5 lượt xem

[Quan Điểm Sống] Con Gái Hà Nội Xưa Dưới Góc Nhìn Của Một Người Sài Gòn | Educationuk-vietnam.org

“Mẹ tôi đã đúng về con gái của Hano. Chúng rất hiếm, ẩn mình như những giọt nước ở mặt dưới lá sau mưa. “Có duyên gặp gỡ thì phải tìm.”

Mẹ tôi rất kính trọng con gái Hà Nội. Trong mắt những người dân quê lên Hà Nội làm ăn, chị thấy những thiếu nữ ở đây cư xử khôn khéo, ăn nói nhã nhặn và rất lễ phép. Chưa kể thêu thùa, may vá, phụ nữ nội trợ … Nói chung là ổn. Hễ thấy gái Sài Gòn hiện đại, tự nhiên đến mức chép miệng, gái Hà Nội không như vậy. Cô ấy nói nhanh, nói to khiến tôi nghi… thương con nên đi tìm một thiếu nữ Hà Nội. Nhưng thế giới của tôi thì khác. Tôi sinh ra ở Sài Gòn, tôi lớn lên ở Sài Gòn, bạn bè ở Sài Gòn, trong đầu tôi nếu có cũng chỉ là gái Sài Gòn hợp với… nước.

Nhưng con gái miền Bắc (54 tuổi di cư) hồi đó rất ghê, ăn chơi trác táng, làm tình, đá lông nheo, đánh bóng, làm cho con trai Nam Kỳ điêu đứng. Một thanh niên ở Biên Hòa đã phải chua xót thế này:

Em nhớ giữ nguyên khí chất của gái Bắc

Hãy nhớ nói dối, nhưng giả vờ nhẹ nhàng,

Hãy nhớ khiêm tốn, nhưng hãy thể hiện tấm lòng của bạn,

Nhớ ân tình ngây thơ nhưng gian xảo…

Tôi không có ý kiến ​​về bài thơ trên cũng như không có ý kiến ​​gì. Nếu đàn bà con gái Bắc Kỳ đọc bài thơ trên có giận hờn chửi thề thì cũng chỉ nên tự chửi mình thôi, chứ tác giả, nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên thì đã chết, chết trên chiếc xe cũ trong sân. Đền thờ California.

Tuy nhiên, bạn nên đọc thêm vài câu nữa để cảm thấy “cảm” tác giả:

… Tôi vẫn nhớ lời chỉ dẫn trung thực,

Vì vậy, vội tin vào sự ngu ngốc

Phải là những người yêu với một khuôn mặt ngốc nghếch

Vì vậy, hãy dũng cảm chờ thời gian mất đi…

Vào những ngày sau năm 1975, trên đài truyền hình Sài Gòn là những đội quân “cô gái lính tráng” theo nhịp hành quân, hiện lên cận cảnh những ánh mắt căm thù rực lửa và giọng nói đanh thép. Cảm giác đầu tiên của tôi với các cô gái Bắc Kỳ (thực ra) là ớn lạnh. Tôi bật cười, “Đây là con gái Hà Nội của tôi…” Bà lão lại thở dài, đập miệng… “Xưa nay đâu có như vậy…”.

Tất nhiên, mẹ tôi không thể phát hiện ra sự lừa dối rảnh rỗi của con trai, khi coi tất cả các cô Bắc Kỳ đều là tiểu thư Hà Nội một cách thiếu hiểu biết.

Thực ra trong đầu tôi cũng mơ hồ về những cô gái Hà Nội. Bạn biết làm thế nào để mô tả nó! Đó có thể là hình ảnh cô Liên dịu dàng, đằm thắm trong Cô Hằng Hoa, hay cô thiếu nữ hiện đại trẻ trung bảo thủ không thoát khỏi sự đoan trang của cô Loan trong Đoàn Dự. Tôi cảm nhận được sự cô đơn của Loan khi bước xuống Đập Yên Phụ … Tôi nhìn thấy một cô gái Hà Nội qua lăng kính của cuốn tiểu thuyết Tự Lực Văn Đoàn mà tôi học hồi cấp ba.

READ  Data Analyst là gì? Kỹ năng và tố chất để trở thành Data Analyst | Educationuk-vietnam.org

Nó không dừng lại ở đó. Khi đọc “Tuấn, chàng trai Việt Nam”, một tiểu thuyết hồi ký của Nguyễn Vỹ, tôi biết thêm rằng học sinh Hà Nội cũng rất lãng mạn. Họ bí mật thành lập hội “Ai Tino”. Tino Rossi là một ca sĩ nổi tiếng của Pháp lúc bấy giờ và là thần tượng của vô số thiếu nữ chứ không riêng gì các cô gái Hà Nội. “Hội” tỉnh táo, chỉ có mấy cô gái như bọn họ bị bán nhanh rồi ai nấy đều tuân theo tứ đức, lấy vợ, trở thành đàn ông, dùng lời lẽ, cách cư xử … “Lãng tử hiện đại” chỉ là châm ngòi. , và sớm quay trở lại công việc nuôi dạy gia đình thanh lịch.

