4 lượt xem

Sự tích ông bình vôi | Educationuk-vietnam.org

Ngày xưa có một cô gái xuất thân từ một gia đình giàu có. Cô ấy rất đẹp nhưng cũng rất kiêu ngạo. Cô ấy đang đuổi bạn gái của mình đi. Nó làm cho các chàng trai ghét cô ấy không ngừng. Cũng vì thế mà đến tuổi lấy chồng, người con gái vẫn chưa có được tổ ấm ưng ý. những cậu bé Mỗi người trong số họ đều bị cô làm cho què quặt vì cao to thấp lùn, cao to thấp lùn, to to béo tròn và gầy gò vì xương sườn lộ ra ngoài.

Nhưng rồi cô ấy kết hôn. Chồng yêu vợ nhưng lại bực bội vì vợ ghen tuông mù quáng. Cô ấy ghen với chồng, luôn khiến hàng xóm phải nhăn mặt vì những lời nói của mình. Cuối cùng, cả hai không ưa nhau và ly hôn. Chán nản trước số phận, cô bỏ đi tu.

Cô xuất gia trong một ngôi chùa cổ trên núi được hai mươi năm. NÀY chim, con thú gần như quen thuộc với bóng dáng của nữ tu. Hai mươi năm sau, nó vẫn chưa đạt đến giác ngộ. Cô ấy đã rất ngạc nhiên vì cô ấy tự cho mình là hiểu biết hơn những người khác và chịu đựng tất cả những khó khăn của ngôi đền. Một hôm cô quyết định đến Tre Miền Tây một lần để tìm hiểu. Con đường đến Tây-truc rất nguy hiểm, nhưng cô quyết định đi.

Một ngày nọ, sau khi vượt qua một ngọn núi, ni cô tìm thấy một ngôi nhà hẻo lánh ven đường để nghỉ ngơi. Vợ chồng chủ quán tuy là người miền sơn cước nhưng đều ăn chay niệm Phật nên khi thấy khách là các nhà sư, họ đón tiếp rất nhiệt tình. Khi nghe về công việc tu luyện của các sư cô, họ càng kính trọng và coi họ là sư phụ. Và khi biết mục đích của các sư cô, họ thậm chí còn xin phép ra khỏi nhà và đi theo thầy với hy vọng đi dạo một cách thuận lợi. Nghe họ cầu nguyện, sư cô cười: – Họ muốn mẹ con nhà này cũng thành Phật sao? Được rồi, theo tôi!. Nhưng bụng bảo: – “Chuông cũng chẳng ăn ai, chỉ là mảnh bỏ trên bờ tre mà thôi”.

READ  Nàng Xuân Hương - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Từ hôm đó, sư có thêm hai người bạn nữa. Chân họ bớt mỏi, đường bớt dài, họ nhanh chóng đến được Thánh địa. Từ trước ra sau, hai mẹ con vẫn một lòng kính trọng. nữ tu sĩ với tư cách là một giáo viên. Còn các ni cô thì không được như xưa: – Có lẽ họ sẽ thành Phật trước mình. Họ sẽ giỏi hơn mình … Nếu họ đến được Đường, thật là xấu hổ cho thiền phái.

Nói với Đức Phật, khi nghe tin có người tìm về Tây-Trúc tìm Đạo, Ngài nhanh chóng xuất gia theo. Từ đầu đến cuối, Đức Phật vẫn không thiếu một lời nói, một cử chỉ nữ tu. Khi họ chuẩn bị vượt qua một con sông rộng, thì vị Phật huyền diệu xuất hiện ở phía bên kia của một ngôi chùa cổ kính, trước cửa là một cây bồ đề lớn, đang đợi họ.

Vì muốn ngăn cản hai mẹ con theo mình về Thánh địa, khi qua sông, tỳ nữ rất ngạc nhiên, chỉ vào đình chùa và nói:

– Chúng tôi đến đây! Tre tây. Rất nhanh! Đó là cây bồ đề của Đức Phật đã từng tu hành trong quá khứ. Ngừng lại! Hai mẹ con chỉ cần trèo lên cành cao niệm kinh rồi buông tay thì sẽ thành Phật ngay !.

Tin lời sư phụ, hai mẹ con vui vẻ làm theo không chút đắn đo. Nhưng khi họ rời khỏi những người sa ngã, Đức Phật đã đưa họ và dẫn họ lên thiên đường. Có bốn vị La Hán mang hoa súng đến lấy. Hai bàn tay của hai mẹ con rung lên như muốn gọi một người bạn.

“Đúng là đã thành Phật rồi!” Nữ tu sĩ, ngạc nhiên và vui mừng, nhanh chóng trèo lên một cái cây để trở nên giống họ và hy vọng mình sẽ giống họ. Nhưng Đức Phật định trừng trị thích đáng người đàn bà kiêu ngạo và độc ác ấy nên đã để xác rơi xuống đất, gãy xương, vỡ sọ. Và rồi Đức Phật đã biến người đàn ông tội nghiệp đó thành một bình vôi. Tại sao lại biến thành bình vôi? Có người cho rằng, đức Phật muốn bắt những người thô lỗ trong tâm nhưng lại đeo mặt nạ từ bi, để con người luôn đau đớn.

