14 lượt xem

Ông Trạng Nồi – Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Ngày xưa, có một cậu bé trong một gia đình rất nghèo, hàng ngày phải đi kiếm củi để trang trải tiền học. Anh ấy rất thông minh và ham học hỏi.

Năm đó, vua chuẩn bị mở kỳ thi tuyển chọn nhân tài. Chàng sinh viên nghèo ấy ngày đêm miệt mài với sách vở, quên ăn trong nhiều bữa. Thường đến bữa, nó đợi nhà bên ăn xong rồi chạy sang mượn ngay một cái nồi. Anh ta đã rửa sạch cái nồi bao nhiêu lần trước khi lật nó lại.

Sắp đến ngày thi. Anh ung dung đến trường thi. Ngay trong ngày công bố, tên anh đã đứng nhất bản vàng, anh vượt cả Trạng Nguyên. Nhà vua tổ chức yến tiệc ban thưởng cho các quan lại và những người qua đường. Sau khi yến tiệc xong, vua cho gọi quan lại hỏi:
– Nay gia đình ông đã đỗ Trạng Nguyên, tiếng tăm lừng lẫy, tôi muốn giữ ông ở đây phò vua, giúp nước. Trước khi nhận việc, tôi xin phép được tạ ơn tổ tiên và thăm hỏi làng xóm của bà con. Ta muốn thưởng cho ngươi một ít bảo vật, để cho ngươi lựa chọn.
Nhà vua và các quan hết sức ngạc nhiên khi vị quan nói:
– Uy nghi của bạn! Tôi chỉ đang tìm một cái chậu nhỏ.
Ngày hôm sau, quýt lên đường đi thăm thành phố của mình bằng một chiếc bình nhỏ bằng vàng do nhà vua đổ.

READ  Nhà mẹ Lê | Truyện ngắn Thạch Lam | Thạch Lam | Educationuk-vietnam.org

Cái tin cậu học trò nghèo đỗ Trạng Nguyên bay về làng khiến lòng ai cũng rưng rưng. Dân làng treo cờ, kết hoa và khua chiêng, trống chào mừng vị quan về thăm quê, mừng tổ tiên.
Đến đầu làng, vị quan bước xuống chòi, chào và cảm ơn dân làng, sau đó cầm cái vại đi thẳng vào nhà người hàng xóm cũ. Dân làng đi theo anh ta thành từng đàn. Thấy chính thức đến, người chủ trì vội vàng chào hỏi. Trạng thái cho biết:
– Thưa ngài, tôi muốn tặng ngài chiếc bình vàng mà nhà vua đã ban cho tôi để cảm ơn ngài. Nhờ sự giúp đỡ của anh ấy, tôi đã trở thành như ngày hôm nay.
Vợ chồng người hàng xóm nghe lời quan, mừng rỡ, bối rối nghĩ: “Mượn cái nồi mà quan lại phải trả lại vinh dự lớn như vậy!”. Dân làng cũng vậy. Như đoán được suy nghĩ của mọi người, vị quan cười và điềm nhiên nói:
– Hồi đó nhà nghèo, lại đang ôn thi không có thời gian đi lấy cơm nên cố tình mượn cái nồi của đầu bếp để ăn cơm cháy mấy tháng trời. Giờ tôi đi rồi, tôi có món quà nhỏ để trả ơn ông chủ như thế!

Chủ nhân và dân làng nghe đến đây, rất cảm động và khâm phục tấm gương cẩn trọng, biết ơn của vị quan.

Ông Trạng Nguyên thuở ấy chính là Tô Tịch, một danh nhân thời xưa của nước ta.