10 lượt xem

Sự tích dưa hấu | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

Ngày xưa có một cậu bé tên là Mai An Tiêm. Anh ta là một người đàn ông đến từ một vùng đất xa xôi ở Biển Nam và bị bán làm nô lệ. Một hôm, ông được các lái buôn chở đến Hùng Vương. Mai An Tiêm học nói tiếng Việt rất nhanh. Anh ấy nhớ nhiều điều, biết nhiều điều hợp lý và rất tài giỏi. Vua càng ngày càng được yêu quý, không bao giờ rời xa. Năm ba mươi lăm tuổi, ông làm đầy tớ và có nhà riêng gần cung vua. Vợ của Mait là con gái nuôi của nhà vua, người đã sinh được một cậu con trai năm tuổi. Mai phục đủ người, trong nhà đồ ăn ngon không thiếu thứ gì. Tuy rằng thực lực của hắn không lớn, nhưng là khiến cho mọi người khiếp sợ. Nhiều người vẫn thường xuyên qua cây cầu gần đó. Nhưng, thấy Mai có địa vị cao nên không ít người ghen tị.

Một hôm, trong bữa tiệc chiêu đãi khách, khi mọi người không ngớt lời khen ngợi, Mai An Tiêm khiêm tốn nói với họ:

– Không! Mọi thứ trong ngôi nhà này đều là của tổ tiên tôi!

Mai nói rất tự nhiên. Bởi vì tôn giáo của đất nước ông nói rằng hạnh phúc và đau khổ hiện tại là kết quả của hành vi tốt hay xấu trong kiếp trước. Nhưng trong số những người dự tiệc có một số quan chức thân cận với nhà vua, những người đã ghét ông từ lâu. Nhận lời tuyên bố mà họ cho là kiêu ngạo, họ vội vàng quay lại thưa với nhà vua.

Vua Hùng nghe nói rất tức giận. Nhà vua hét lên:

– Chà! Thằng nói dối! Hôm nay anh ta nói như vậy, ngày mai anh ta sẽ phun ra những lời thiếu tôn trọng. Nô lệ phản bội! Đóng lại cho tôi!

Chiều hôm đó, Mai bị đưa vào ngục tối. Đến lúc đó anh mới nhận ra lỗi lầm của mình. Mai tự nhủ: “Nếu từ giờ trở đi mình sẽ bị nguyền rủa vì kiếp trước mình đã cư xử không đúng mực”.

READ  Vì sao lại gọi là "Trạng Lường" | Educationuk-vietnam.org

Trong khi đó, tại tòa, Quýt đã gặp nhau để bàn về việc xét xử Mai. Nhiều người đề nghị xử tử. Có người đề nghị cắt gót chân. Nhưng lời nói qua quýt của một người già đã khiến Hùng Vương chú ý:

– Anh ta bị tội chết. Nhưng trước khi chết, ta phải làm cho hắn hiểu một cách dứt khoát rằng sự giàu có của hắn là do ân sủng của Hoàng thượng chứ không phải tiên nhân. Tôi nghe nói có một hòn đảo ngoài cửa Nga-sơn. Hãy để cho anh ta một hoặc hai tháng lương để anh ta có thể ngồi xuống và nghĩ về “tổ tiên” của mình trước khi chết.

Vua Hùng gật đầu đồng ý. Nhưng sau khi ban lệnh, vua còn nói: – “Cho lương một mùa, hãy nghe”.

*

Ngày bị đày ải, dù hết lời can ngăn nhưng vợ Mai An Tiêm vẫn quyết tâm theo chồng ra đảo. Cô đưa con trai đi cùng. Mọi người đều cho rằng đó là sự điên rồ. Và nàng tin lời chồng: – “Sáng sinh voi, trời sinh cỏ. Lấy đi!”.

Nhưng khi bước lên bãi cát hoang vắng, người phụ nữ trẻ ấy không khỏi xót xa, ôm vai chồng khóc:

Chúng ta sẽ phải chết ở đây.

Mai ôm con nói với vợ:

– Thiên đường luôn có mắt. Tôi rất phấn khích. đừng lo!

Được hơn 1 tháng, cuộc sống của hai vợ chồng anh ổn định. Ngôi nhà ẩn mình trong hốc đá được đan để che gió, sương. Nước uống có suối. Không có muối thì có nước biển. Nhưng kéo dài tuổi thọ thì sao? Hai vợ chồng nhìn nồi cơm trống trơn: – “Được một nắm hạt thì không lo gì cả”.

Bỗng một hôm, một đàn chim lớn từ phía tây bay đến đậu trên một bãi cát. Sau đó, chúng bay lên trước mặt cặp đôi, la hét và ném năm hoặc sáu hạt giống vào họ. Ít lâu sau, từ những hạt giống đó mọc lên một cây nho xanh mướt trải dài khắp sân. Sợi dây kéo đến đâu, quả xanh non đâm chồi nảy lộc đến đó. Không lâu sau, hai vợ chồng ra xem quả nào quả nấy to như nét, da xanh mịn, tròn như đầu người. Ô mai lát một quả khi chín thì ruột có màu đỏ hồng, hạt màu đen. Vợ chồng, con cái được vui cỏ ngọt. Càng ăn, ruột càng lạnh. Mai hét lên:

READ  Xin thầy hãy dạy cho con tôi | Educationuk-vietnam.org

– Ồ! Đây là loại dưa lạ, chưa từng thấy. Hãy gọi nó là dưa lưới, vì loại dưa này được mang đến cho chúng ta bởi các loài chim từ phương tây, từ lục địa. Chúa nuôi chúng ta!

Kể từ hôm đó, hai vợ chồng cố gắng trồng dưa nhiều hơn. Họ dự định ăn dưa thay cơm để dành số gạo gần như cạn kiệt.

Một ngày nọ, Mai và chồng bắt được một chiếc thuyền đánh cá ra đảo. Sau khi giúp họ chỉnh lại cánh buồm để về đất liền, Mai còn cho họ vài quả dưa để mang ra cho mọi người cùng thưởng thức. Mai bảo họ mang gạo đến đổi dưa. Chỉ vài ngày trước, chiếc thuyền đầu tiên đã cập bến, mang về cho hai vợ chồng rất nhiều gạo. Hai bên giao ước: một bên gánh gạo, một bên chất dưa xuống thuyền.

Kể từ đó, bữa ăn của họ khác trước. Ngồi bên nồi cơm trắng nghi ngút khói, vợ ông Mãnh ôm con lẩm bẩm: “Ông trời cho chúng tôi ăn thật rồi! Cũng từ hôm đó, hai vợ chồng trồng thêm dưa. Do đó, các tàu buôn và thuyền đánh cá đổ xô đến đảo để cung cấp gạo, quần áo, gà, lợn, dao và các loại hạt giống khác để đổi lấy dưa.

Những người trên thuyền nói với Mait:

– Quả thực từ xưa đến nay chưa từng có loại dưa nào quý như vậy. Trong khu vực của chúng tôi, ai cũng muốn nếm một miếng “dưa hấu” này cho dù có phải đổi bao nhiêu gạo đi chăng nữa.

Thời đó, người ta tranh nhau mua dưa hấu để lấy giống nên chỉ trong vòng vài năm, giống dưa này đã tràn lan khắp nơi. Tên tuổi của vợ chồng Mai An Tiêm được lan truyền rất rộng rãi. Người ta gọi anh là “Cha của dưa”.

READ  Cô Gái Thông Minh - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

*

Lại nói, một hôm vua Hùng quở trách quan lại bỏ thợ xây nhà là không biết. Vua chợt than – “Giá mà có Mai An Tiêm thì đâu đến nỗi”. Ngày đó nhà vua không ngừng nhắc đến chuyện đó. Hai lần, nhà vua hỏi Lac Marquez rằng Mai hiện đang làm gì. Lạc Hầu tước dám: “Hắn chắc không còn nữa!”.

Nhưng nhà vua không tin. Nhà vua liền sai nô tỳ khác cung cấp lương thực và thuyền đi châu Á tìm Mai An Tiêm. Một tháng sau, anh ta mang một chiếc thuyền đầy dưa đến nhà vua và nói:

– Đây là lời đề nghị của ông bà Mai dành cho Hoàng thượng.

Chàng kể rõ cho nhà vua nghe về những ngày tháng khốn khó mới vào nghề và tình trạng hiện tại của vợ chồng họ Mai. Sau đó anh ta tiếp tục:

– Tani z.

Vua Hùng càng nghe càng ngạc nhiên. Nhà vua tặc lưỡi và nói với những người hầu, những người một ngày nọ đã tố cáo Main:

– Anh ta nói đó là tổ tiên của anh ta, đúng, không sai!

Sau đó nhà vua sai một toán lính đến bắt cặp đôi và để Main trở về vị trí cũ. Nhà vua ban cho ông hai cô con gái để an ủi.

Bây giờ, đảo có tên là bãi An Tiêm. Con cháu của vợ chồng họ Mai làm việc trên đảo vẫn có công với tổ tiên. Họ đã tạo ra một ngôi làng gọi là làng Mai-an. Tại ngôi nhà cũ của Mait, họ đã xây dựng một ngôi đền để thờ cúng ông và vợ ông. Người ta gọi nó là “ông tổ của dưa hấu (hay dưa hấu)”[1].


Ghi chú:

[1] Theo Lĩnh Nam Chích Quái và Đại Nam Nhất Thống Chí, “Tỉnh Thanh Hóa”.