16 lượt xem

Nghèo | Truyện ngắn Nam Cao | Nam Cao | Educationuk-vietnam.org

Truyện ngắn Nam Cao

– Bu, tôi đói …

Đây có lẽ là lần thứ mười, cậu bé chạy lại kiếm thức ăn, con chuột nhắt đang quậy gì đó trong bếp, tức giận chạy đến mắng:

– Đã bảo hết gạo thì nấu chè mà ăn! …

Thấy mẹ giận, cậu bé không dám đòi ăn nữa mà mặt méo xệch như muốn khóc. Con đĩ chuột cảm thấy có lỗi với anh ta và nhẹ nhàng nói:

– Em chạy ra vườn thấy chị Gà đang làm cỏ, khi chè chín thì gọi lại ăn … sớm tốt buồn.

Nhưng cô ấy không cử động và làm sao cô ấy có thể di chuyển được: một nắm cơm nhỏ ăn sáng hôm đó đã được ăn hết từ dạ dày đang hoạt động của một đứa trẻ tội nghiệp, những gì còn lại. Anh ngã xuống đất, gục đầu vào ngưỡng cửa, buồn bực …

– Còn chín không bu?

Trở về, vẫn thấy đứa con nằm đó, mắt mờ như chết, bà Mí chẹp miệng: “Con ơi!

– Nào! Khi chín không được lấy ra cho ăn, nếu không phạm tội thì chết. Đôi khi anh ấy đang khóc, đôi khi anh ấy đang khóc …

Bà lẩm bẩm, tắt lửa rồi bắc nồi lên bếp, lấy vỏ trai cho vào một ít đồ dùng băm nhỏ rồi đặt xuống đất. Cậu bé vội vàng tiến lại gần, với đôi mắt rực rỡ tập trung vào những tách cà phê “trà” sẫm màu, nghi ngút khói. Miệng anh ta nuốt nước bọt, mũi mở to như muốn hít hà hương vị của làn khói trà ngọt ngào. Con đĩ chuột phải đưa tay ra ngăn cản, vì sợ chui vào trong và đốt. Cô ấy nói:

– Còn nóng, em không ăn được. Tôi ra vườn gọi chị gái cho ăn mà không tội chết, chị ấy làm việc cật lực từ sáng đến giờ mà chưa được gì vào bụng.

Không đợi hai tiếng đồng hồ, cô gái mừng rỡ chạy về, nằm trên đống giẻ rách, vừa vào đến bếp đã hét lên:

READ  Những mẩu truyện cười dân gian Việt Nam hay & ý nghĩa nhất | Educationuk-vietnam.org

– Rất vui! Ăn chè nữa đi! Nó có ngọt không? Bu kiếm mật ong ở đâu để pha trà thế này?

Chị Chuột mắng con:

– Ồ! Thường xuyên như một người mẹ ngu ngốc! Ăn mãi không chán, chỉ sợ không nuốt nổi thôi con ạ.

Rồi cô ấy nói với cậu bé:

– Tới đây, thôi nào.

Cậu bé ngồi cạnh mẹ, ngửa mặt, há hốc mồm như chú chim non chờ mẹ cho bú. Một miếng vào miệng, anh ta nuốt vội vàng, khen “ngon quá”. Nhưng trước khi ăn được nữa, anh ta run rẩy, mũi đỏ bừng và nước mắt lưng tròng.

– Chuyện gì vậy?

Nó chỉ nhìn mẹ và không nói gì, cũng không mở miệng ăn. Cô gái nhìn mẹ, lấy một miếng trà và thử lại:

– Rất nhạt, bu.

Chị Chuột mắng con:

– Làm sao có nhiều mật mà ngọt được. Vâng, được ăn để no bụng là một điều may mắn.

Cậu bé trông đói đến mức không thể chịu được và lại mở miệng. Mẹ anh đã cho anh một xu nhỏ khác. Anh nhắm mắt, vươn cổ, cố gắng nuốt xuống. Nhưng cũng như lần trước, anh lại nôn mửa và bật khóc. Con đĩ chuột lau những giọt nước mắt không kìm chế được bằng tay áo của mình, giọt nước mắt đã rơi khỏi đôi má trắng bệch và xanh như người rơi xuống nước. Cô gái dùng ngón tay di chuyển một miếng “trà”. Rồi đột nhiên anh ta nói to:

– Ah! Tôi biết! Không có chè, cám! Cà phê cám mà bu nói chè!

Nhưng mẹ anh nhìn anh, chỉ ra bên ngoài và nói với một giọng trầm nhưng hơi khắc nghiệt:

– Mở miệng ra một chút! Hét mãi, bố mày nghe được thì chết mất. Nó ốm nằm đó, không có thuốc mà còn giận thì chết.

Rồi hai mẹ con ăn trong im lặng, cố nuốt những bát cám đặc cho bớt đói. Cậu bé nhất định không chịu ăn, khóc lóc đòi ăn. Con chuột đĩ đã phải trấn an anh ta:

– Thôi ngay đi, ăn xong xin cô giáo cho một miếng để ăn.

Cô bế con chui vào nôi. Cậu bé vẫn đang sụt sịt. Rat đĩ nhấc người lên và hơi quay mặt lại. Một tia sáng yếu ớt vụt qua khiến gương mặt anh yếu ớt và làn da vốn đã xanh lại càng xanh hơn. Mái tóc dài xõa ngang tai và cổ, đôi mắt sáng và bối rối cùng với hàm răng dài thưa thớt há ra để dễ thở đã tạo cho anh ta không khí đáng sợ của một ngạ quỷ. Nhìn thấy vợ con, anh gượng cười, cố nặn ra một nụ cười méo mó rồi thở phào nhẹ nhõm, giọng yếu ớt như đến từ thế giới bên kia hỏi:

READ  Của thiên trả địa | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

– Nó thế nào?

