7 lượt xem

Sự tích khăn tang, truyện cổ tích | Educationuk-vietnam.org

Ngày xưa, có một cặp vợ chồng giàu có năm người con gái. Gia đình giàu có nhưng lại không có con trai nên bao nhiêu tình cảm họ đều dành hết cho con gái. Mặt khác, năm cô lớn lên, ai cũng lập gia đình, ra ở riêng.
Vì các cô gái lấy chồng xa nên hai ông bà giàu có rất thương nhớ các con. Một hôm cô ấy nói với chồng:
– Sắp tới anh ấy sẽ chăm sóc nhà cửa mà em đến thăm một lần, sau đó em sẽ về chăm sóc để anh ấy đi …
“Đúng vậy,” anh ta đáp, “nhưng cô phải nhanh lên, đừng bắt tôi đợi lâu!”
– Không, tôi định ở với mỗi đứa ít nhất một tháng, năm đứa mới năm tháng, trong khi tôi đi du lịch tổng cộng vài chục ngày, kéo dài gần nửa năm anh ạ!
“Được rồi để đó đi, nhớ đừng để ai lăn lộn nhiều quá mà ăn nhiều đồ ăn ở đó, khiến em phải mòn mỏi chờ đợi.”
Sau đó người phụ nữ và người hầu rời đi. Nhưng chỉ sau vài tháng, cô thấy anh trở lại với vẻ mặt buồn bã. Thấy vậy, anh ta liền hỏi:
– Sao anh về nhanh thế? Bạn có gặp phải khó khăn nào trên đường đi khiến mặt bạn không vui không?
Người phụ nữ giàu có đáp:
– Không có gì đâu, tôi vẫn bình an vô sự, tất cả đều khỏe mạnh. Tôi về sớm vì muốn anh ấy tránh đường. Anh ta chỉ đi một lần cho biết.
Thấy vợ đóng mở, phú ông chẳng hiểu gì nên cuối cùng cũng thu dọn đồ đạc rồi bỏ đi.
Anh đến thăm nhà cô con gái đầu lòng. Chú rể hoan hỷ đón tiếp nhưng con gái thì không như vậy, chỉ nói vài câu rồi quay lại làm việc.
Trong khi người chồng ra đồng chăm sóc thợ cày, con gái bận việc bếp núc, hai cha con không nói chuyện được.
Nó không qua gần trưa, nó thấy bụng cồn cào và sẽ kêu nó chuẩn bị đồ ăn cho nó ban đầu như khi nó ở nhà, nhưng sau đó nó tự nghĩ: “Để xem nó cư xử với bố nó như thế nào ?!”. Ông thấy con gái đợi chồng về để dọn cơm. Con rể của ông lúc đó đã về nhưng còn bận một số việc nên phải đợi. Khi buổi trưa đã trôi qua, con gái ông gọi cho chồng:
– Thôi em ơi, cố lên anh ơi!
Nghe con gái nói vậy, anh cảm thấy tủi thân. Chiều hôm đó và những ngày tiếp theo cũng vậy. Anh ấy đã phát hiện ra nó các cô gái anh quan tâm đến chồng cô chứ không phải anh: “Vậy nên bây giờ cô ấy coi cha mình không ra gì. Chồng không ăn thì có lẽ tôi cũng nên ngồi chết đói “. Chơi được vài ngày, thấy con gái không còn đằm thắm như xưa, anh ta liền nói lời chia tay vợ chồng cô ta rồi đi”. nhà của người khác.
Lần này, khi đang rời đi, anh ta lẩm bẩm: “Chắc chắn những đứa trẻ sau này phải khác, không phải chúng đều giống nhau sao? “Vợ chồng tôi trông cậy vào chúng và sau đó chúng tôi sẽ chia ra để chăm sóc chúng khi bố mẹ chúng tôi lớn tuổi!”
Nhưng khi đến đó, anh phát hiện đứa thứ hai không khác đứa đầu là mấy. Nghe lời bố đến thăm cũng gọi anh làm tròn bổn phận rồi tranh giành chuyện nhà chồng, bỏ mặc anh không yên.
Anh liên tiếp đến thăm tất cả năm người bạn gái của mình, nhưng không ai trong số họ say mê công việc của cô ấy và không ai trong số họ quan tâm đến cô ấy ở nhà. Cuối cùng, anh ấy viết:
Vì vậy, một khi con gái về nhà chồng, nó không còn là con của bà nữa. Cô ấy coi chồng còn quan trọng hơn cả bố mẹ đẻ.
