6 lượt xem

Rapunzel cô gái tóc dài | Educationuk-vietnam.org

Ngày xưa, có một người đàn ông và một người đàn bà không có con, họ hy vọng rằng một ngày nào đó Chúa sẽ thương cho cảnh ngộ của họ. Nhìn ra cửa sổ sau nhà, tôi thấy một khu vườn xinh xắn, trồng hoa thơm và rau lạ. Ai cũng biết đó là khu vườn phù thủy nên không ai dám trèo tường vào vườn.

Một ngày nọ, nhìn ra cửa sổ sau của ngôi nhà, người phụ nữ thấy trên luống rau đó đang mọc một loại rau, từ đó cô nảy sinh lòng khao khát loại rau đó. Ham muốn càng dâng cao thì một hôm, đang đứng bên cửa sổ, người phụ nữ ngất xỉu và ngã xuống đất. Thấy vợ xanh xao nằm đó, anh chồng chạy đến hỏi:

– Em yêu hôm nay em ra sao?

Người phụ nữ trả lời:

– Trời ạ, nếu không ăn một bữa rau muống trồng ở vườn sau, chắc tôi chết mất.

Người chồng rất yêu vợ nên nghĩ:

– Sao để đàn bà chết, đi đâu cũng được.

Đợi trời tối, người đàn ông trèo tường lén lút vào vườn lấy rau muống cho vợ. Vợ tôi nấu ăn rất ngon. Sau đó, ngày hôm sau, người phụ nữ cảm thấy thèm ăn rau muống hơn và cầu xin chồng lấy nó một lần nữa. Trời tối, người đàn ông bước vào, vừa trèo tường đặt chân xuống đất thì mụ phù thủy đứng trước mặt sợ hãi, bà ta nhìn anh ta bằng ánh mắt giận dữ và nói:

– Mày gan thật, dám vào vườn tao ăn trộm rau muống. Bạn sẽ nhận ra bàn tay của tôi.

READ  Vì sao mũi lợn lại ngắn? | Educationuk-vietnam.org

Người đàn ông trả lời:

– Trời ơi, anh thương em, chỉ tại em thương vợ đến nỗi phải đi ăn trộm rau, vợ không có rau mới thèm, đói đến mức chết đi sống lại.

Cô ấy bình tĩnh lại và nói:

– Bạn có thể nhổ cỏ cà ri tùy thích, nhưng với điều kiện họ giao nó cho tôi nuôi con của vợ bạn và tôi sẽ chăm sóc nó như con mình.

Trong cơn hoảng loạn, người đàn ông đã thừa nhận mọi chuyện. Khi người phụ nữ sinh con, mụ phù thủy đến tìm, gọi đứa trẻ là Rapunzel – rau chân vịt – và bắt lấy đứa trẻ.

Rapunzel lớn lên trông rất xinh xắn. Khi Rapunzel mười hai tuổi, mụ phù thủy nhốt anh trong một tòa tháp không có bậc thềm hay cửa ra vào. Bất cứ khi nào anh ta muốn vào tháp, phù thủy phải hét lên:

Rapunzel, Rapunzel

Tôi muốn leo lên,

Tóc tết xuống.

Rapunzel có mái tóc dài mềm mượt, mái tóc vàng óng như sợi chỉ vàng ròng. Mỗi khi nghe tiếng gọi của mụ phù thủy, Rapunzel lại bỏ mái tóc dài của mình, buộc một đầu vào móc trên tháp rồi buông đầu kia xuống, mái tóc dài của Rapunzel chạm đất, mụ phù thủy theo mái tóc của nàng lên tháp.

Nhiều năm trôi qua, một hôm có hoàng tử trên lưng ngựa đi ngang qua, nghe thấy tiếng hát vọng ra từ trong tháp, bèn dừng ngựa lại nghe. Đó là bài hát của Rapunzel, cô ấy hát để xua đi nỗi buồn. Hoàng tử tìm đường đến tháp nhưng không thấy cửa. Anh ra đi, nhưng trái tim vẫn thiếu vắng người tri âm. Và kể từ ngày đó, hoàng tử ngày nào cũng đến gần ngọn tháp để nghe bài hát. Một ngày nọ, khi hoàng tử đang đứng sau một gốc cây cổ thụ, chàng nhìn thấy mụ phù thủy đến gần ngọn tháp và thốt lên:

READ  Sự tích đá Vọng phu | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

Rapunzel, Rapunzel

Tôi muốn leo lên,

Tóc tết xuống.

