4 lượt xem

Nợ như chúa chổm – truyện cổ tích | Educationuk-vietnam.org

Vào thời Lê, có một quan lớn trong sân tên là Mạc Đăng Dung muốn cướp ngôi. Nhà vua biết tin, nhưng sức ảnh hưởng của Mạc rất lớn: cầm quân, bè phái nhiều nên không làm gì được. Cuối cùng, nhà vua bỏ đi, nhưng không lâu sau ông bị Mạc Đăng Dung bắt đày về ngục. Lúc bấy giờ trong tù có một người bưng rượu đến bán cho cai ngục. Một ngày nọ, người bán hàng mang rượu đến bán, thấy đó là một tù nhân trẻ tuổi có khuôn mặt xinh đẹp và bị nhốt vào một nơi đặc biệt. Khi biết người đó là vua, cô muốn được mọi người biết đến. Mỗi khi bán rượu cho một tù nhân tử tế, ông sẽ rót rượu lên vua uống. Dần dần, một mối tình được nhen nhóm giữa hai người. Một hôm, người bán hàng cầm một bó rượu rất ngon có pha thuốc mê đưa cho lính gác. Trong khi chờ họ nằm xuống, nàng đã đem lòng yêu vua. Kể từ đó, người pha chế có thai. Nhà vua Biết không thể thoát khỏi bàn tay tàn ác của Mạc, anh ta trả lại con tem mệt mỏi và nói:
-Ngài phải giữ lấy đây làm chữ tín, nếu trong tương lai sinh ra một đứa con trai, một ngày nào đó nó sẽ trả thù cha mình.

Không lâu sau, vua bị họ Mạc bắt vào ngục để giết hại. Tất cả các hoàng hậu, hoàng thái tử, công chúa và thê thiếp của nhà vua đều chịu chung số phận. Sau khi làm được điều đó, nhà Lê lên ngôi vua Lê làm vua nước Đại Việt. Người pha rượu được cho là không còn linh hồn. Cô trốn sang nước khác làm thuê, sống bí mật. Đủ ngày đủ tháng, cô sinh được một cậu con trai tên là HÓA CHẤT. Lớn lên, Chôm được vào ở trong chùa với sư Thạch Toàn để học kinh. Anh ấy rất thông minh, nhưng xấu không ai bằng. Một hôm đi dạo về, thấy trước tượng Mụ Thiên có một mâm đầy chuối và quýt. Nó bò lên bệ, bịt mắt mụ Thiện và bẻ chuối để ăn. Tu sĩ đi vào đâu cũng thấy ngay trên cổ có ngón tay cái. HÓA CHẤT ra để chiến đấu.

Ta rất tức giận, đợi sư muội đi ra ngoài lấy một tờ giấy viết mấy chữ: “Mười tay, mười mắt cũng không giúp được gì, cũng vô dụng. Hắn nhất định phải đi thực tập ở xa.” viết, trèo lên ngực Mụ Thiện. Tôi phải nhanh chóng tìm cách xin lỗi, mong ông ấy tha thứ cho tôi. ”Khi tỉnh dậy, nhà sư rất bối rối nên gọi chú Chôm kể lại sự việc và bảo chú bóc thư. “Bố của bạn ở đâu?” HÓA CHẤT trả lời, “Tôi chưa bao giờ nghe nói về một người cha lớn lên.” Sau đó Chom quay lại và nói với mẹ của mình: “Cha của bạn ở đâu?” Mẹ tôi sợ không dám nói thật, đáp: “Bố mày họ Lê, ăn hổ mà chết”. Tôi nghe tin Chôm rất buồn. Kể từ hôm đó, chàng lên đường giết hổ để trả thù cho cha.

READ  Giận tao mày ở với ai hay là truyện phượng hoàng đất | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