Nghĩ vậy, anh quay người đi. Anh nhẩm tính thì thời gian thăm con theo kiểu đi và về ngắn hơn thời gian của chị.
Khi trở về, anh ta gọi điện cho vợ để bàn bạc:
Vì vậy, con gái có hay không và tôi cũng không mong họ giúp mình về già. Bây giờ bà cho tôi đi kiếm một đứa con nuôi để mai sau chăm sóc chúng tôi khi chúng tôi tay chân chậm chạp. Cô ấy nghĩ gì?
Người phụ nữ giàu có đáp:
– Nào, thưa ngài! Đừng đi mất thời gian và công sức của bạn. Nếu con đẻ mổ ruột mà không quan tâm thì con nuôi làm sao được?
Phú Ông tha:
– Trên đời này có người tốt và người xấu, không phải tất cả đều giống nhau, đừng sợ.
– Được rồi, anh cứ cố gắng kiếm một đứa con ngoan để chăm sóc, mọi việc cứ để ở nhà tôi lo cho nó.
Giàu có vì vậy anh ấy đóng vai một ông già nghèo và đi từ làng này sang làng khác, bất cứ nơi nào ông ấy đi:
– Ai mua bố? Nếu ai đó mua bố, hãy ra ngoài và mua! Để mua tôi để trở thành một người cha, chi phí chỉ có năm franc …
Những người nghe ông già nói rằng ông bị điên. Có người còn nói vui:
– Mua lão già đó về hầu hạ? Và rồi, khi người trăm tuổi chết, liệu có còn tiền để lo mai táng? Tốt hơn là nuôi một người hầu.
Dù nghe nhiều tiếng cười mỉa mai, phú ông vẫn không nản lòng, đi hết làng này sang làng khác và miệng nói với ông:
– Có ai mua bố này không?
Khi ấy, trong một ngôi làng, một người nông dân nghèo cùng vợ nghe tin có người bị bán làm cha, người chồng nói với vợ rằng:
– Vợ chồng tôi mồ côi mẹ từ nhỏ, chưa từng có quan hệ cha con và cũng không có con, buồn quá. Thôi thì mua ông già này nói chuyện với nhau đêm khuya cho vui nhà.
Thấy vợ vừa lòng, chàng trai chạy ra đợi ông già bên trong và nói:
– Bạn sẽ bán được bao nhiêu?
– Năm quýt không ít.
Sau đó người đàn ông nói:
– Nói thật với bạn, nhà tôi nghèo quá, tôi muốn mua nhưng không có tiền. Thế là anh ấy ngồi xuống và để tôi nói cho gia đình tôi vay tiền.
Nhà giàu đợi lâu, thấy chị dâu chạy đi một lúc rồi quay lại, nhưng số tiền cho vay và tiền thu được trong nhà chỉ có hai tệ. Sau đó người đàn ông nói:
– Thôi, anh xem, mời anh hai ngày, chúng tôi sẽ có đủ tiền.
Hai ngày sau, vợ chồng anh nông dân đưa tiền và mời anh về nhà “cha, con, con” rất thân tình. Khi người đàn ông giàu có nhìn thấy nơi tóc của vợ mình bị mất, anh ta hỏi:
– Này, tại sao tóc của người phụ nữ lại cắt như vậy?
Người chồng ngập ngừng đáp:
– Không có gì bí mật đâu bố ạ, nhà mình nghèo quá không có tiền mua, không mua thì ít có cơ hội tốt hơn. Vì vậy, vợ và các con của ông phải cắt tóc bán đi để có tiền cho năm phrăng đó.
Kể từ khi có cha nuôi, hai cặp đôi Người nông dân rất hiếu khách và đã làm việc không mệt mỏi để chăm sóc và phục vụ anh ta không mệt mỏi. Phú Ông chưa khám phá ra nơi sinh thực sự của mình, hàng ngày vẫn ăn ngủ tốt, thỉnh thoảng kêu đau đầu, đau lưng buộc họ phải xoa bóp hoặc tìm thầy thuốc.
Dù vậy, cặp đôi vẫn quan tâm chăm sóc không hề chậm trễ. Vì vậy, một vài tháng sau, gia đình vốn đã nghèo khó của họ càng trở nên tồi tệ hơn.
Hai vợ chồng phải cố gắng đi làm thêm để phụ giúp cha, có khi phải nhịn đói để đưa cơm cho ông già.
Tình hình như vậy kéo dài nửa năm, nợ nần chồng chất khiến tiền trong nhà cạn kiệt. Tuy nhiên, họ không hề tỏ ra mệt mỏi, cố gắng làm vui lòng người cha già.
Một ngày nọ, hai vợ chồng tỉnh dậy, nhìn thấy người cha nuôi được bao bọc tốt, ông nói với họ:
– Đốt nhà này đi theo tôi!
Vợ chồng anh nông dân nhìn nhau tưởng anh ta bị khùng, nhưng rồi thấy phú ông đẩy anh ta ra:
Khi còn nhỏ, bạn cần phải vâng lời cha mẹ, không được phạm lỗi. Đã bảo đi theo kiếm đồ ăn thì cứ việc đi, nhưng cái nhà giả này chẳng đáng bao nhiêu, đừng tiếc.
Hai vợ chồng nghe xong mới biết anh nói thật, không dám tranh luận, đành lấy một số vật dụng buộc lại rồi phóng hỏa đốt nhà.
Đi theo ông lão, thấy ông ta đi ăn xin ban ngày, ban đêm trở về nhà người ăn xin ngủ lại, họ lại vâng lời, không chút do dự.
Ba người đã xin thức ăn như vậy trong năm ngày, và cuối cùng một người đã đến NHÀ Ở tường gạch vôi, anh hồ hởi nói:
– Các con ơi, các bạn đã đến nhà mình rồi!
Người phụ nữ giàu có bước ra cổng chào anh vào trong. Anh cười và nói với vợ:
– Bà ơi, đây thực sự là con của chúng tôi!
Khi đó, người nông dân và vợ của anh ta choáng váng khi biết rằng cha mẹ nuôi của họ là một gia đình giàu có.
Phú ông bảo bác nông dân lấy họ và từ đó vợ chồng đi vào cuộc sống hạnh phúc.
Không lâu sau, phú ông lâm bệnh nặng. Biết mình sẽ xa gần đến thiên đường, ông lập di chúc để lại phần lớn tài sản thừa kế cho người con nuôi, rồi gọi vợ đến hết lời:
“Sau khi ngươi chết, không được báo tin tức cho ngũ công tử của ngươi!”
Anh ta nói tiếp: – Nếu nghe ai đó bảo quay lại đây, không biết tôi có “phân thân” mà đứng dậy không. Mặc đồ đen, chàng trai cứ theo thói quen, cắt tóc, đội mũ, quấn rơm để chứng tỏ mình đã chịu thương chịu khó cùng cha mẹ, nhưng cô dâu bảo đừng đợi. mái tóc của anh, vì tôi chưa bao giờ quên chuyện anh hy sinh mái tóc dài để mua cho cha, nên chỉ cần đội khăn tang là đủ.
Nhưng khi đám tang cho chồng xong, người đàn ông giàu có vì nặng lòng nên đã bí mật công bố 5 cô con gái của bà. Khi họ trở về, cô gặp họ ở cổng, nói những lời cuối cùng của cha cô và dặn họ không được vào nhà, kẻo có chuyện chẳng lành.
Năm cô gái ăn năn hối cải, nhưng làm gì với quá khứ? Trong khi bàn giao quan tài của cha, họ đã yêu cầu được đưa nó. Bà tiếp tục thuyết phục các con và cuối cùng, bà buộc phải xé bỏ khăn tang, đắp thêm cho mỗi đứa một mảnh khăn để che mặt, để linh hồn không biết còn cha.
Kể từ đó, mọi người bắt chước để tang như gia đình này:
cậu bé cắt tóc bằng vành rơm, đội mũ và thắt lưng chuối như tục lệ xưa, cô dâu được miễn đầu tóc, chỉ đội khăn tang, không được che mặt. “Ngoài chiếc khăn tang, cô gái còn có một mảnh khăn che mặt”.

Nguồn: những câu chuyện Sợi tổng hợp.

READ  Trẻ con không được ăn thịt chó | Truyện ngắn Nam Cao | Nam Cao | Educationuk-vietnam.org