Rapunzel buông bím tóc và phù thủy trèo lên. Hoàng tử nghĩ:

– Đó có phải là thang để leo lên tháp không? Tôi cũng đã thử một lần.

Ngày hôm sau, đợi trời tối, hoàng tử đến gần ngọn tháp và kêu lên:

Rapunzel, Rapunzel

Tôi muốn leo lên,

Tóc tết xuống.

Những cái đuôi được giải phóng, hoàng tử leo lên.

Rapunzel chưa từng gặp một người đàn ông nào trong đời nên cô rất hoảng sợ. Vị hoàng tử vui vẻ và lịch sự nói với Rapunzel bằng những lời nhẹ nhàng rằng anh luôn muốn gặp nữ ca sĩ kể từ khi nghe cô hát cho đến giờ. Rapunzel dần bình tĩnh lại. Hoàng tử hỏi nàng rằng nàng có thể sống với chàng không, nàng thấy chàng đẹp trai và khỏe mạnh nên nàng cũng rất hài lòng, đặt tay vào lòng chàng và nói:

– Em cũng muốn đi với anh, nhưng em không biết xuống chân tháp bằng cách nào. Nếu mỗi lần bạn đến thăm, bạn mang cho tôi một bó lụa, tôi dệt lụa vào dây, khi hết dây, tôi sẽ xuống dưới chân tháp, đón bạn lên ngựa và chúng ta sẽ cùng nhau đi. .

Họ đã hẹn, rằng anh ta sẽ đến vào mỗi buổi tối, bởi vì phù thủy đã đến vào ban ngày. Ảo thuật gia không được biết đầy đủ về câu chuyện cuộc gặp gỡ giữa hoàng tử và Rapunzel. Một ngày nọ, Rapunzel hỏi:

“Tôi sẽ hỏi bà, bà Gothel, tại sao kéo lên tháp lại khó hơn kéo hoàng tử?”

Sau đó phù thủy quở trách:

-Uaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa bằng cách nói với em rằng anh đã cách ly em với thế giới bên ngoài, không ngờ anh lại còn lừa dối em.

Trong cơn tức giận, cô ấy nắm lấy tóc Rapunzel, kéo nó và giữ Rapunzel trong tay trái, còn tay phải cô ấy cầm kéo, vuốt ve nó – những bím tóc sáng bóng rơi xuống đất. Chưa kịp trút giận, cô đã dẫn Rapunzel đến một sa mạc cằn cỗi, để rồi phải sống trong cảnh đói khát triền miên.

READ  Anh học trò và ba con quỷ | Educationuk-vietnam.org

Bây giờ mụ phù thủy ngồi trên tháp, thắt bím tóc vào một cái móc gần cửa sổ. Khi hoàng tử đến, anh ấy gọi:

Rapunzel, Rapunzel

Tôi muốn leo lên,

Tóc tết xuống.

Những cái đuôi được giải phóng, hoàng tử leo lên. Khi đến đó, anh không thấy Rapunzel yêu dấu của mình, chỉ thấy cô phù thủy với đôi mắt mở to sắc lẻm. Cô cười chế nhạo anh.

– Oa, tưởng lấy bạn trai rồi, nhưng con chim đó không còn ở trong tổ, không hót được nữa, mèo đã lấy mất rồi. Còn bạn, mắt bạn sẽ đâm xuyên qua gai, bạn sẽ không bao giờ nhìn thấy Rapunzel, đối với bạn hình ảnh Rapunzel đã qua rồi.

Choáng váng, hoàng tử nhảy từ tháp cao xuống bụi gai, bị gai làm mù cả hai mắt, chàng lang thang trong rừng sâu, mò rễ, củ các loại, hái quả rừng về ăn. Anh vừa đi vừa khóc vì bạn trai.

Anh đi hết nơi này đến nơi khác, sống cuộc sống du mục nhiều năm như vậy, cuối cùng anh cũng đến được sa mạc đó, nơi Rapunzel sống cùng hai đứa con – cô sinh một trai một gái – Nghe cô gọi là con trai, anh ngập ngừng và cầm. trực tiếp giọng nói của người nói. Khi anh đến gần, Rapunzel nhận ra anh và ôm anh và khóc. Hai hàng lệ rơi trên mi, làm cho hai mắt sáng ngời, có thể nhìn thấy như trước. Anh, cô và các con trở về vương quốc của mình. Họ đã được chào đón nồng nhiệt trong niềm vui chung của tất cả. Kể từ đó, cả hai chung sống với nhau rất êm đềm và hạnh phúc. Về phần mụ phù thủy, bà đã ra đi mãi mãi …