Con chuột đĩ bắt con trai bà:

– Là cái vòi, nhưng để làm gì? Cơm đỏ không chịu ăn, tìm ăn cơm trắng của thầy.

– Vậy thì lấy đi ăn đi, ăn thế nào?

Con đĩ lấy một bát cơm đã chuẩn bị cho tôi một ít. Nhưng anh ấy nói:

– Ra ngoài ăn đi, tôi không thèm ăn nữa. Cô và Bu ti ăn còn bao nhiêu áo nữa, để đó.

Con đĩ vừa cười vừa nói với chồng:

– Con nó khùng mà mẹ con mình ăn cơm đỏ no rồi, ăn đâu mà ăn?

Anh biết vợ nói dối, sẵn sàng nói chuyện nhưng lại thôi, buồn bã thở dài. Người phụ nữ liên quan hỏi:

– Em bây giờ thế nào rồi, để anh bảo thầy lang lấy thuốc.

– Tiền thuốc đâu?

– Tôi vừa bán một con chó đen với hai nải chuối mới được bốn đồng.

Người đàn ông nhìn vợ, suy nghĩ một lúc rồi nói:

– Không uống thuốc, vì chẳng bao lâu nữa tôi sẽ khỏe, chỉ cần ăn uống để khỏe hơn thì bệnh sẽ qua. Hãy đong gạo đỏ cả bốn xu, đừng đong gạo trắng thì nhạt quá.

Người phụ nữ lắc đầu.

– Được rồi, nhưng nó có thực sự chữa được không? Có vẻ như đối với tôi, giáo viên của bạn vẫn còn rất mệt mỏi.

– Làm sao mà ốm được sáu tháng mà không thấy mệt? Đi đi…

– Bạn có đi bây giờ không?

– Ừ, xuống nhà MP Cửu, hơi xa nhưng rảnh.

Người phụ nữ gật đầu và nói với cậu bé:

– Em ngồi đây với anh để đong gạo nhé?

Nó không chịu, sợ nhìn bố. Cô ấy quở trách:

– Thằng nhóc bất mãn, nó sợ bố! … Chết tiệt, về nhà không có tiền mua bánh cho nó, nó giận, chắc chết rồi con ạ.

Nhưng con chuột đĩ nói:

– Đưa cho anh ấy luôn, để anh ấy không khóc. Nói với cô gái những gì tôi đã nói.

READ  Ai mua hành tôi hay là lọ nước thần | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

*

* *

Người cha xót xa nhìn con trai thở dài. Một giọt nước mắt từ từ lăn xuống nệm.

– Em đã nói gì với anh?

– Hai mẹ con ăn cám bao giờ chưa?

Cô gái gượng cười và cãi:

– Uống trà đi.

Cha anh viết:

– Mẹ kiếp, chè ăn ở đâu, cơm cũng không có, chè rồi! Rõ ràng là bạn đã bị …

Cô gái cúi đầu không nói gì. Tỷ chuột thở dài:

“Tôi sẽ kiếm cho bạn một cái ghế có hàng rào, với một sợi dây trên gác xép để treo trên võng, nó cao quá.”

Cô gái lấy một cái ghế và một sợi dây. Quy mô cho biết:

– Thôi thầy cô ra vườn dọn cỏ.

Anh đi ra ngoài vườn, gượng ngồi dậy, ra khỏi giường, đi ra ngoài đóng cửa phòng. Anh cầm lấy sợi dây, mạnh một cái, với tất cả sức lực còn lại, anh leo lên ghế, với đôi chân yếu ớt run rẩy. Anh cẩn thận buộc một đầu dây vào chiếc bè, buộc xong, mệt mỏi, treo mình trên dây, cúi đầu thở. Anh thấy lòng chua xót, nước mắt chảy dài trên gò má lõm xuống. Rồi cậu quyết định, cậu quay lại, gục đầu vào lòng cậu, sợi dây mạnh mẽ cọ vào cổ cậu khiến cậu run lên, khóc. Cả thân hình mảnh mai bắt đầu run lên như chiếc lá run lên vì gió. Đột nhiên anh dừng lại, sững sờ khi nghe thấy. Tiếng ai đó hét trong ngõ, theo sau cô gái vừa nói vừa chạy ra ngoài, giọng một người khác hét lên:

– Bạn đang ở đâu?

Giọng cô gái bẽn lẽn trả lời:

– Mẹ để con đi.

– Mungon! Hãy tránh xa mãi mãi! Mày về nói với mẹ mày nếu ngày mai mày không trả tao sẽ mở mộ. Giống có thể ăn một mình hoặc không.

Con chuột đĩ nghiến răng. Chân tức giận đạp chiếc ghế xuống đất. Trục kéo mạnh. Bộ xương bọc da vùng vẫy như gà mắc bẫy và cuối cùng chỉ biết lắc đầu ngao ngán dưới sợi dây treo cổ.

Ngoài ngõ, mẹ con nhà chuột vừa khóc vừa cầu xin. Bà Huyền quyết định lấy một mẻ lúa mới để trừ sáu lạng mà bà. Hai tháng trước, Mouse đã vay mượn để cho chồng uống thuốc.