6 lượt xem

Những Bài Thơ Hay Nhất Của Nhà Thơ Nguyễn Bính | Educationuk-vietnam.org

Thơ Nguyễn Bính thể hiện thế giới nội tâm sâu thẳm của con người bằng tiếng nói của trái tim cháy bỏng, thuyết phục người đọc bằng cảm xúc chân thật và nét duyên thơ chân thực.

Nguyễn Bính có một giọng thơ rất riêng, một lòng hướng về làng quê thân yêu. Ở Nguyễn Bính thấm đượm tình cảm giá trị truyền thống dân tộc nên mỗi bài thơ của ông đều thấm đượm giá trị dân gian. Là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào thơ mới, Nguyễn Bính đã để lại cho người đọc nhiều bài thơ hay:

1. Sự giống nhau

“Làng Đôi Nhớ làng Đông”

Một người chín nhớ mười chờ một người.

Mưa gió là bệnh của Trời

Tình yêu là bệnh của tôi, tôi yêu nó.

Hai làng chung một làng,

Tại sao bên đó không sang bên này?

Ngày qua ngày, ngày này qua ngày khác,

Những chiếc lá xanh được nhuộm đã ngả sang màu vàng của lá.

Đảm bảo rằng đường về sông,

Không có xa xỉ không phải là con đường để đi.

Nhưng đây là một dãy nhà,

Cách tốt nhất để đi là bao xa …

Liên kết đã được mở trong một vài đêm,

Biết cho ai, hỏi ai cũng biết!

Khi nào thì giàn giáo gặp phà?

Hoa Khuê Giang Bướm Có Gặp Gỡ Không?

Tôi có một nền tảng nhà giàu

Nhà em có hàng cau xanh giữa phòng.

Thôn Đoài thiếu thôn Đông

Anh ở thôn Đoài, anh có nhớ làng nào giàu không? ”

Tương tư là bài thơ của Nguyễn Bính lấy đề tài về tình yêu đôi lứa, bằng lời lẽ chân thành, giản dị, tình yêu của Nguyễn Bính dường như chân thành nhưng không kém phần mãnh liệt. Đoạn thơ cũng cho thấy ảnh hưởng rõ nét nhất của văn học dân gian đối với phong cách thơ Nguyễn Bính.

2. Chân của địa điểm

“Hôm qua tôi mới về tỉnh

Chờ tôi đứng trên đỉnh đập làng

Những chiếc khăn nhung thật sinh động

Nút áo sơ mi, anh làm em đau!

Cái đuôi lụa sồi ở đâu?

Đai sơn lại vào mùa xuân?

Áo tứ thân đâu?

Khăn mỏ quạ, quần đen nái?

Tôi sợ phải nói rằng tôi sợ mất bạn

Hãy giữ cho ngôi làng được nguyên vẹn

Như hôm đi chùa

Ăn mặc như bạn muốn!

Hoa chanh nở giữa vườn chanh

Giáo viên của tôi ở với chúng tôi từ làng

Hôm qua tôi từ tỉnh về

“Hương đồng gió nội đã vơi đi ít nhiều”.

Nguyễn Bính là nhà thơ luôn trăn trở trước sự thay đổi chóng mặt của đất nước. Trước sự du nhập của văn hóa phương Tây, nhà thơ không ngừng tiếc nuối khi chứng kiến ​​những giá trị truyền thống đang bị mai một dần theo năm tháng. “Bàn chân làng” là nỗi niềm bồi hồi của nhà thơ, là nỗi đau khôn nguôi khi không còn chân quê Việt Nam.

3. Mưa xuân

“Tôi là cô gái trong khung dệt

Quanh năm đan tơ với mẹ già.

Trái tim mới vẫn như cây lụa trắng.

Mẹ già không bán xa chợ làng.

Hôm đó trời mưa

Các lớp hoa hình bầu dục đã rụng hết

Lễ hội Chèo làng Đặng qua ngõ

Mẹ nói: “Đêm nay Thần Đoài hát”.

Trái tim tôi cảm thấy một tình yêu gắn bó

Tôi ngừng run rẩy giữa đôi bàn tay xinh đẹp của mình

Có vẻ như má tôi đỏ

Có lẽ tôi đang nghĩ về bạn

Bốn người hàng xóm bật đèn

Giơ tay trước nơi trú ẩn

Đôi tay ướt mưa giọt lạnh

Tại sao anh không đến gặp cô!

Xin lỗi mẹ, nhanh lên

Mẹ bảo tôi nhìn nó và nói cho tôi biết.

