5 lượt xem

Nguyễn Khoa Đăng – Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Ngày xửa ngày xưa, có một người trong cuộc tên là Nguyễn Khoa Đăng có tài đoán mò. Khi còn là một vị quan nhỏ, ông đã lên cai trị ở một huyện thường được mọi người ngưỡng mộ, không chỉ bởi khả năng xét đoán, mà còn vì tấm lòng nhân hậu luôn quan tâm lo lắng cho mọi người.
Một lần về làm quan ở một huyện, một hôm ông là dân làng bị giặc thù ghét, ban đêm ông bí mật ra đồng phá cả một rẫy dưa. Buồn phiền vì công việc trồng trọt, dưa để ăn qua đêm đều bị kể hết, người đó lại gần khóc lóc xin lỗi. Anh Đăng liền theo anh ra ruộng dưa để dò xét. Mọi dấu vết cho thấy, tên trộm đã dùng xẻng cắt phần đầu dưa và dùng tay cán nát gần hết rễ dưa. Nhưng anh rất thông minh, rất nhiều manh mối, anh đều cố tình xóa đi. Anh hỏi người trồng dưa:

– Bạn nghĩ có ai ghét bạn không?

Ông nói cho quan biết tên một số người trong xóm và cử ngay một người thông ngôn đi thu hết xẻng của làng, trên cán của mỗi xẻng đều viết tên ngôi đình đó. Sau đó, ông kiểm tra từng tay cầm của con bò, chọn những con khả nghi vào một chỗ. Rồi anh sai người thè lưỡi liếm đôi găng tay bò đó. Tất nhiên, có một loại được phát hiện có vị đắng. Anh ra lệnh cắt nhỏ một củ mướp và vắt lấy nước cho vừa ăn, chất đắng của mướp và chất đắng trong nắm bò là như nhau. Anh ta nhìn vào cái tên trên cái xẻng và thực sự là đầu của một trong những người mà nguyên đơn nghi ngờ có thù oán với anh ta.

Anh ta lập tức cho quân lính đi bắt người kia. Trước những chứng cứ và lý lẽ đanh thép của quan, ông không thể chối cãi được nữa nên đã cúi đầu thú tội. Ông ta bắt anh ta phải trả năng suất ruộng dưa của người khác và phạt gấp đôi, hòng bỏ thói quen giấu giếm hại người khác.

Ngày khác, có một người buôn dầu, chở một ký hàng ra chợ bán. Trong lúc mải mê đo dầu, có kẻ đã nhân cơ hội vào bên trong lấy trộm tiền. Thời điểm người lái dầu biết, tên trộm đã bỏ trốn. Anh nhớ đến một người mù trước đây đã từng nghiện mình, nhưng anh ta không bỏ mặc dù anh ta đi theo anh ta, nghĩ anh ta là kẻ trộm, nên anh ta gửi tải cho một người quen rồi đi tìm người mù. tani. Nhưng khi gặp anh, người mù kiên quyết phủ nhận rằng anh mù và biết tiền của mình ở đâu. Hai bên đụng độ trong tuần các sĩ quan bị bắt.

READ  Con thỏ và con hổ | Educationuk-vietnam.org

Khi họ dắt nhau ra đường công danh, anh Đăng buộc hai bên phải làm rõ sự việc. Người mù ngoan cố không nhận. Anh Đăng hỏi:

– Bạn có tiền mang theo không?

Đáp lại:

– Đúng, nhưng đây là tiền anh ta mang đi chợ, không phải của anh ta.

– Được rồi, anh cứ ra đây đi, ai mà biết được.

Khi người mù rút tiền ra, anh Đăng sai người đi lấy một chậu nước rồi cho toàn bộ số tiền vào chậu. Đột nhiên, trên mặt nước xuất hiện một vệt dầu. Nghe viên quan mang một chậu nước đến cho mọi người xem, anh mù từ chối, phải chịu trách nhiệm ngay lập tức.