Năm 1980, tôi đến Hà Nội lần đầu tiên để làm việc. Đồng nghiệp cùng tuổi tốt nghiệp Đông Đức chở tôi đến một chiếc Simson quanh Hà Nội. Nơi đầu tiên tôi muốn đến là phố Khâm Thiên. Bằng hữu trợn tròn mắt, “Không có khả năng có hố bom đến thăm.” Đột nhiên tôi hiểu tại sao bạn tôi lại ngạc nhiên, nhưng tôi không thể giải thích được. Môi trường giáo dục ở miền nam và miền bắc khác nhau.

Dòng máu hoang vu dẫn tôi đến con đường Khâm Thiên chứ không phải bom đạn lạc vào đó. Đến, dù chỉ để xem vài ngôi nhà dột nát cũng thỏa mãn chút tò mò về một thời oanh liệt. Phong cách tài tử và hoa mỹ thì có, nhưng không phải phong cách Vân Hạc trong Lều chõng của Ngô Tất Tố. Chàng trai Vân Hạc trong lúc chờ kết quả thi đã đến nhà nàng để vui cùng bạn bè, để trấn an nhau, lấy nhau, chờ ngày xếp bảng vàng.

Tôi nhớ phong thái nho nhã của Cao Bá Quát, một cao thủ thứ thiệt khi làm bài sơ khảo, tiếc bài thi tốt mà mắc lỗi, dùng muội để sửa lại. Khi bị lộ, bị phạt tù, phải đi làm chứng, tức là đi làm đầy tớ cho đoàn đi công tác nước ngoài. Con người tài hoa này đã đem cô tịch trên Đường A Đạo để thư thái bên chén rượu, làm mấy bài nói, hát cá nược, đánh nhịp …

Vẻ đẹp tái sinh

Tôi yêu hoa vì vậy tôi yêu tình yêu

Mí hiên tây xéo.

Buồn biết bao mùa xuân đang về …

Cũng lần đầu tiên đến Hà Nội, vào đầu giờ tối, len lỏi trên đường Huế, tôi thấy một người phụ nữ đi xe đạp ngược chiều bị cảnh sát chặn lại. Cô ấy cầu xin sự thông cảm? Nr. Cô ấy chia sẻ? Nr. Cô ấy đã tranh luận với cảnh sát rằng cô ấy nên đúng. Tiền lương và phân phối nhu yếu phẩm không đủ sống, không dễ nộp phạt. Dù cả hai vẫn khăng khăng gọi nhau là… bạn. Tôi cươi. Hà Nội có những điều không có trong tưởng tượng của một người Saigonez, người lần đầu đến Hà Nội như tôi.

READ  Triết học có thể dạy bạn cách sống như thế nào | Educationuk-vietnam.org

Bây giờ, Hà Nội đã xa. Hà Nội có rất nhiều nhà cao tầng và cầu vượt. Hà Nội nhiều ô tô hơn, Hà Nội giàu hơn. Hà Nội không còn những cảnh tay đôi với công an vô lý như vậy nữa. Hà Nội văn minh hơn, nhưng có lẽ họ phải “bàn” với mình, khi có những cảnh giới trẻ “à la mode” hái hoa, giẫm lên hoa bẻ cành để chụp ảnh, hay hò hét cổ vũ. Thần tượng của sao Hàn Quốc. Chưa kể bún và cháo vẫn còn vương vãi đâu đó. Nó có phải là một thương hiệu? Đợi đã! Ăn ngon nhưng nghe chửi thì thích ăn trám nhạt hơn cho dễ nuốt.

Tôi có một người bạn cũ (lớn tuổi hơn tôi) đã sống ở Hà Nội vài thế hệ. Cha cô là một trong số ít người hoàn thành bằng đại học ở phương Tây. Năm 54 tuổi, gia đình đông con, không đủ mưu sinh, người cha định cho hai đứa con lớn nghỉ học, đi làm rồi đi học thêm. Nhưng mẹ thì không, nhất định là không. Bà đến gặp bác sĩ bên cạnh để vay tiền giúp các con tiếp tục việc học. Họ ở cùng thành phố với anh, không phải lo lắng cho con cái, ít ăn ít, họ đồng ý cho vay tín chấp, một kiểu tin tưởng khó có thể tìm được trong những ngày này. Tôi hiểu, Hano trí thức ngày xưa có một lối chơi “không giống ai” (bây giờ). Họ kín đáo giúp đỡ nhau trong những tình huống ngặt nghèo. Ở họ dường như “tính nhân văn” và lòng tự trọng được tôi luyện qua giáo dục, giấy rách phải giữ lấy lề. Màu sơn đen và bão tố không thể làm ố hoặc phá hủy. Vào những năm sau 75, ở Sài Gòn tôi đã gặp vài trường hợp như vậy.

