7 lượt xem

Quận Gió | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

Ngày xưa, thời vua Lê Thánh Tông, ông là một tên trộm lớn ở kinh thành Thăng Long. Anh đã quyết tâm lấy của ai thì sẽ có kết quả. Anh đã làm cho bọn nhà giàu mất ăn mất ngủ.

Nhiều lần các quan cho anh ta bắt nhưng anh ta xuất hiện như một vị thần và không bị bắt. Vì những tác phẩm của anh ấy nhanh như diều gặp gió nên anh ấy được mệnh danh là Quận gió.

Vào một ngày gần Tết, vua ăn mặc như một sinh viên nghèo đi ra khỏi kinh thành để xem xét dân chúng. Thật tình cờ, nhà vua đến gõ cửa Quận Gió. Nhà vua giả vờ lo lắng và nói:

– Tôi đang học ở phường Đồng Xuân, Tết xong về quê có một số tiền nhưng không may bị kẻ gian lấy trộm mất.

Wind District, thấy vị khách nói vậy, liền đáp:

– Tôi sẽ giúp bạn một chút để kiếm tiền trên đường.

Vua thấy nhà mình bị tàn phá, tan nát bèn hỏi:

– Nhà ông nội có vẻ không giàu, làm sao mà giúp được.

– Không có gì bí mật, ông tôi vốn là người ở Huyện Gió, nghe nói ông không may mắn, tôi rất xin lỗi, vì vậy tôi sẽ cố gắng tổ chức một cái gì đó cho ông tối nay.

Sau đó, Vera mời các vị khách uống rượu và nói thêm:

– Tôi nhận của giàu chỉ để giúp đỡ người nghèo, còn tôi phải nhận của những người bất công, nhưng là người làm ăn lương thiện tôi không bao giờ động đến họ. Bây giờ bạn hãy thử xem có gia đình giàu có, gian ác, bất lương không, hãy cho tôi biết, tôi sẽ giúp bạn. Không có gì sai khi lấy chúng từ chúng.

READ  Trọng nghĩa khinh tài - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Nhà vua suy nghĩ một lúc rồi nói:

– Đó là nhà ông Ba Vân ở phía đông thành phố, ông ấy có một cửa hàng lớn, giàu có.

Wind District trả lời:

– Nhà đó cho vay một lớp tư bản năm lãi bảy lớp, lấy. Nhưng chúng tôi tiếp tục phát triển nó và sẽ có được nó sau này.

Vua của các từ:

– Em thấy gần nhà bạn có ruộng sâu trâu nái, nhà có tường lát gạch, các bạn có bảo vệ như thế nào?

– Không thể! Nhà đó trần truồng đi làm, trời chưa sáng đã dậy ra đồng, chỉ khi mặt trời lặn là quay ra thổi cơm, siêng năng đến mức không nên lấy. Dừng lại! Có cái quýt chăm kho kia hay ăn bớt của công. Tôi sẽ lấy nó ngày hôm nay.

– Có thật không?

– Tôi đã kiểm tra kỹ rồi. Mỗi ngày anh lấy của công một ít, đem về quê mua mảnh vườn rộng hàng trăm mẫu.

Nhà vua tò mò muốn thấy tài năng của Quận Gió nên cho theo đuổi, Quận Gió do dự, nhưng sau cũng đồng ý và nói:

– Trước khi lấy, tôi sẽ cho anh xem mọi bằng chứng chứng minh điều đó là không công bằng, nhưng anh phải hết sức giữ im lặng.

Sau đó anh ta bảo cô giáo mặc một bộ đồ sạch sẽ rồi hai người rời đi trong đêm. Khi đến nhà viên thủ kho, Quận Gió bảo vua cắt qua bụi rậm, rồi chặt hàng rào để tìm cách mở cửa nhà. Bèn đưa vua vào phòng mở rương, lấy ra năm lượng bạc, đưa cho vua xem và nói: “Đây là bạc ông vừa lấy trộm của kho để giữ riêng cho mình, chưa dùng đến. nó. nơi sinh của bạn để ăn mừng đêm năm mới., đừng chờ đợi để bắt nó.

READ  Dì Hảo | Truyện ngắn Nam Cao | Nam Cao | Educationuk-vietnam.org

Nhà vua thấy trên mỗi miếng bạc có dòng chữ “bạch kim vương”, tin lời hạt gió nói là thật, bèn thầm khen tài hoa của ông. Nhà vua luôn trở về cung điện, giấu bạc dưới chân. Sáng hôm sau là Tết Nguyên tiêu, trăm họ quýt đến chúc thọ nhà vua. Nhà vua cho gọi chủ cửa hàng để hỏi:

– Nhà anh bị trộm đêm qua?

Vua thấy người không trả lời liền sai sứ vào thành lấy năm lạng bạc. Vua nói với anh ta, anh ta cứng lưỡi không trả lời được, đành cúi đầu thú tội.

Huyện gió sau đó được vua triệu vào cung, ban hiệu là trộm quý nhân ”và được ban thưởng rất hậu.[1].

[1] Theo truyện Đa và báo Nhân dân (1924). Sách của Yển ghi rằng phong quận công là Phong tước công buôn lậu.