8 lượt xem

Phân tích truyện ngắn HAI ĐỨA TRẺ của Thạch Lam được 9 điểm | Educationuk-vietnam.org

Chủ đề: Phân tích tác phẩm Hai đứa trẻ của nhà văn Thạch Lam.

Bài văn phân tích truyện ngắn Hai đứa trẻ

miệng vỏ

Truyện Thạch Lami không có lịch sử. Đối với “Two Kids” cũng vậy. Chỉ có hai mẹ con từ Hà Nội chuyển đến sống ở một thị trấn ổ chuột, trông coi cửa hàng tạp hóa nhỏ. Buổi trưa, hai chị em ngồi trên chõng tre ngắm hoàng hôn, đến tối thì dù đã buồn ngủ nhưng hai chị em lại cố thức để đợi chuyến tàu đêm qua Hà Nội rồi đóng cửa hàng ngủ.

Thẻ nội dung

Thạch Lam muốn tránh lối viết tầm thường mà thu hút người đọc bằng những âm mưu hấp dẫn, những khúc quanh co, những câu chuyện tình yêu say đắm hay những xung đột bấp bênh. “Hai đứa trẻ” thu hút người đọc bằng những chất liệu có thật.

Lựa chọn chất liệu này gần gũi với Nam Cao, Nguyên Hồng, Tô Hoài (những nhà văn hiện thực giàu tính nhân văn) và khơi dậy cho người đọc những ước mơ, hoài bão tốt đẹp. Tinh thần lãng mạn ấy gắn liền với các nhà văn Nhất Linh, Khải Hưng, Hoàng Đạo.

Thạch Lam có phong cách nhẹ nhàng như cánh bướm trên hoa. Tranh bằng ngôn ngữ của ông có thể so sánh với tranh lụa chứ không phải tranh sơn dầu. Thạch Lam vẫn là một nhà văn lãng mạn. Tích cực, lãng mạn đẹp.

Phân tích truyện HAI CHỊ EM của Thạch Lam

Trong “Hai đứa trẻ” lãng mạn và hiện thực hòa quyện vào nhau thành vẻ tự nhiên của một làng quê vào một buổi chiều nắng. Rồi màn đêm dần buông xuống “Đêm hè êm như nhung và có làn gió trong lành…” Thiên nhiên dài, rộng, rộng và thơ mộng.

READ  Nhà mẹ Lê | Truyện ngắn Thạch Lam | Thạch Lam | Educationuk-vietnam.org

“Phương Tây đỏ như lửa đốt, mây hồng như than sắp tàn”. Nhưng ngôi làng chỉ toàn bóng tối, thật thảm hại. “Trong cửa hàng hơi tối, muỗi đã bắt đầu vo ve.” “Ánh mắt Liên, bóng tối dần dần tràn ngập.” “Nhìn thấy một trái tim buồn ngay trước giờ cuối cùng của ngày.” Chính bức tranh chân thực về cuộc sống, ngập tràn cảm xúc của những bức thư tình đã gợi lên trong lòng người đọc một cảm giác xót xa, xót xa. Ý nghĩa tư tưởng của truyện phần lớn bắt nguồn từ bức tranh đời sống phố phường nghèo khó.

Dưới con mắt của hai đứa trẻ, khung cảnh phố huyện hiện lên cụ thể, sôi động và gợi cảm. Đó là cảnh chợ vắng vẻ và hoang vắng khi chợ đã vắng bóng từ lâu. “Mọi người đã trở lại và tiếng ồn không còn nữa.” Cảnh chợ tàn phơi bày sự nghèo nàn, cơ cực của cuộc sống nơi phố huyện.

Ống kính đầy nhiệt huyết của nhà văn bao trùm khắp phố huyện: trên trần gian chỉ có “phân mà lá bưởi, vỏ thị, lá nhãn, lá mía”. Cảnh còn được nhà văn miêu tả bằng cái mùi tinh tế, “cái mùi ẩm ướt bốc lên, cái oi bức của ban ngày và mùi bụi bặm quen thuộc đến mức khiến bạn ngỡ đó là mùi riêng của đất, của quê hương. “. . Bức ảnh phố huyện của “Hai đứa trẻ” đầy ám ảnh bởi màu sắc và thị hiếu như vậy.

Trong khung cảnh hoang vắng, thê lương ấy, hình ảnh những con người nghèo khổ, lười biếng, máu lửa của phố huyện từ từ hiện ra. Những đứa trẻ đi lấy những thứ đã rơi ra chợ. Mẹ con bà Tí lên chiếc cũi gánh củi dọn hàng, “ngày thì mò cua bắt tôm; “Tôi đã không dọn dẹp tiệm này cho đến tối…”.

READ  Sự tích Hoa Trinh Nữ | Educationuk-vietnam.org

Gia đình bác Xami ngồi trên chiếu, đối diện là chậu sắt trắng. Cậu bé bò xuống đất nhặt rác bẩn bên đường. Còn hai chị em Liên, quán tạp hóa nhỏ mà mẹ Liên dọn đi ngay sau khi cả nhà rời Hà Nội về quê ngoại vì anh Liên mất việc.

Bà lão điên Thị mua rượu uống rồi cười “khanh khách” đong đưa trong đêm tối. Tất cả đều là những kiếp người khốn khổ, khốn cùng, bị hủy hoại. Qua đôi mắt của bé Liên, tất cả cuộc sống đều bao trùm trong bóng tối bao la, chỉ có ngọn đèn của chị Tí, bếp lò của chú Xiếu, chiếc đèn ông sao của bé Liên… chỉ là vài ngọn đèn mờ ảo. Những tia lửa nhỏ đó không làm cho đường phố trong vòng tròn sáng hơn, mà chỉ làm cho đêm tối và dày đặc hơn.

“Tất cả các con đường trong huyện đều thu gọn lại chỗ có quán nước của bà Tí”. Hình ảnh ngọn đèn nhỏ trong cái chuồng nước của bà Tí chỉ soi sáng cho vùng đất nhỏ bé ấy và dăm bảy lần trở lại phố huyện là một hình ảnh đáng sợ và rất gợi về những kiếp người nhỏ bé, lay lắt, mịt mù trong đêm đen mênh mông của cuộc đời.
Cảnh phố chiều như một bản nhạc buồn mà điệp khúc lặp đi lặp lại.

Tối nào mẹ con chị Tí cũng chuẩn bị đồ, chị em Liên kiểm hàng rồi tính tiền rồi ngồi trên chiếc chõng tre ngắm cảnh. Bác Phó Siêu lại cầm hàng bắt lửa, bác Xẩm lại trải nệm, đặt chậu nước. Đoạn điệp khúc cứ lặp đi lặp lại đơn điệu, nhàm chán. Họ cũng thắp lên một tia hy vọng.

Hy vọng là liều thuốc an thần cho những con người khốn khổ đó. Nhất Linh cũng từng nói dân làng rất nghèo tiền bạc nhưng lại rất giàu có với những hy vọng hão huyền “biết bao người trong bóng tối mong đợi điều gì đó tươi sáng cho cuộc sống nghèo khổ thường ngày của họ”.

READ  Audio - Truyền thuyết Ngưu Lang Chức Nữ | Educationuk-vietnam.org

Làm sao để hai đứa trẻ hiểu rõ được sự trì trệ, buồn chán và trì trệ mà chúng đang sống cũng như những khát vọng thiêng liêng mơ hồ của chúng. Nhưng với tâm hồn hồn nhiên và nhạy cảm, cô bé Liên cảm nhận sâu sắc, dù trong tiềm thức, hiện thực đó, khát vọng đó.

Chính vì mong muốn thoát ra khỏi cảnh tù đọng tăm tối đó mà chị em Liên đã thức trắng đêm để chờ chuyến tàu đi qua. Con tàu như đã mang đến cho Liên một chút gì đó từ một thế giới khác, một thế giới hoàn toàn khác, không giống như ánh sáng rực rỡ của ngọn đèn cô Tí và ngọn lửa của chú Siêu.

Tác phẩm “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam không đi sâu miêu tả mâu thuẫn xã hội, mâu thuẫn giai cấp. Anh cũng không thể miêu tả được bộ mặt xấu xí của người sử dụng và bộ mặt bi thảm của kẻ bị áp bức vì dù sao Thạch Lam cũng là một nhà văn lãng mạn.

Anh phác họa bức tranh khu ổ chuột chân thực đến từng chi tiết và có chiều sâu tâm linh. Bức tranh làng quê xám xịt với những con người nhỏ bé đầy lòng nhân ái chứa đựng sự đồng cảm chân thành của tác giả đối với những người lao động nghèo đang sống trong cảnh bế tắc, tăm tối.

chấm dứt

Qua bức tranh phố huyện đìu hiu và qua hình ảnh những con người nhỏ bé với một tia hy vọng, ta thấy ước mơ lớn lao của nhà văn là muốn thay đổi cuộc sống ngột ngạt ấy cho những người dân lao động nghèo.

Nguồn: Internet