7 lượt xem

Sự tích đầm mực – Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Ngày ấy, vào thời nhà Trần, có một lão nông nho ở phủ Quang Liệt tên là Chu An. Học vấn của ông rất sâu và rộng. Cũng bởi tiếng tăm của ông lan rộng khắp nơi, được nhiều học trò gần xa tìm đến theo học.

Sau đó, nghe tiếng vua sai về kinh đô trông coi trường Quốc Tử Giám và dạy cho thái tử học hành. Anh bỏ nhà đi theo vợ con và gánh vác nhiệm vụ. Nhưng hơn một năm sau, anh ta trở lại với một chiếc gậy chống. Anh ấy nói với mọi người:
– Tôi không thể chịu nổi bảy kẻ cường tráng dối vua và hại nước!

Kể từ đó, người ta thấy anh quay lại với nghề dạy học. Lần này người đến xin “Giới thiệu” nhiều không đếm xuể. Cả một gò đất cao trên Làng văn Ba hoặc bốn mái nhà khác phải được xây dựng để có đủ chỗ cho học sinh. Nhà trong làng chật ních các ông đồ nho, đủ các khuôn mặt người Kinh, trại viên. Đấy là chưa kể người dân quanh vùng ngày nào cũng cơm bữa trưa về nhà học bài.

Trong số các học trò của ông có hai anh em Vua thủy. Nghe tiếng ông già, vua Thủy cũng cho con trai đi học. Hai anh em ngày này qua ngày khác ra bờ sông cởi quần áo ở dưới nước rồi ở trên mặt đất, nói chuyện và làm những cử chỉ như một người đàn ông.

READ  Truyền thuyết về Hoa Hồng | Educationuk-vietnam.org

Một hôm, khi ông lão đang đánh giá những bức thư thì ông hiệu trưởng đến bảo ông sáng nay chưa rõ mặt, tình cờ phải đi chợ huyện, qua cầu Bươu, hai người đi bộ. trên nước lên bờ trên sông:
– Đúng là hai anh em nhà Gan anh ạ! Người đầu tiên sợ hãi nhưng cố gắng đi theo anh ta. Tất nhiên, họ ở đây. Cô giáo cho biết tôi phải làm gì bây giờ?

Ông già gật đầu và đáp:
– Để anh ấy yên, con trai! Nếu là yêu quái mà chúng yêu đạo khôn thì càng tốt!

Năm đó vùng Thanh Đàm hạn hán khốc liệt. Từ cuối năm ngoái đến tháng 2 năm nay không có một giọt mưa nào. Các trường bị nứt. Những dải lúa, cây ngô khô héo dần. Thấy mọi người bối rối, ông lão cũng sốt ruột không kém.
Một buổi chiều sau khi tan học, ông lão cứu hai anh em Ganin và nói:
– Anh muốn em yêu thương mọi người một chút.

Hai anh em sững sờ không nói được gì. Ông già, thấy họ còn lẩn trốn, bèn nói:
– Trẻ không nhất thiết phải giấu. Bạn đã biết rồi. Bây giờ chỉ có bạn mới có thể cứu mọi người. Hãy làm mưa làm gió cho họ.

Hai anh em nhìn nhau hồi lâu mới nói với ông già:
– Đúng vậy, nhưng vì sông hồ đều có lệnh “phong tỏa” nên lấy nước ở đâu bây giờ?
Plaku iu lut:
– Nghĩ xem bạn có thể lấy nước ở đâu. Nếu không tiết kiệm được nhiều, chúng ta có thể tiết kiệm một chút!

READ  Con gà và con hổ | Educationuk-vietnam.org

Hai anh em lưỡng lự hồi lâu rồi đưa mực vào bản thảo và nói với ông già:
– Dạ, trời ơi là nghiêm trọng lắm, nhưng lời thầy nói rất nghiêm trọng. Chúng tôi vâng lời cô giáo. Chúng tôi sẽ sử dụng nước trong nghiên cứu này để tạm thời vào một khu vực.

Ông lão vui vẻ chạy lại thư viện, cầm trên tay một tờ giấy lớn đầy mực và hộp đựng bút lông quen thuộc của mình, đưa cho họ. Hai anh em bắt được anh ta và cả ba cùng ra bờ sông. Khi họ đến nơi mà tay áo xắn lên và tôi đang cầm sơn, anh ta lấy cán bút lao cây sơn lên trời nhiều lần. Sau đó họ ném bút chì và bút chì của mình xuống nước, cúi xuống trước mặt ông già và biến mất.

Tất nhiên, đêm hôm đó, trời nhiều mây đen và một cơn mưa xối xả. Ông lão vừa mừng vừa sợ, chạy ra chạy vào suốt đêm không ngủ. Đến sáng, điều mà ai cũng bất ngờ là nước chỉ nổi ở những cánh đồng ở khu vực đập Thanh. Hơn nữa, màu nước ở khắp mọi nơi đều đen như sơn. Trận mưa đêm đó đã cứu được nhiều ruộng lúa, nương ngô và các loại cây trồng khác. Người dân vùng Thanh-Đăm cũng vui như xưa.

Nhưng trong khi đó ở thiên đường, các thiên thần đều ngạc nhiên trước một cơn mưa bất chợt. Allah Giận dữ đã sai thiên thần đi bắt thủ phạm để trừng trị tội ác. Cả hai anh em đều không thoát khỏi lưới trời nghiêm ngặt: cả hai đều bị rơi dưới búa của thần sét.

READ  Sự tích món phở Việt Nam | Educationuk-vietnam.org

Cơ thể của chúng hiện nguyên hình như hai con sóc chụm đầu vào một chỗ, một bên bị gột rửa dưới cầu Biao. Ông cụ rất tiếc khi biết tin. Ông khóc lóc và bắt tất cả các đệ tử của mình phải mang đi chôn cất hai con sóc. Chiếc khăn ngày ấy trắng bờ sông. Xác của hai con vật được chôn cất đàng hoàng trên cầu và cũng phủ đầy nấm như mộ người.

Lão học sơn của Chu Ân sau này được dời về làng Quỳnh-đô làm phủ đen cả nước mà ngày nay còn gọi là đầm mực. Còn quản bút thì về làng, các bô lão thường truyền miệng rằng vì thế mà ở làng, cụ thể là làng Tả Thanh Oai nay mời nhiều người học hành đỗ đạt. Còn ngôi mộ của hai con quái vật, hay hai anh em, thì ngày nay người ta đã xây dựng một ngôi đền, hay còn gọi là Đền Gani.

Nguồn: Sưu tầm