5 lượt xem

Những câu chuyện quà tặng cuộc sống về lòng trung thực | Educationuk-vietnam.org

Trung thực là một đức tính đạo đức mà mọi người cần phải đề cao, dù trong mọi hoàn cảnh khốn khó chúng ta cũng nên trung thực và nói thật. Trung thực sẽ khôi phục lòng tin và sự yêu mến của những người xung quanh. Hãy Mọi cuốn sách Lan tràn Câu chuyện về những món quà của cuộc sống cho sự trung thực thấp hơn!

1. Hạt không nảy mầm

Ngày xửa ngày xưa có một vị vua già không có con nối dõi nên muốn tìm con nối dõi. Nhà vua ra lệnh phát cho mỗi người dân một thúng lúa để gieo trồng và hứa: Ai hái được nhiều thóc hơn sẽ được phong vương, ai không có thóc sẽ bị phạt.

Ở một ngôi làng nọ, có một cậu bé tên Çom, mồ côi cha mẹ. Ông cũng đi lấy lúa và cố gắng chăm sóc nhưng không hạt lúa nào nảy mầm. Đến kỳ thu hoạch, dân chúng đem về kinh đô nộp cho vua. Băn khoăn, Rambutan đến tâu vua và quỳ xuống nói:

– Uy nghi của bạn! Tôi không thể làm cho lúa của bạn nảy mầm.

Mọi người đều sững sờ trước lời thú nhận của Çom, lần này cậu sẽ bị trừng phạt rất nặng, nhưng nhà vua đã đỡ cậu bé dậy và nhẹ nhàng nói:

– Trước khi rải hạt mắc khén, chúng ta luộc chín kỹ. Làm thế nào chúng vẫn có thể nảy mầm? Những chiếc xe chở đầy lúa mì đó không đến từ hạt giống của tôi.

Rồi nhà vua mạnh dạn tuyên bố:

Trung thực là phẩm chất quý giá nhất của con người. Tôi sẽ truyền ngôi cho cậu bé trung thực và dũng cảm này.

Ý nghĩa của câu chuyện: Qua câu chuyện của cậu bé Çom, chúng ta hiểu rằng trung thực là một đức tính đáng quý. Sự trung thực đó đã giúp con trai Ram lên ngôi vua.

2. Shoe Shine Boy

“Bác Hồ đã từng dạy các cháu thiếu nhi” Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm “. Cậu bé đánh giầy chói lọi bên kia đường thực sự là cháu ngoan Bác Hồ. Vì cháu rất trung thực. Hôm nay cháu lại giữ được. Cậu bé sắp lên sáu” 7 tuổi, chắc sống trong vùng, trời lạnh nhưng anh ta chỉ mặc một chiếc áo len mỏng sờn, chân đi dép vàng đen. Chắc người mưa đêm qua làm đường trơn và bẩn nên Anh ta bước vào sảnh của một quán café, lần lượt đến từng bàn và hỏi những vị khách đang ngồi ở đó xem họ đã đánh giày chưa. tại khách, “Đi đi để người ta làm việc.”

Shoe Shine Boy - Câu chuyện về món quà cuộc sống cho sự trung thực

Anh nghiêng người bước đi. Sau đó, ít lâu sau, người khách gọi lại cho cậu bé. Đang tháo đôi giày đen ra cho cậu bé lau chùi, vệ sinh, khi khách bước ra bãi gửi xe thì cậu bé kia cũng nhanh chóng chạy theo và có vẻ gọi gì đó. Nhưng người khách đã lên xe và bỏ đi nhanh chóng. Đến ngã tư đèn đỏ, khách đậu xe dừng đèn ngay bên đường. Nhìn vào gương, anh thấy cậu bé đang chạy theo mình. Anh cho xe tấp vào vỉa hè. Cậu bé vội vã, vừa thở hổn hển vừa nói:

– Chú! Bạn trả nhầm tiền, người khách nhìn anh ta ngạc nhiên.

– Anh bỏ ra hai mươi nghìn đồng để đánh giày, anh đưa nhầm cho em năm trăm nghìn đồng.

READ  Cách sống từ bình thường trở nên phi thường PDF – ECCthai | Educationuk-vietnam.org

– Vừa nói, cậu bé vừa phát hóa đơn trả lại cho khách.

– Người khách mỉm cười, nhìn quanh và nói: – Anh có thích ăn bánh không? Anh ta nhìn người khách với ánh mắt bối rối.

– Người khách nói tiếp: “Tôi sẽ cho bạn một chiếc bánh ngon”. Cậu bé hớn hở cầm bánh. Có lẽ, đó là khuôn mặt hạnh phúc của một cậu bé nghèo nhưng thật thà. Anh vẫn tiếp tục đi trên đường phố để làm việc chăm chỉ với công việc của mình.

Ý nghĩa của câu chuyện: Hãy nhớ trung thực và trung thực trong mọi hoàn cảnh. Thà thiếu thốn về vật chất, nhất quyết không có những khiếm khuyết trong tâm hồn.

3. Ba trục

Ngày xửa ngày xưa có một người tiều phu nghèo, cha mẹ bệnh nặng nên mất sớm, phải sống mồ côi từ nhỏ mà của cải chỉ là một cái rìu. Hàng ngày anh phải vác rìu vào rừng đốn củi bán kiếm tiền kiếm sống. Ở bìa rừng có một con sông nước chảy xiết, nếu ai đó bị trượt chân ngã xuống sông thì rất khó bơi vào bờ.

The Three Axes - Câu chuyện về sự trung thực

Một ngày nọ, như thường lệ, người tiều phu vác rìu vào rừng đốn củi bên bờ sông, chẳng may chiếc rìu của anh ta bị gãy và lưỡi của nó rơi xuống sông. Vì nước sông chảy xiết nên dù biết bơi nhưng anh vẫn không thể xuống sông tìm lưỡi rìu. Thất vọng, người tiều phu ngồi thụp xuống khóc nức nở.

Bỗng một ông lão tóc trắng, râu dài, đôi mắt rất nhân hậu xuất hiện trước mặt, ông lão nhìn chiếc cốc và hỏi:

– Này anh làm gì mà thấy em khóc lóc, khó chịu như vậy?

Người thợ mộc trả lời ông lão:

– Ông ơi, bố mẹ tôi mất sớm, tôi phải mồ côi từ nhỏ, nhà tôi rất nghèo, của cải duy nhất của tôi là chiếc rìu sắt do bố mẹ tôi để lại trước khi mất. Với chiếc rìu đó tôi vẫn vào rừng đốn gỗ kiếm sống, giờ tôi rơi xuống sông rồi, tôi không biết phải làm sao nữa. Đó là lý do tại sao tôi rất buồn!

Ông lão trả lời người tiều phu:

– Tao tưởng việc lớn rồi, mày đừng khóc nữa, để tao lặn xuống sông lấy rìu cho mày.

Cuối cùng, ông lão nhảy xuống dòng sông chảy xiết. Một lúc sau, ông lão lên khỏi mặt nước cầm một chiếc rìu bạc sáng loáng và hỏi người tiều phu tội nghiệp:

“Đây có phải là cái rìu rơi vào người anh không?”

Người tiều phu nhìn chiếc rìu bạc, thấy không phải của mình nên lắc đầu nói với ông lão:

– Không phải lưỡi rìu của cháu tôi, lưỡi rìu của tôi làm bằng sắt.

Lần thứ hai, ông lão nhảy xuống dòng sông chảy xiết để tìm một chiếc rìu cho người tiều phu. Một lúc sau, ông lão lên khỏi mặt nước với chiếc rìu vàng trên tay và hỏi người tiều phu:

– Đây có phải là chiếc rìu mà bạn đã vô tình ném xuống sông?

Người tiều phu nhìn thấy lưỡi rìu vàng óng ánh, lại lắc đầu và nói:

“Nó không phải rìu của con trai tôi.”

Lần thứ ba, ông già nhảy xuống sông, và lần này khi ông đứng dậy, ông cầm trên tay một chiếc rìu sắt đã rơi của người tiều phu. Ông già hỏi lại anh:

“Vậy đây có phải là lưỡi rìu của anh không?”