Một hôm, Kiêm vào rừng chơi, thấy hổ nằm ngủ dưới gốc cây, bèn bò ra bắt lấy cục đá lớn ném vào đầu hổ khiến não hổ nổ tung rồi chết. Nắm lấy đuôi hổ và kéo nó HÓA CHẤT Bỗng một con hổ khác lao ra. Tôi sợ lắm, vứt xác hổ rồi bỏ chạy. Đột nhiên, khi con hổ sắp đến, bất ngờ một ông già vác cây sắt trong rừng xuất hiện đánh chết con hổ rừng. Anh thoát chết, cúi đầu trước cố nhân. Ông lão đưa cho anh một cây gậy và nói: “Anh phải học một vài thế võ để phòng thân.” Chom vui. Sau khi biết chuyện, ông lão đưa cho Chôm một cây gậy rồi bỏ đi. Kể từ đó, anh ta sử dụng cây gậy như một vũ khí cá nhân. Một hôm đi ngang qua một ngôi chùa, nghe đồn có nhiều yêu quái hại người nên Chôm chống gậy trèo tường nhảy xuống tìm quỷ. Lát sau, trong hang sâu, một con rắn lớn với đôi mắt sáng như ngôi sao lao ra, phun ra khí độc, định nhảy vào Chòm. Chom giơ gậy thần bị xé xác trên đầu con rắn. Con rắn chết, từ đó cả xóm yên ắng. Sau đó hai mẹ con trở về chỗ cũ, trở về chỗ cũ. Hàng ngày anh đi kiếm củi hoặc làm thuê để phụ giúp mẹ. Khi bạn đói, HÓA CHẤT thường vào ăn hoặc mua đồ ăn ở các quán cơm ngay cổng. Hàng Chôm ăn hôm đó bán đắt như tôm tươi, còn hàng thì chỉ biết ngồi đuổi ruồi. Chôm chôm được cho là phù phiếm nên cửa hàng nào cũng muốn mời ăn dù bán tín chấp. Nhận là có thể chi tiêu mỗi ngày một cách thiếu thận trọng và chi tiêu một cách bất cẩn. Tất cả đều liên quan đến mua bán tín dụng. Ai đòi nợ, anh ta bảo:
– Ngày nào làm được thì trả hết! Đương thời, có một viên quan tên là Nguyễn Kim chạy sang Lào âm mưu tiêu diệt nhà Mạc. Vua Lào đã cho ông một mảnh đất ở Sầm Châu làm căn cứ địa để lo việc khởi nghĩa. Qua bao năm chiêu binh mãi mã, Nguyễn Kim đã tạo nên một thế lực. Nhưng anh cũng muốn tìm một người chính thống để báo tin cho thiên hạ. Tiếc thay, hầu hết con cháu vua Lê đều bị Mạc giết hại. Một đêm Nguyễn Kim trông thấy một vị thần xuất hiện trong giấc mơ và nói với ông rằng: “Thiên tử đã sinh ra từ lâu, tại sao con không lấy nó mà trông đợi nó?”. anh hỏi: “ở đâu?”
“Chỉ cần đi về phía tây đến lâu đài, đến hàng lúa vào đúng ngày giờ giữa trưa, bất cứ khi nào bạn thấy một con rồng đen bị trói vào cột, nó là con trai của thần.” Sau khi tỉnh dậy, Nguyễn Kim mừng lắm, bèn mang theo một số quốc tửu đeo mặt nạ đi tìm con cháu họ Lê như lời Chúa đã dặn. Hôm đó, Chôm đang ngồi trong quán, thấy có người lạ đi qua liền đứng ôm cột nhìn ra ngoài. Nguyễn Kim liếc nhìn xung quanh chỉ thấy một thanh niên da màu đang quấn trên cây sào, nhưng thấy dáng vẻ kinh tởm của anh ta nên không thèm để ý. Đêm ấy Nguyễn Kim lại nằm mơ thấy thần quở trách: “Ta nói với Con Trời mà không nghe, mai ra bờ sông thấy có người đội mũ sắt, cưỡi rồng.” thuyền.Ngày mai Nguyễn Kim sẽ đợi trên bờ sông không thấy thuyền qua lại, nhưng đợi mãi không thấy ai đội mũ bảo hiểm.Chỉ đêm khuya mới có phà qua đò, trong đó có Chôm và người bán chảo gang, trời mưa tầm tã. Chôm không có mũ nên phải mượn cái chảo đội lên đầu cho khỏi ướt, nhưng Nguyễn Kim không thèm để ý vì xem ra ông không phải là người cao sang, ông trời lại xuất hiện trong giấc mơ của Nguyễn Kim, khiến ông trách kẻ không nghe lời rồi nói: “Ngày mai đến quán cũ tìm người ‘đi chữ to, về vua’ mà lấy.” Ngày hôm sau, Nguyễn Kim và thuộc hạ của ông đã tập hợp để tìm họ. Họ thấy rằng con trai của ông ngày hôm trước đang ngồi say khướt trong quán, đầu gối lên đỉnh nón, hai tay xuôi, hai chân dang rộng như chữ “dai”. Rời đi một lúc, họ quay lại thì thấy Chôm nhúc nhích, lúc này phần trên nón rơi khỏi đầu, hai tay dang ra trước ngực, hai chân xếp thành vòng đeo tay như chữ “vương. . “thì Nguyễn Kim tin rằng anh chàng này là người mà ông trời định cho mình nên giả vờ vào quán ăn uống rồi đợi Cum dậy làm quen. Một người đàn ông mặc áo cà sa, dáng vẻ quý phái đến bên giường, cầm gậy định bỏ chạy, nhưng Nguyễn Kim đã ôm Chôm và nói:
– Xin đừng sợ. Ngạc nhiên, anh ta trả lời:
– Lạ lùng! Công suất thấp làm sao. tôi là con trai HÓA CHẤT cái này! Nhưng thấy người đàn ông quý tộc có vẻ chăm chú khi được hỏi về cha mẹ và nơi ở của mình, Chom cảm thấy tự tin hơn và trả lời: –
-Tôi tên Lê, cha ăn thịt cọp, còn mẹ ở nhà nội trợ. Nghe nói họ Lê, họ Nguyễn Kim và những người khác chắc cũng bảy tám nên theo Chôm lên tận chỗ đó. Trước những vị khách quái đản, mẹ Chôm nửa mừng, nửa sợ. Chỉ khi biết được thiện ý của họ, cô mới lôi ra dấu vết mệt mỏi và kể về mối tình đầu của mình. Thế là từ đó, Chôm cùng mẹ rời khỏi căn nhà dột nát ngoài kinh thành lên đường đến Sầm Châu báo thù cho cha. Uy thế của quân Lê mỗi ngày một lớn. Vua Mạc nghe tin bèn sai sáu vạn quân ra đánh.
Trải qua nhiều trận chiến kịch tính, quân Lê đã đại thắng. Sau đó, không lâu sau, quân đội của Chom tiến lên phía bắc. Quân Mạc hễ thấy quân Lê là chạy tán loạn như vịt. Đương thời, Chẩm Thượng Dương là một công thần có quyền thế và danh vọng. Vào ngày khải hoàn, trở về thủ đô, khi quân đang hành quân tới các cửa ải, bỗng một số chủ lúa xuất hiện bán tín bán nghi. HÓA CHẤT, rút ​​ra từ đâu để chào người quen và đòi nợ cũ. Thấy vậy, các tiền đạo định bắt quả tang phạm tội thiếu tôn trọng. Nhưng ông Chôm đã ngăn lại và dặn các tướng cứ ăn uống trong ngày. Người bảo vệ sau đó đã lấy tiền để trả. Lúc bấy giờ, nhiều người thấy người kia đòi được nợ cũng xúm lại nói lời ân nghĩa xưa: có người đếm năm quýt, có người đếm mười,… thành ra đòi nợ ồ ạt thành đám đông. . Các quan đếm mãi không ra 65 66 vì số chủ nợ ngày một đông. Sau đó, họ nghĩ ra kế hoạch ở trên tấm ván và di chuyển tiền để ai lấy được thì sẽ nhận được như nhau. Thấy vậy, người dân lao vào cướp. Quân đội chậm rãi tiến vào các đường phố như thể đó là công viên Cổng Nam. Một vị tướng quân tưởng chúa mình sẽ lên ngôi, nhưng con nợ cứ chạy theo thế này thì còn biết làm gì nữa, nên đã viết lên tờ giấy hai chữ “cấm địa” dán vào giữa. trên đường sai một toán lính đóng ở đó ra lệnh rằng hễ thấy ai có nợ với chúa thì phải đợi ngay. Nhờ vậy, mọi người đã ngừng la hét và ngừng đuổi theo chiếc xe.
Khi Chôm vào cung, trời sắp tối. Xem văn võ song toàn, ai cũng muốn lên ngôi ngay để trấn an thiên hạ, HÓA CHẤT Bấy giờ, ông ngửa mặt lên trời khấn vái rằng: “Hỡi Đức vua, nếu tôi xứng đáng kế vị triều Lê, xin hãy cho mặt trời trở lại vào buổi trưa, nếu không tôi sẽ trở về chỗ cũ làm ăn, giao quyền lực cho kẻ khác. . ”. Cầu nguyện một hồi, dĩ nhiên trời sắp tối, trời quang mây tạnh, mặt trời treo ở giữa đỉnh đầu. Chom bước ra trang nghiêm trên lễ đài để tự xưng là hoàng đế. Vào cuối ngày, mặt trời tự nhiên kéo một vòng tròn về phía tây và lặn. Trời bỗng tối sầm như sơn; Khi mọi nhà bật đèn, gà trống gáy.

READ  Chiếc bình vàng - Truyện cổ tích Nga | Educationuk-vietnam.org

Nguồn: những câu chuyện Sợi tổng hợp.