Nhưng anh ấy cũng nói thêm:

– Chờ đã, vẫn chưa kết thúc. Tội trộm cắp là một. Nếu thiếu hiểu biết thì làm sao biết được tiền người ta cho vào túi, cất vào giỏ mà lấy! Đúng là bạn mù quáng. Bộ đội đâu? Bắt anh ta đánh cho đến khi đau, khi anh ta mở mắt ra thì dừng lại.

Ngay cả người mù trước đó cũng chối tội, nhưng chỉ sau ba nhát mắt, anh ta đã mở mắt và thừa nhận tội ác, như lời ông quan dặn.[1].

Ngày khác, một người buôn giấy đến báo rằng anh ta đang ở làng Hồ Xá và lấy trộm cả một lô hàng giấy. Ông Đặng tìm kiếm nguồn tin, sai người đi thám thính mấy ngày không có kết quả nên đích thân đến Làng Hồ Xá để nghĩ cách điều tra. Khi đến đó, anh ta gọi cho người dân địa phương và những ngôi làng xung quanh và nói:

– Ở tỉnh, bắt buộc các xã, thôn, mỗi người dân không kể nam nữ, già trẻ đều phải khai báo ngay tên thành phố của mình cho minh bạch.

Lệnh được đưa ra, mọi người đổ xô đi mua giấy. Vì vậy, giá giấy trên thị trường tăng chóng mặt.

Nói về một tên trộm có thể giữ những bức thư nhưng không có nơi nào để bán chúng và giấu chúng ở nhà. Bây giờ, khi biết giấy tờ ngày càng nhiều, tôi đã tuồn ra thị trường để bán. Không ngờ gia đình anh Đăng đi chợ về gặp anh. Vì vậy, bị bại lộ, tên trộm không chỉ bị tội trả giấy cho người lái buôn mà còn phải trả cho dân làng tiền mua giấy khai tên.

READ  Sự tích hoa lyly - truyện cổ tích | Educationuk-vietnam.org

Một lần khác, anh ta được đổi lấy một mạch núi. Khi mới đến, anh được biết quận này nổi tiếng với nhiều tên cướp chuyên nghiệp. Họ không thể mua được những quả quýt trước đó. Anh ta chỉ cười yếu ớt không nói gì, nhưng sau đó bí mật cử người thân tín đi tìm hiểu rõ vị trí, sinh quán của từng tên. Sau đó, anh tiếp tục phớt lờ cô như thể anh không biết gì.

Một ngày nọ, khi đang đi ngang qua một ngôi làng, anh nhìn thấy một tảng đá lớn bên đường. Khi được người dân địa phương hỏi, họ trả lời:

– Đây là ông Mộc, ông ấy rất thánh, ai cầu gì được nấy đều linh ứng.

Khi nghe được điều đó, anh ta đã làm theo tấm gương:

“Nếu vậy ta đến tìm ngươi nhờ ngươi giúp ta tháo cái yên ngựa ăn trộm để bớt hại người!

Sau đó, anh ta chỉ đi cầu nguyện, rồi trở lại và nói với mọi người rằng:

– Nói là lấy sau vài ngày nữa, sẽ phát hiện ra tất cả những kẻ lừa đảo trong toàn huyện.

Mấy ngày sau, hắn bí mật sai người đêm đêm đào một cái hầm giữa sân rồi để những người thân tín của mình vào đó ẩn náu. Ngày hôm sau, lúc rạng sáng, ông sai binh lính khiêng hòn đá và đặt nó trên tầng hầm. Trước mặt đám đông, anh ta mạnh dạn hỏi hòn đá:

– Tôi đã nghe nói rằng Chúa rất thánh khiết, “mọi sự tìm kiếm”. Nay ta tuân lệnh hoàng đế đến đây dưỡng thương, nhưng hiện tại có rất nhiều trộm cướp vây quanh quấy nhiễu dân chúng. Vì vậy, tôi đã mời Chúa đến đây để giúp tôi truy tìm tên tội phạm. Nếu có công, tôi sẽ báo với triều đình để ban cho.

Stone không trả lời. Gặng hỏi hồi lâu, hòn đá vẫn im lặng, anh ta tức giận hét lên:

– Hoặc đá hợp tác với người phạm tội. Người lính ở đâu, hành hạ anh ta cho đến khi anh ta thú tội!

Khi đó, tất cả những ai nghe tin đều đến xem rất đông. Hiệu lệnh truyền đến, bọn lính quất đá bỗng thốt lên tiếng kêu xin đừng nói nữa. Tiếp theo, đá để tỏ tình và vạch mặt từng tên một. Hễ khai tên, lập tức sai mục ghi sổ giao cho lính túc trực bắt ngay. Đến ngày đó, ba mươi chàng trai tốt đã bị bắt. Khi giải quyết hàng loạt vụ án tra tấn, bọn trộm kinh ngạc nhìn nhau, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, cùng một tên bắt giữ. Họ cho rằng chỉ có thần đá mới biết rõ tội ác của mình nên không đợi tra khảo mà khai nhận mọi chuyện.

READ  Con chó biết nói | Đọc Truyện cổ tích Việt Nam chọn lọc hay nhất | Educationuk-vietnam.org

Trong thời gian làm nội các, ông đã khiến cho cả một con đường Thành nhà Hồ ở Quảng Trị không còn bóng dáng của một tên lưu manh nào. Trước đó, vùng đồng bằng này là rừng rậm, từ đây phải đi đường Bắc Nam. Những kẻ lừa đảo đã sử dụng nó như một hang ổ để lấy chiến lợi phẩm.

Nguyễn Khoa Đăng lần đầu tiên tìm ra cách bắt bọn trộm. Anh ta đặt mua một chiếc hộp gỗ kín có lỗ thoát khí, có thể nhét người vào bên trong, bên trong có khóa để người bên trong có thể dễ dàng mở ra. Sau đó, ông chọn một số người giỏi võ nghệ và cho vào hộp vũ khí đã chuẩn bị sẵn. Sau đó, ông ta sai các sĩ quan của mình, cải trang thành nông dân, mang những chiếc hộp qua nhà Hồ, giả vờ như đang mang những chiếc hộp nặng “của cải”. Lại nữa, có một vị tổng đốc ở phương bắc, sẽ trở về quê hương với những rương châu báu quý giá sẽ đi ngang qua cánh đồng. Bọn cướp nhận thấy đây là cơ hội kiếm tiền hiếm có nên bị nhóm đối tượng “khủng” băng qua rẫy, lao vào ẩu đả rồi hậm hực khiêng thùng hàng nặng về tổ.

Nhưng khi đến đó, họ chỉ cần hạ chúng xuống và những chiếc hộp đột nhiên mở ra, và các võ sĩ ngồi trong đó cầm vũ khí tấn công và giết chết những tên cướp trong sự bất ngờ. Trong lòng hoảng sợ, bọn họ còn chưa kịp ứng phó đã nghe tin triều đình mai phục bên ngoài đông như kiến ​​cỏ. Họ chắp tay xin lỗi. Nhờ thủ đoạn này, Nguyễn Khoa Đăng đã tóm gọn tất cả.

Ông sai triều đình cho một đội đào đất hoang ở vùng biên giới và lập đồn điền lớn. Sau đó, ông còn chiêu dân lập làng dọc hai bên đồng bằng, biến nơi đây trước đây là một vùng hoang vắng, trở thành những làng dân cư đông đúc: tiếng xay lúa, tiếng gà tây hót, tiếng chó sủa. chinh phục. tiếng khỉ hú. Kể từ đó, một vùng núi trở nên yên tĩnh. Những tên cướp còn lại phải rút lui.

Bởi vậy mới có câu: “Hồ chí minh nghiêm cấm nhà” là như vậy.

Nguồn: Tổng hợp