyện đã chạy đến cầm máu cho Tô Thị. Khi người mẹ quay lại, cô con gái đã ngồi sẵn.

Nhưng với Vân, anh biến mất, một hai ngày không trở lại, tìm khắp nơi nhưng không thấy. Người mẹ mong mỏi con trai, ngày ngày đau buồn, chẳng mấy chốc lâm trọng bệnh rồi qua đời, chỉ còn lại Tô Thị. Cô bé được một cặp vợ chồng hàng xóm nhận nuôi. Một thời gian sau, họ vào xứ Lạng làm ăn nên dẫn theo Tô Thị.

Lớn lên, Tô Thị đẹp trai, lễ phép, siêng năng nên được nhiều người để ý. Dành dụm được ít vốn, chị xin phép bố mẹ cho chị mở cửa hàng, vợ chồng anh hàng xóm thấy con đã lớn nên ai cũng đồng ý. Sau khi học được từ cha mẹ nghề làm nem, Tô Thị liền mở tiệm bánh cuốn ở xưởng cưa ở chợ Kỳ Lừa. Cô ấy làm món chả giò rất ngon. Cửa hàng của cô ngày nào cũng đông khách. Người đến để thưởng thức món nem ngon, nhưng cũng có người vừa yêu nem vừa yêu bóng mát của nó. Thật thông minh khi chiều chuộng khách, nhưng lại rất đàng hoàng, khiến mọi người càng nể phục.

READ  Sự tích cầu vồng - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Thị đã hai mươi tuổi rồi. Mặc dù có rất nhiều dữ liệu, nhưng nó không tương thích ở bất kỳ đâu.

Một ngày nọ, một thanh niên đẹp trai chừng đôi mươi mang thuốc đông y từ Cao Bằng lên Lạng Sơn bán. Nghe nói có quán Cưa ở Kỳ Lừa ngon và có chỗ ở rộng rãi, chàng thanh niên liền tìm đến. Anh ấy thấy nem rất ngon và người bán cũng rất tươi và giòn. Biết đến cửa hàng một hai lần, hễ mang thuốc ở Lạng Sơn về bán, anh lại ra tiệm phun thuốc. Chàng thanh niên và Tô Thị tiếp cận, yêu lần đầu, sau đó yêu nhau. Hai người kết hôn được hơn một năm thì Tô Thị mang thai, sinh ra một cô con gái. Cả hai đều rất yêu nhau. Trẻ càng có nhiều mụn thì quan hệ càng gần gũi.

Một hôm người chồng về nhà thấy vợ đang gội đầu ngoài hè. Anh bồng con ngồi trên bậc thang cửa nhìn vợ gội đầu, kể cho vợ nghe những câu chuyện vụn vặt. Chợt nhận ra trên đầu vợ có một vết sẹo lớn, anh nói:

– Đầu cậu có một vết sẹo lớn, nhưng giờ tôi đã biết.

– Bây giờ bạn biết? Bạn nghĩ điều đó thật tệ, đúng không? Thi hỏi.

– Chẳng có vấn đề gì với việc đấy cả! Che tóc, ai mà biết được! Em bị nhọt hay sao mà lại có sẹo to thế này?

Thấy chồng hỏi vui, giải trí câu chuyện. Gần đây, cô kể cho chồng nghe chi tiết về những gì đã xảy ra khi cô còn nhỏ. Tại Bắc trấn quê cũ, người anh mất tích, mẹ mất, theo vợ chồng chủ vào xứ Lạng, rồi ở vậy cho đến nay. Càng vào sâu câu chuyện, người đàn ông càng xuất hiện một cách buồn bã.

Thật nhiều đau đớn và muộn phiền. Anh nghĩ thầm: “Tại sao mình không phải là người khác mà không phải là Vân. Chà, mình nhầm người rồi.” Anh nhớ lại những ngày tháng xa cách, hôm anh vô tình ném một viên đá vào đầu cô, tưởng đã chết nên anh bỏ đi. không dám trở về nhà và được một người buôn thuốc bắc ở Trùng Khánh, thuộc tỉnh.Cao Bằng trả về nhà. Lớn lên, Vân theo họ của cha nuôi là Lý, thường xuyên mang hàng lên Lạng Sơn bán. họ và chỉ ở đây vài ngày trước khi bán được hàng, từ đường Lạng Sơn – Cao Bằng – Lạng Sơn, anh không đi đâu cả, hơn chục năm nay anh đảm bảo gia đình mình ở miền xuôi sẽ không có. một còn lại, nơi sinh ra cũ của anh giờ như sương mù trong mắt anh, anh không còn nghĩ đến nữa.