READ  Công bằng là gì? Vai trò và những mối liên hệ trong cuộc sống | Educationuk-vietnam.org

Thấy đó là rìu của mình, người tiều phu mừng rỡ reo lên:

-Vâng thưa ông, đây là lưỡi rìu, cảm ơn ông đã tìm cho tôi lưỡi rìu để đốn củi kiếm sống.

Ông lão đưa cho người thợ mộc chiếc rìu sắt của mình và khen ngợi:

– Bạn là người trung thực và sòng phẳng, không tham lam tiền bạc, danh lợi. Bây giờ tôi đưa cho bạn hai chiếc rìu vàng và bạc này. Đây là món quà của tôi dành cho bạn, hãy vui lòng nhận nó.

Người tiều phu hớn hở cầm lấy hai chiếc rìu mà ông lão đưa cho và cảm ơn. Ông già đã làm một câu thần chú và biến mất. Lúc đó người tiều phu mới nhận ra rằng họ vừa giúp mình.

Ý nghĩa của câu chuyện: Trong cuộc sống này, chúng ta phải trung thực và công bằng. Đừng để lòng tham làm mù quáng bạn nếu không bạn sẽ phải trả giá rất đắt. Người hiền lành lương thiện sẽ gặp lành.

4. Em bé bán khoai

“5 giờ chiều, chuông tan sở vang lên, mọi người vội vã ra về, tối nay không có kế hoạch gì nên cứ đi thẳng, không cần gấp gáp. Thích đi dạo một chút, nhìn đường cái. Phố phường tấp nập, người ngược xuôi trên phố Nắng chói chang, gió thổi nhẹ trên lá, chỉ còn đường tấp nập, tôi đang mơ màng với đôi mắt nhỏ thì bỗng có giọng nói từ gần tôi vang lên. ” chú ơi, chú mua giùm cháu với.

Em bé bán khoai

Tăng nhìn thấy một bé gái khoảng 10-12 tuổi với chiếc chao có 2 củ khoai luộc bên trong, mặt mướt mồ hôi, giọng nói choáng váng: “Chú mua cho cháu đi, nếu cháu không trả lại chú cháu sẽ về. Nó đánh cháu chết”.

Tôi nhìn thấy đứa trẻ, mắt nó đỏ hoe, tội nghiệp. “Có bao nhiêu trẻ em?” – đứa nhỏ hỏi.

“Năm nghìn chú ơi, mua chú ơi” – cả giọng nói, ánh mắt ánh lên tia hy vọng. Tôi lấy 2 củ khoai đưa cho anh ta tờ 50.000 đồng và nói: “Đưa em này, mau về”.

Cô buồn bã nói: “Em không tiếc và cũng không dám nhận tiền của anh, vì về nhà bác gái kiểm tra thấy có nhiều tiền và cho rằng em giấu những ngày qua nên đau lòng lắm. rất nhiều.”

“Vậy thì bạn có thể giữ lại 45.000 của mình” – Tôi rút ra cho anh ta.

“Bác không được, cháu nói đúng, nói thế nào thì chú cũng không tin đâu” – anh ta trố mắt nhìn tôi.

Đến lượt tôi bối rối, nước mắt tuôn rơi, tôi đưa anh 5 nghìn đồng rồi ra về. Tôi cầu nguyện và tin rằng “Đứa trẻ này sẽ có một cuộc sống hạnh phúc vì sự trung thực của nó.”

Ý nghĩa của câu chuyện: Dù còn nhỏ tuổi nhưng cô bé Khoai Tây rất hiểu chuyện và trung thực, luôn giữ vững phẩm chất đạo đức của mình.

5. Câu chuyện trung thực mà mẹ tôi kể

“Như bao buổi tối khác, ngày tôi ra trường, tôi nằm trong vòng tay mẹ để nghe kể chuyện. Ngày nào mẹ tôi cũng kể chuyện cho tôi nghe trước khi tôi đi ngủ. Hôm đó mẹ tôi không kể chuyện, chuyện tiếu lâm hay kể chuyện. Câu chuyện của mẹ em – một người đàn ông lương thiện.Khi em học lớp 2, để có tiền nuôi hai chị em em đi học, mẹ em ngoài làm ruộng còn thu mua phế liệu.

READ  Review Sống Chậm Lại Nghĩ Khác Đi Yêu Thương Nhiều Hơn – ECCthai | Educationuk-vietnam.org

Những buổi chiều, khi chuẩn bị cơm nước cho ba chị em sau khi tan học, dặn dò từng việc nhà buổi chiều, mẹ lại đạp xe từ nhà này sang nhà khác để mua giấy, nhựa, sắt … tất cả những gì mẹ có thể. bán bất kể mưa nắng. Người mẹ kể: Có những hôm nhà nhà có tiệc, mua được nhiều đồ, tôi mừng lắm vì có thêm tiền cho con mua thêm sách, vở. Nhưng cũng có những hôm tôi đến khi mọi người chợp mắt, có người cáu gắt, tôi luôn bình tĩnh, tha thứ cho tôi và đi chơi. Từ khi có công việc phụ, dù là kinh doanh nhưng cũng không để ai mất lòng.

Câu chuyện trung thực mà mẹ tôi kể

Mẹ nhắc lại khoảng thời gian mà tôi nhớ nhất: hôm đó trời cũng nắng, tôi đang đi bộ thì có tiếng: Ủa, vào đây lấy đồ, mẹ quay xe vào lấy. lon và sách cũ. Người phụ mẹ bán hàng vào nhà, để mẹ cô ra cân. Đang sắp xếp thư từ viết, in và báo, mẹ cô phát hiện ra một phong bì mở với dòng chữ: Cho con gái tôi. Tôi thấy bên trong vẫn còn giấy tờ và hai tờ tiền 200 nghìn. Tôi biết đó là bức thư của một người cha gửi cho con gái khi ông đi làm ăn xa có tiền, có lẽ để con mua sách vở, đóng tiền học là trách nhiệm của một người mẹ với con cái. Dù là số tiền bằng cả tháng đi nhặt phế liệu nhưng tôi hiểu tấm lòng của những người cha cũng nghĩ cậu bé còn tiết kiệm nên đã gọi điện cho người phụ nữ và trả lại.

Người phụ nữ nhận ra anh không khỏi vui mừng xen lẫn ngạc nhiên: Con gái tôi đang học đại học, mỗi lần viết thư, bố vẫn đưa tiền cho con ăn học. Có lẽ mình sẽ để dành, lần sau sẽ lấy, cảm ơn nhiều! Bạn rất tốt bụng, cảm ơn bạn rất nhiều. Thậm chí, mẹ cô ấy còn nói vui, nói về chúng tôi và trả tiền dù không nhận đó là lời cảm ơn. Mẹ anh chưa kịp nói tiếp thì người phụ nữ vẫn nói với anh: cảm ơn anh, lần sau anh đến em sẽ để lại bán, anh sẽ để lại phần của em. Bà mẹ vui vẻ kể câu chuyện về công việc thợ sắt của mình, mẹ tôi ạ. anh không nói cho tôi bài học, nhưng tôi biết anh muốn khuyên rằng: Sống phải giữ tấm lòng trong sáng, lương thiện, không tham lam, không dối trá. Tôi cũng đã ghi lại câu chuyện đó trong nhật ký của mình. “Tôi rất ngưỡng mộ mẹ của mình.”

Ý nghĩa của câu chuyện: Đừng để vật chất trở thành người xấu, dù không giàu có về vật chất nhưng nếu bạn thật thà và chân thành thì mọi người xung quanh sẽ yêu quý và kính trọng bạn.

Bất kể trong hoàn cảnh nào, chúng tôi hy vọng bạn duy trì sự trung thực và chân thành của mình. Sau khi đọc nó những câu chuyện ý nghĩa về món quà cuộc sống Hãy chia sẻ điều này với những người xung quanh bạn. Mọi cuốn sách Cảm ơn bạn!

Anybooks.vn – Kênh thông tin giới thiệu sách, review sách, chia sẻ những cuốn sách hay đến bạn đọc.