Trời mưa nên tôi không bị ướt

Làng Đoài cách đó chỉ một đoạn lái xe

Xóm Đôi hát thâu đêm

Tôi rất bận tìm bạn mà tôi không có hứng thú

Tối nay giường sẽ mát mẻ

Hãy để tôi nằm xuống và bỏ lỡ ngón tay của tôi

Chờ bạn đến, bạn sẽ không đến

Nhưng một ngày hát trong làng

Tôi bảy tuổi, tôi đang gặp

Để thanh xuân cũng nhẹ nhàng!

Tôi bị lạc trên đường trở về

Không có gì kém hơn một cái đai đập!

Lớp mỏng che đầu mưa to

Lạnh buồn canh khuya

Tôi ghét bạn cho đến sáng

Ngày hôm sau, mẹ tôi hỏi tôi hát gì

“- Thưa ngài, họ hát …” thì tôi thấy

Nước mắt tôi trào ra, tôi liếc nhìn

Ngày ấy mưa xuân sợ bay.

Hoa anh đào vỡ ở đế giày

Lễ hội Chèo làng Đặng qua ngõ

Người mẹ nói: “Mùa xuân đã qua”.

Anh trai! Mùa xuân đã qua

Khi nào nó thuộc về tôi?

Khi nào bạn chở Đăng đi qua ngõ?

“Tối nay để mẹ anh hát nhé?”

“Mưa xuân” là tiếng lòng của người con gái khi yêu đã vô tình tin vào một lời hứa và để trái tim mình đổ mưa. Bài thơ thể hiện tình cảm của cô gái rất chân thành, như những lời lẽ đáng tin cậy. Cô gái chỉ còn biết chờ đợi trong nỗi lo lắng vô vọng Ta nghe tiếng dân ca vọng lại, những câu chuyện tình dang dở dệt nhạc vào thơ Nguyễn Bính.

4. Cô ấy cắt mơ

“Thơ chiều nhà thơ.

Say sưa nhìn ra xa những ngọn núi xanh

Không khí yên tĩnh và trong lành

Đến gần rừng mơ, cô chọn mơ

Hỡi người con gái già, người chắp cánh ước mơ

Cô mang thai à? Đường xa

Nhưng phương tiện giao thông hàng ngày dường như đang tắt

Hay bạn sẽ ở lại với tôi?

Ngôi nhà của chúng tôi ở dưới tán dương

Cách Động Hương Sơn nửa dặm

Có những dòng nước trong vắt chảy róc rách

Có hoa dọc lạch đưa hương.

Cô gái của những giấc mơ!

Đừng giả dối lời nói của nhau

Chỉ cần im lặng, sau đó đi, sau đó biến mất

Rừng mơ rợp lá mai … ”

Bài thơ nói về nỗi lòng của một chàng trai vô tình phải lòng một cô gái lạ, rồi yêu nhau mãi mãi. Đồng thời cũng là bức tranh làng quê yên ả với những cảnh đẹp giản dị. Đây là một bài thơ giản dị về nghệ thuật, chân thực về nội dung, nhưng dẫu sao cũng đủ sức lấy lòng người đọc.

  1. Lỡ bước sang một bên

“Này! Tôi đang ở nhà

Tôi chặt vườn dâu, bà già thân yêu của tôi

Mẹ già một nắng hai sương

Tôi đã bước một trăm bước buồn

Hãy tin tôi, tôi sẽ ở nhà

Tôi chặt vườn dâu, bà già thân yêu của tôi

Con đường hôm nay đầy pháo hoa

Ngày mai khói pháo còn quanh làng

Chuyến đi này, cô ấy bước sang một bên

Bạn đang phá vỡ giấc mơ vàng từ đây

Uống rượu hồng để say

Tận hưởng những giây cuối cùng với bạn

Sau đó, sóng vượt sông

Thuyền đầy thù hận, tôi sợ không đến được bến bờ

Những ngôi miếu linh thiêng thu hút nhiều tín đồ

Căn nhà hương khói lạnh lẽo, anh trông cậy vào em.

Đêm qua là ba đêm trắng

Anh yêu em, chim bỏ đàn.

Một cái thìa để giữ …

Một bờ vai khác chứa đựng bao yêu thương

Đôi mắt và mái tóc rối bù

Còn gì nữa anh cho em làm gương!

Bỏ đi lần này

Không hẹn mà quay lại lần nữa

Vài chục con sông sâu

Và hàng trăm nghìn không gian cầu khác nhau

Nó cũng ổn

Bạn đã bỏ lỡ bước của bạn về phía sông?

Tuổi son nhạt phai màu hồng đào

Thuyền đầy thù hận, có rất nhiều người!

Đừng khóc nữa em yêu!

Dù sao thì nó cũng đã qua rồi, hãy nghe tôi nói!