READ  Sự tích hoa dạ lan hương | Educationuk-vietnam.org

Vân vừa nghĩ vừa buồn, nhưng Tô Thị mải mê chải đầu, uốn tóc, không để ý. Cô vẫn vui vẻ, hồn nhiên, không biết rằng chồng mình đang buồn kinh khủng. Thấy Tô Thị hồn nhiên vui vẻ như vậy. Vân không muốn mẹ biết sự thật. Ai lại để cho một cô em gái trẻ như vậy biết chuyện loạn luân như vậy! Cuộc hôn nhân rối ren không phải do hai người dự định nhưng anh vẫn quyết tâm giải quyết. Tự mình đi du lịch về đi, em gái em còn trẻ đẹp thế này, lấy người đàn ông khác làm chi. Vân nghĩ vậy liền tìm đường đi.

Giữa lúc Vân hài hước như vậy, là vấn đề bắt lính thú. Anh ta đưa ra yêu cầu đi bộ đội, không bàn bạc nửa lời với vợ. Chỉ khi chuẩn bị đi, anh ấy mới nói với vợ:

– Tôi đã đăng ký rồi, anh yêu! Sắp lên đường. Thực hiện chuyến đi này trong ba năm, đôi khi sáu năm, và đôi khi lâu hơn. Tôi ở nhà chăm sóc bọn trẻ còn tôi thì cứ quyết định.

Thị nghe chồng nói như sét đánh, sống với nhau có phần hạnh phúc nhưng chồng lại bỏ đi một cách xa lạ như vậy. Cô khóc thảm thiết, khóc mãi, khóc mãi không nói được lời nào. Về phần Vân, anh chỉ cảm thấy âm thầm lo lắng cho sự tự do của mình để đi theo con đường đó.

READ  Phân tích truyện ngắn HAI ĐỨA TRẺ của Thạch Lam được 9 điểm | Educationuk-vietnam.org

Kể từ khi chồng bỏ đi. Tố Thị không nề hà việc buôn bán, hàng ngày đưa con đến Tam Thánh miếu để cầu mong chồng ra đi bình an, sớm về với nhau đoàn tụ. Nhưng đã ba năm, bốn năm rồi, cô chưa một lần gặp lại chồng. Một số người cho rằng chồng cô đã chết và muốn hỏi cưới anh nhưng cô từ chối. Trong khu vực đó có một quý ông muốn hỏi anh ta làm vợ tương lai của mình. Anh ta mạnh mẽ và rất tàn nhẫn. Thương con nhỏ mà không dám từ chối ngay, sợ hại thân nên hết lần này đến lần khác tìm cách van xin. Nhưng nàng cầu xin mãi không được nên cuối cùng cũng sắp xếp lịch hẹn với hắn một thời gian, để sau này tìm mưu đồ khác. “Có lẽ ngày đó người đàn ông sẽ không trở lại!” Cô nghĩ. Rồi chuyện ủy thác cũng kết thúc, cô đợi đến khi chồng đỏ mặt nhưng một lần nữa không quay lại. Cô ôm con vào Tam Thanh miếu để cầu nguyện. Có một cơn bão bất ngờ vào ngày hôm đó. Bà nhớ chồng, thương thân, kéo con ra khỏi chùa, trèo lên mỏm đá cao, dõi theo hướng chồng đi. Mây đen bay đầy trời. Gió thoảng qua các kẽ đá. Trời mưa mèo và chó. Tia chớp xẹt qua ngọn núi. Cô vẫn ôm con, đứng yên nhìn hướng chồng đi. Toàn thân ngọn núi run lên dưới những luồng sét ngang dọc. Mưa lớn thỉnh thoảng. Tô Thị vẫn đang bồng con bằng cách hờ hững trên tảng đá cao.

Sáng hôm sau, mưa tạnh, gió dịu, nắng xuống núi rừng. Nhiều người xung quanh khi ngước mắt lên đỉnh núi đã thấy Tô Thị đang ôm một đứa trẻ cứng ngắc trên tay. Ngày nay, hòn đá ấy vẫn còn ở tỉnh Lạng Sơn, gây không ít xúc động cho du khách khi nhớ lại truyền thuyết xoắn một thời. Câu tục ngữ xưa vẫn tồn tại:

“Đồng Đăng có đường Kỳ Lừa

Ka Tô Thị, ka miếu Tam Thanh. ”