READ  Sự tích bát tiên - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Một câu chuyện khác mang nhiều nét Phật giáo cũng kể chuyện Mr.

Anh là một tên trộm đã sống nhiều năm với nghề này. Anh ta không có vợ con, chỉ có một túp lều gần đường cái. Một ngày nọ, một số người ăn xin đến đó để tìm nơi trú ẩn. Cô để họ một mình và sau đó thấy chồng nói với người phụ nữ: – “Tôi không nhận được bất cứ điều gì ngày hôm nay. “Ruộng khoai đây, tối về đào ăn”. Người đàn ông và phụ nữ: – “Dừng lại, anh bạn! Chúng ta bị như vậy chỉ vì chúng ta đã cư xử không tốt trong kiếp trước. Có thể sẽ phạm những tội nặng hơn trong kiếp sau. Thà chết chứ không ăn trộm! “

Tên trộm nghe chuyện và chợt ăn năn hối cải. Cuối cùng anh ta đã giao tất cả ngôi nhà cho cặp vợ chồng ăn xin rồi bỏ đi. Anh ấy đã tìm thấy một Thánh địa Lên núi cao xin sư cạo đầu tu hành. Anh ta được giao công việc nấu ăn: một bữa nên nấu từ sương mù và một bữa từ buổi chiều. Nhiệm vụ của anh không phải là dập lửa, vì sau khi đám cháy được dập tắt, anh phải xuống núi tìm kiếm, cách xa nhiều km.

Từ khi nhận việc trong chùa, anh ta vô cùng chăm chú, chưa bao giờ ăn một bữa để lửa phụt ra ngoài. Một nhà sư trong chùa rất ghét vị sư trẻ nên đã đợi một ngày ông ta ngủ say, dập lửa trong bếp.

Gần sáng, cậu bé thức dậy thấy không còn lửa, nghĩ đến nhiệm vụ của mình, ba chân bốn cẳng băng qua rừng, nhìn xuống bản tìm lửa. Giữa đường anh ta gặp một con hổ già đang tìm thịt. “Ta vui lòng cho ngươi ăn thịt, nhưng ta hãy xuống làng xin lửa đốt chùa, rồi ta sẽ đến chịu kiếp.

Con hổ đã sẵn sàng để buông tay. Khi tá hỏa trở lại, anh ta kể lại sự việc và xin phép nhà sư cho hổ đầu hàng. Đến đó, hổ nói: – “Ta già rồi, rụng hết răng rồi, nhưng xương ngươi cứng, khó nhai. Hãy trèo cây đó mà tự ngã cho đến khi gãy xương thì ta mới được ăn. nó. ” Anh ta vâng lời con hổ, nhưng khi anh ta buông tay Đức phật đã sẵn sàng chờ rước về thiên đình, hóa thành Phật, tức là Phật Nhiên Đăng.

READ  Đôi giầy đỏ - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Vị tu sĩ kia thấy rằng tu sĩ có thể đạt được kết quả đúng chỉ với một vài hành động đơn giản, nên ông cũng muốn làm như vậy. Anh xin phép nhà sư nấu ăn và giữ cho ngọn lửa luôn cháy. Rồi một hôm ông cũng giả vờ để lửa tắt rồi chạy lên núi tìm lửa. Và anh cũng đã gặp hổ, cũng cầu xin hổ mang lửa về chùa để sử dụng, rồi anh sẽ tự xin đầu hàng. Nhưng Đức Phật nhận thấy hành động của anh ta xuất phát từ tấm lòng không thật, nên khi anh ta trèo lên cây và buông tay anh ta, Đức Phật liền bắt anh ta biến nó thành một bình vôi.

Một phiên bản của câu chuyện trên cũng là một đối thoại Phật giáo, Câu chuyện về nước bọt.

Đây là hai nữa tính cách là chú và sư. Sư trẻ tuy mới xuất gia nhưng rất chăm chỉ, biết lo bổn phận. Thấy ngọn lửa trong đống đã được dập tắt (thực chất nhà sư ghen tuông nên vẩy nước dập lửa), ông không ngại nguy hiểm, chạy từ trên núi vào lúc rạng sáng để dập lửa kịp thời. để nấu ăn cho chùa. Bụt hiện ra dưới hình dáng một ông già khuyên anh không nên đi, nhưng thấy anh quyết tâm đi thì bảo trèo cây hạ tay xuống, sẽ có người dẫn anh đến nơi an toàn. Tất nhiên, cậu bé đã buông tay và rơi ngay vào lưng một con chim; đưa anh ta xuống làng và sau khi yêu cầu nhóm lửa để trả lại anh ta bình an vô sự.

Nhà sư lúc đầu không phải là người tu luyện, nhưng thấy người thanh niên gặp Phật cũng muốn như vậy, bèn tìm cách nấu cơm giữ lửa, sau đó tắt lửa thì gặp được. cũng. Đức phật. Nhưng khi thả anh ta ra, thì Đức Phật bắt anh ta phải ứa nước miếng, miệng luôn há ra để người ta khạc nhổ, để tỏ ý khinh thường.

Nguồn: những câu chuyện Sợi tổng hợp.