Một đi bảy nổi ba chìm

Trăm ngàn trái tim cay đắng khô héo

Dù anh yêu em gấp mười lần

Thậm chí không một lần tôi có thể dừng nó lại

Em gái tôi đang rơi nước mắt

Chúc cả nhà về chung một nhà

Tôi nhìn, thở dài

Pháo hoa màu đỏ đột nhiên vang lên trên bầu trời và nổ tung

Tôi đứng ở đầu làng

Tôi xấu hổ khi chăm sóc em gái yêu quý của bạn …

2

Bạn làm gì khi trời mưa?

Năm mười bảy tuổi, cô kết hôn

Mọi người đốt pháo hoa đỏ với rượu vang hồng

Và trên linh hồn cô ấy một vương miện của tang tóc

Lần đầu tiên cô ấy bước sang một bên

Tuổi sông, non sông chưa tường.

Tôi nhớ mẹ thân yêu của tôi ở nhà

Ba không gian trống, một khu vườn hoang vắng

Mẹ ngồi bên bánh xe quay

Thời thường nhớ lại: “- Em gái anh bây giờ thế nào?”

Bây giờ bạn … làm thế nào để nói?

Bướm khi lạc vào khu vườn hoang dã

Chị từ bước nhầm sang bên

Trời bão giữa thuyền bị lật.

Hạ nguồn nước chảy

Đưa cơ thể đến vùng đau

Mười năm hận gần giường

Mười năm nước mắt thường thay canh

Mười năm cô đơn

Đào sâu chôn chặt mối tình đầu

Mười năm trái tim lạnh như tiền

Trái tim hết máu nhưng duyên không trở lại.

Nhưng trẻ con! Một đêm mùa hè

Hoa xoan nở, thân ve sầu được phục hồi hoàn toàn.

Dừng lại bên dòng sông buồn

Người nghệ sĩ nghĩ rằng con thuyền vẫn còn một chuyến đi

Thương cho người em gái lỡ làng.

Em xin lỗi chị gái dang dở mấy ngày nay

Sau đó… sau đó bạn nói gì?

Chào! Nói với tôi từ nhỏ này…

Sau đó máu trở về tim

Định mệnh chữa lành cho em gái Charming tìm thấy đôi môi của mình

Trái tim tôi ấm trở lại bây giờ

Tình yêu chết đi sống lại

Em gái từ một mối tình

Đời tươi như bình minh vàng

Trái tim ai khắc ghi một chữ “cô ấy”

Và trong trái tim cô đã khắc ghi một “chàng trai”.

Nhưng tình yêu chỉ dành cho những người yêu nhau

Bạn có cần gì nữa không?

Một sai lầm sơn dính hai mung

Tôi hy vọng sẽ tham gia lại bàn

Rồi đêm hôm sau đã có những giọt nước mắt

Gửi cô ấy sang sông, em gái trở lại

Tháng năm trôi qua cánh cửa phòng

Tôi ngồi nhặt những cánh hoa lê cuối mùa.

3

Mặt trong tay

Em gái tôi đã khóc ba ngày ba đêm

– Máu về tim.

Nhưng tôi không thể buộc cánh của con chim gypsy

Những người đi xây dựng tài sản

Cô trở lại sân cỏ của ngôi mộ mới

Người đàn ông mặc áo sơ mi

Tôi quay lại để may tấm vải liệm và dần dần tôi nhớ nó.

Trinh nữ ôm chân giường

Tôi đã khóc với bạn ở ngôi trường ngây thơ

Trong quá khứ đêm đó giường này

Nghiến răng, nhắm mắt, nhíu mày … cực chưa?

Đây là sự kết thúc của một giấc mơ

Đó là một bài thơ đau lòng

Tuổi má hồng môi hồng

Về nhà chồng thôi

Đêm qua đầy mưa và gió

Nhưng trong tâm hồn tôi ai đó đã đi qua

Tôi thích kết hôn với mẹ già của tôi

Đừng đợi tôi nữa nhưng vô ích

Tôi thậm chí không sống bây giờ

“Nó giống như việc băng qua một con sông và đánh chìm một con thuyền.”

Lỡ Bước Nhảy Xót Xa là câu chuyện kể về một cô gái bị cha mẹ bán cho người mình không yêu và phải lên xe hoa từ năm mười bảy tuổi. Bỏ lại mối tình đầu chớm nở, bỏ lại vườn dâu, bỏ lại mẹ già, cô gái lên đường hành xác. Bài thơ vô cùng day dứt và đầy day dứt, thể hiện nỗi đau khôn nguôi của người con gái.

đồng cỏ

.

READ  1001 bài thơ than vãn cuộc đời, buồn và bế tắc trong cuộc sống | Educationuk-vietnam.org

Bài viết cùng chủ đề: