6 lượt xem

Phân tích tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ | Educationuk-vietnam.org

Để giúp các em học sinh lớp 10 học tập và làm bài xuất sắc phân tích tình cảnh cô đơn của kẻ xâm lược Trong tác phẩm “Mẹ Trời” của tác giả Đặng Trần Côn, trong bài viết này, mình cũng sẽ hướng dẫn các bạn cách làm bài dàn ý chi tiết và các bài văn mẫu, phân tích hay để các bạn tham khảo.

Tình cảnh cô đơn của kẻ xâm lược

Lập dàn ý phân tích tình cảnh lẻ loi của kẻ xâm lược

Khai mạc:

  • Về tác giả và tác phẩm
  • Tổng quan về trạng thái u uất chính của kẻ xâm lược xuyên suốt tác phẩm

Nội dung bài đăng:

  • Nỗi cô đơn cuối cùng của kẻ xâm lược được miêu tả trong 8 câu thơ đầu:
  • Vấn đề của kẻ xâm lược là chồng cô ra trận và phải ở nhà một mình.
  • Các hành động của kẻ xâm lược mô tả sâu sắc tình hình:

“Trồng từng bước” – bước chậm

“Động viên cho một phen” – hành động lặp đi lặp lại nhiều lần trong vô thức

  • Hành động của kẻ xâm lược không có mục đích dường như muốn giết thời gian, sự chán nản và cô đơn được thể hiện đầy đủ.
  • Hình ảnh được hiển thị:

Thước – con chim báo tin vui nhưng không xuất hiện làm vợ lẽ mà chờ đợi tin chồng trong vô vọng.

Đèn: cho biết thời gian đêm muộn – kẻ xâm lược vẫn còn thức và chờ đợi. Sự cô đơn lên đến đỉnh điểm khi không có ai chia sẻ.

Hoa đèn – bóng người: Người chinh phụ ném trả cảnh vắng chồng đến mức không còn sức sống. Cái hài cũng rất buồn, luyến tiếc nhưng vô ích.

  • Độc thoại của kẻ xâm lược: diễn tả một nỗi buồn triền miên từ ngày này qua ngày khác. Nỗi đau đó không nói thành lời và không thể nói cùng ai mà chỉ có thể tin tưởng vào những vật vô hồn xung quanh. Với câu hỏi tu từ được sử dụng là từ lo lắng đã làm nổi bật tâm trạng của nhân vật trong mảnh.
  • Nỗi sầu muộn triền miên của kẻ xâm lược được miêu tả trong 8 câu thơ tiếp theo
  • Các cảnh đã chơi:

Tiếng gà tây và tiếng gà tây là âm thanh của sự cô đơn và lẻ loi, của sự trống vắng của đêm khuya.

Cây sậy trước hiên nhà dường như không còn sức sống.

  • Tất cả gợi sự cô đơn, lẻ loi đến mức đau lòng.
  • Thời gian: Với phép tu từ, tác giả diễn tả một tiếng xa như một năm dài, nỗi đau thương ấy càng đậm nét, lan tỏa.
  • Hành động của kẻ xâm lược:
READ  Điểm chuẩn Trường Đại học Điện Lực | Educationuk-vietnam.org

Thắp hương một cách miễn cưỡng. Ngay cả việc chơi đàn cũng không có cảm xúc, soi gương cũng là một cố gắng, nhưng mọi thứ đổi lại là nước mắt, là nỗi buồn tê tái và nỗi nhớ.

  • Hình ảnh chiếc cán sắt, sợi dây trao duyên và chiếc chìa khóa cho vay tưởng chừng như tượng trưng cho hạnh phúc lứa đôi nhưng lại khiến kẻ xâm lược càng đào sâu thêm tình cảnh chia ly hiện tại.
  • Tình yêu thương vô bờ bến của nàng giặc đối với chồng trong 8 câu thơ tiếp theo.
  • không gian

Tác giả sử dụng hình ảnh gió đông, núi Yến – một hình ảnh ước lệ như một kẻ xâm lược chỉ biết lợi dụng gió đông để gửi nỗi nhớ chồng.

Không gian và vô tận với hình ảnh “đường lên thiên đường”

  • Khoảng cách giữa kẻ xâm lược và chồng dường như ngày càng dài.
  • Bản chất của nỗi nhớ được thể hiện qua các từ “sâu lắng”, “đau xót” gợi lên chiều sâu của nỗi nhớ và trạng thái của nỗi nhớ cứ quẩn quanh trong tim, không nguôi. Nỗi nhớ ấy cứ nối tiếp vô tận trong thời gian và không gian vô tận, day dứt và khắc khoải.
  • Sự hài hước của kẻ xâm lược được thể hiện qua những bức ảnh

Cảnh buồn, lòng chân thành: cảnh buồn cũng buồn.