Bạn (cũ) này xét về chuyên môn thì kiến ​​thức rộng, nhưng chưa đủ. Nói nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ khi cần thiết. Vì vậy, cư xử, cảm thấy tự do, .. cảm ơn bạn. Cô ấy cũng nói chuyện với tôi, vâng, vâng … cảm ơn. Tôi bật cười, sao anh tốt bụng quá. “Không, tôi đã lớn lên ở nhà khi còn nhỏ. Tất cả anh chị em của tôi đều như vậy, không riêng gì tôi. Khi còn đi học, chúng tôi đã bị chỉ trích là tư sản chỉ vì lòng dũng cảm… cảm ơn bạn. Ông bà tôi dạy tôi nghiêm khắc. Em là con gái, đi học về phải tập nấu ăn, ăn chuối phải bẻ. “Đi học là chuyện khác, nhưng về nhà là tốt và đúng mực.” Tôi cũng biết “cư xử chân thành”, không phải cách cư xử của cô ấy.

Thời gian gần đây vì công việc nên tôi thường xuyên ra Hà Nội. Đi ăn với bạn bè ở đó thì không sao, nhưng lần nào đi một mình cũng bị chặt chém (giá) dù chỉ là chai nước sạch 10.000 đồng ở một cửa hàng ven đường cũ. Thói quen chặt chẽ. Tôi thầm nghĩ, mỗi lần ra Hà Nội mà không chia tay thì nghĩ trúng số. Mặc dù tôi cũng có vài người bạn thân ở Hà Nội nhưng giữa tôi và Hà Nội dường như vẫn có một khoảng cách nào đó. Tôi đến Hà Nội với tư cách là người nước ngoài, làm sao ra nước ngoài mà không cần visa.

READ  Những Dòng Tâm Sự Buồn Và Tản Mạn Hay Về Tình Yêu, Cuộc Sống | Educationuk-vietnam.org

Sài Gòn dễ hòa nhập. Nếu bạn ở lại Sài Gòn, bạn sẽ trở thành Saigonez. Không coi mình là Saigonez, ở lại lâu hơn một chút sẽ trở lại Saigonez. Sài Gòn hòa nhập con người rất nhanh.

Nhưng Hà Nội có thể khác, người ta đồng hóa Hano như vũ bão, đồng hóa sự cạnh tranh từ nhiều nguồn khác nhau để tạo nên một nét văn hóa Hà Nội hiện đại khó tả. Và Hà Nội (thực sự) phải thu nhỏ, đóng cửa, và giáo dục con cái theo cách riêng của họ để bảo tồn… di sản. Giáo dục gia đình tạo ra gốc rễ chứ không phải quy tắc ứng xử, hay của cải hay quyền lực.

Hà Nội có nhiều hồ. Hà Nội đẹp bởi có hồ từ sáng sớm khi trời còn nhá nhem. Rạng sáng, Hà Nội khuất bóng. Con gái Hà Nội (xưa) chắc cũng vậy. Cuộc sống hư hỏng khiến họ biến mất, nhưng thực chất, họ chỉ ẩn nấp, lặng lẽ ở một nơi nào đó.

Năm ngoái, đi bộ xuống một con hẻm nhỏ trong khu phố cổ, tôi ghé vào tiệm tạp hóa mua một chai nước lạnh. Người bán hàng dễ tính gần 70 tuổi, tay đưa một chai nước: “Thưa ông, của ông đây, giá 5000. Xin cảm ơn…” Tai tôi phập phồng. Có điều gì đó trong tiềm thức nghe quen quen, đọc đâu đó. Anh ta bỏ đi, nhưng cũng quay lại: “Thưa bà, bà quê ở Hà Nội?”. “Đúng vậy, gia đình tôi đã sống trong con hẻm này ba đời rồi, từ khi ông nội tôi về đây làm quan”.

Mẹ tôi nói đúng về con gái Hà Nội. Chúng rất hiếm, ẩn mình như những giọt nước ở mặt dưới lá sau mưa. Nếu bạn may mắn gặp được anh ấy, bạn nhất định phải tìm được anh ấy.

[ Liên
Kết Với Tác Giả Bài Viết – Cộng Đồng Tác Giả Chuyên Sâu AUTHORITY 
]

Các tác giả: Phương Quyên

Mình tên Quyên, mình viết blog này được gần 20 ngày, mình có niềm đam mê đặc biệt với máy ảnh phim và đồ cũ, mình yêu cây cối, hoa lá và những thứ bình dị, yêu cái đẹp. Tôi không phải là một blogger vì tôi cảm thấy không đủ tốt. Vì vậy, đây chỉ là những bài thơ tôi thích, những bức ảnh tôi chụp, hay những cảm xúc rất thực, rất đời thường của tôi.

Xem thêm các bài viết của tác giả tại: Quyên

Theo dõi Facebook Authority – Cộng đồng sâu về tác giả để đọc thêm các bài viết chuyên sâu về nhiều lĩnh vực / chủ đề khác nhau của các Blogger / Tác giả đang sinh sống và làm việc tại Việt Nam.