Cành đầy sương: cái lạnh băng của không gian hay trong lòng kẻ xâm lược.

Tiếng côn trùng vắng vẻ: màn đêm yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng côn trùng.

  • Cô đơn hài hước, nhưng mọi cảm giác chỉ thay đổi trong tuyệt vọng.

Chấm dứt:

  • Tóm tắt tâm trạng của kẻ xâm lược
  • Thái độ của tác giả trước sự hài hước đó: tiếc nuối, thương cảm. Từ đó, cô lên án chiến tranh phong kiến ​​đã khiến hai vợ chồng ly tán.

quản lý-phantom-vùng lân cận-khám phá-trong-ngay-10-2

Phân tích tình cảnh lẻ loi của kẻ xâm lược

Bài văn mẫu hay phân tích tình huống đơn độc của kẻ xâm lược

Được trích trong tác phẩm “Vợ người ta” của Đặng Trần Côn, đoạn văn “Tình cảnh lẻ loi của kẻ xâm lược” đã thể hiện một cách chân thành và sâu sắc nỗi cô đơn, lẻ loi của một người phụ nữ đang đợi anh. Nhìn và mất chồng đi chinh chiến nơi đất khách xa xôi. Tác phẩm có tầm quan trọng to lớn không chỉ về giá trị văn học mà còn có ý nghĩa nhân đạo cao cả.

Sau khi hộ tống chồng đi biên cương xa xôi, người phụ nữ trẻ trở về với cuộc sống đời thường – cuộc sống đơn độc, lẻ loi được miêu tả rõ nét trong 8 câu thơ đầu:

“Từng bước trồng hiên trong im lặng

Ngồi xuống xin kính chào “

Chỉ qua 2 câu thơ, tác giả đã vẽ ra trước mắt người đọc hình ảnh một kẻ xâm lược với hành động đi tới đi lui trước hiên nhà, cuốn lên rồi hạ màn. Có vẻ như các hành động được thực hiện một cách vô thức, nhưng những kẻ xâm lược không quan tâm. Có phải chúng lặp đi lặp lại những hành động thậm chí là để giết thời gian, chứa đầy trái tim của người phụ nữ. Nỗi cô đơn bủa vây anh khi anh phải sống một mình trong ngôi nhà đó.

READ  Market research là gì? Giải thích khái niệm nghiên cứu thị trường | Educationuk-vietnam.org

“Ngoài rèm, thước không kể ta

“Có vẻ như đèn đang sáng.”

Câu này có sự xuất hiện của chim ác là – loài chim may mắn luôn báo tin vui. Nhưng “không kể xiết” – magpi không mang lại tin vui khiến người thiếu phụ ngày đêm lo lắng cho chồng nơi chiến trường. Nỗi day dứt trong lòng kẻ xâm lược càng được nhấn mạnh bằng câu hỏi tu từ “Dường như có mành che”.

“Nỗi buồn không lời

Ngọn đèn hoa đăng bóng người ấy đẹp lắm “

Ngọn đèn là hình ảnh thể hiện thời gian trong đêm – kẻ xâm lược vẫn thức trắng chờ đợi. Sự cô đơn lên đến đỉnh điểm khi không có ai chia sẻ. Hoa lồng đèn – hình bóng cho thấy kẻ xâm lược nhớ chồng da diết không còn chút sức sống. Cái hài cũng rất buồn, luyến tiếc nhưng vô ích.

“Gà trống hát sương năm dậu.

Bơi và bay bóng từ mọi phía “

Tác giả tả cảnh, nhưng thực ra là ngụ ngôn. Cảnh hiện ra, nhưng chỉ để tả rõ hơn, tả sâu hơn tình cảnh của kẻ xâm lược. Như Nguyễn Du đã từng nói: Người buồn bao giờ cũng vui. Sự hài hước nặng nề của kẻ xâm lược đã tô vẽ nên cảnh vật và cuộc sống trở nên trống trải, hoang vắng và thê lương vô cùng. Con gà trống cất tiếng hót vang vọng – dường như suốt đêm thiếp không ngủ vì nhớ chồng. Cái âm thanh kiêu kỳ ấy như càng làm sâu thêm nỗi bi ai của một người đàn bà đang đau đáu nhớ chồng. Cây sậy dường như cũng không còn sự sống, nó cứ lững lờ trước hiên nhà. Nỗi nhớ, nỗi buồn ấy cứ đong đầy theo thời gian, tích tụ theo thời gian và kéo dài vô tận.

“Thời gian dài như năm

Đau như biển xa “

Một giờ cũng giống như một năm, với mỗi khoảnh khắc nỗi nhớ trong lòng kẻ xâm lăng càng vươn xa như biển xa. Có ai có thể hiểu được tấm lòng đó dành cho kẻ xâm lược? Nỗi buồn ấy không có hồi kết, không có hồi kết, khiến tâm trạng của kẻ xâm lược đến tột cùng:

“Hương thơm đốt cháy tâm hồn say đắm

Buông gương buộc phải nhìn lại Chau Chani

Bàn ủi giữ và đập vỡ cây đàn

“Các sợi thần kinh bị đứt gãy và chìa khóa thật đáng xấu hổ.”

READ  Thông tin tuyển sinh trường Cao đẳng nghề Quảng Bình | Educationuk-vietnam.org

Sự bối rối và cô đơn, nỗi buồn của kẻ xâm lược khiến anh ta làm mọi thứ chỉ đơn giản là gượng ép và miễn cưỡng. Cô miễn cưỡng thắp hương mong thấy con tỉnh táo nhưng tâm hồn lại chìm trong nỗi nhớ. Cô miễn cưỡng nhìn vào gương để rõ mặt mình và thấy mình u sầu với những giọt nước mắt trong gương nhạt. Cô định đánh đàn để thư giãn, xua đi nỗi buồn, nỗi nhớ ẩn chứa trong lòng lại càng thêm đau đớn bởi “sợi dây tình duyên”, “chính vay” là đại diện cho một cặp đôi hạnh phúc hoàn toàn khác với đối phương. thực tế mà cô ấy đang trải qua. Mọi thứ cứ như xoáy vào lòng cô, tích tụ nhiều hơn mà không thể giảm bớt, không thể giải tỏa cùng ai. Cô đi đến một nơi biên giới xa xôi mà chồng cô ngày đêm mong muốn: –

“Không, mặc dù anh ấy không đến khu vực,

Nhớ anh sâu trên đường về trời.

Bầu trời thật sâu và xa

Thật là một kỷ niệm đau thương về anh ấy ”.

Không gian trở nên rộng lớn và xa cách, nhưng chỉ ngập tràn nỗi buồn và sự chia ly ngàn năm không thể có được. Khoảng trời thăm thẳm như nỗi nhớ trải dài vô tận, có cả nỗi “đau” chờ đợi trong vô vọng và mỏi mòn. Người chinh phụ chỉ biết gửi nỗi nhớ chồng qua ngọn gió miền sơn cước, núi cao liệu có đến được nơi ấy?

“Cảnh buồn, lòng người sốt sắng,

Cành sương giăng đầy tiếng mưa rơi tí tách ”.

Trái tim của kẻ xâm lược đã trở nên quá bí mật để chia cắt, nhưng ngoài cảnh vật xung quanh, kẻ xâm lược cũng biết nơi để phân chia. Anh dường như hiểu được tấm lòng ấy, cảnh vật xung quanh cũng đồng cảm. “Đôi” và “mưa rắc” lạnh lùng như trái tim cô đã băng giá và tan nát theo từng nỗi nhớ.

Ở thể thơ song thất lục bát với giọng buồn, bi tráng kết hợp với những biện pháp nghệ thuật cá nhân của tác giả Đặng Trần Côn đã lột tả trọn vẹn tình cảnh hiu quạnh, nỗi buồn bi ai, nỗi nhớ da diết của kẻ xâm lược. Không chỉ tập trung vào giá trị văn học, tác giả qua tác phẩm này đã bày tỏ niềm tiếc thương, cảm thông sâu sắc cho thân phận người phụ nữ có chồng đi chinh chiến xa quê và gián tiếp lên án chiến tranh phong kiến ​​đã gây chia rẽ, mất nước. phá dỡ nhà …

Đoạn “Tình người lẻ loi” chỉ đơn giản là diễn biến tâm trạng của một người đàn bà đợi chồng, mong chồng đánh giặc đi xa, nhưng bằng tài năng và tấm lòng của mình Đặng Trần Côn đã tái hiện rất đặc sắc. tận sâu trong trái tim đó.

Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chủ đề: