7 lượt xem

sự tích ông công ông táo | Educationuk-vietnam.org

Ngày xửa ngày xưa, có một cặp vợ chồng xuất thân từ một gia đình nghèo khó kiếm sống bằng nghề làm thuê.

Tuy nghèo, nhưng họ rất yêu thương nhau. Thường những buổi tối đi làm về, hai vợ chồng ngồi bên bếp lửa hồng, kể cho nhau nghe những câu chuyện xa gần, hay hát giao duyên, có khi vui quên cả cơm nước.

Một năm mất mùa, hạt gạo rất khó kiếm. Nghèo đói diễn ra ở khắp mọi nơi. Hai vợ chồng theo thói quen cũ tìm việc trong những ngôi nhà giàu có nhưng ít người thuê. Con nợ công thì nhiều nhưng gạo thì khan hiếm nên khó siết. Hơn nữa, cổng của những người lớn tuổi giàu có thường đóng kín vì không muốn ai làm phiền.

Hai vợ chồng phải mò cua bắt ốc, mò củ, hái rau về ăn. Tuy điều này giúp ích một chút nhưng tình hình vẫn không có gì sáng sủa. Cái chết luôn đe dọa họ vì cái đói vẫn còn dai dẳng. Một buổi chiều, sau khi nuốt một vài chén súp gotu kola, người đàn ông nói với vợ:

– Tôi phải đi nơi khác kiếm đồ ăn, tôi không thể ở nhà được.

Nghe chồng nói, người phụ nữ xin được theo vào sống chết có nhau. Nhưng người đàn ông nói:

– Tôi không biết phải đi đâu và làm gì. Cô ấy ở nhà dễ chịu hơn tôi nên không phải vất vả. Có lẽ tôi sẽ nằm xuống dọc đường và để cho lũ chim bay đến kêu. Nhưng tôi không biết liệu tôi có mang tiền tốt đến đây để nuôi nó hay không! Ồ! Fati! Cô ấy đã đợi tôi ba năm rồi, nghe này! Bẵng đi ba năm không thấy tôi về, tôi bỏ quê ra đi. Cô ấy vừa đi lấy người đàn ông khác.

Người phụ nữ gào khóc thảm thiết như thể đứng trước cảnh tang tóc thật. Nhưng không biết phải làm sao, chị đành để mặc chồng bỏ trốn.

Sau khi bỏ chồng, người phụ nữ đi làm thuê cho một ngôi nhà khác. Gia đình họ không giàu có, nhưng thương hoàn cảnh của cô, hướng đến sự giúp đỡ trong những ngày u ám. Tại đây, người phụ nữ được ăn hai bữa một ngày, gồm một bữa cháo và một bữa khoai. Nhờ sự khéo léo và xinh đẹp, cô đã chiếm được tình cảm của sư phụ. Nhưng hình bóng người chồng yêu dấu vẫn chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí cô.

READ  Tam và Tứ | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

Thời gian trôi nhanh như nước. Người ta ít đề cập đến nạn đói man rợ gần đây. Cô hồi hộp chờ chồng từng ngày. Còn cây bưởi trước sân đã ba lần nở hoa mà chồng vẫn chưa thấy về.

Trong khi đó, người chủ đã chở che cho anh ta khi anh ta đói lại vừa ra tay sát hại vợ anh ta. Có tình cảm với cô, anh ngỏ lời yêu cô. Nhưng anh không hiểu lòng người thiếu nữ. Câu trả lời của cô ấy là:

– Chồng tôi đã hứa với tôi rằng tôi sẽ trở lại sau ba năm. Đến bây giờ tôi mới hay tin chồng mình đã chết. Vậy để tang chồng ba năm mới xong đạo.

Ba năm nữa trôi qua nhanh chóng. Không có tin tức hay lời đàm tiếu nào về người chồng. Mỗi ngày, chiều muộn, cô vẫn nhìn bóng dáng người đi trên con đường chính. Và rồi cô ấy khóc hết nước mắt. Người đàn ông kia thúc giục cô quyết định:

– Một người là chồng đã chết của chị, người còn lại nhưng lấy chồng xa xứ. Dù thế nào thì cô ấy cũng khó đoàn tụ. Châu Âu đang cùng tôi tạo dựng một gia đình mới. Sức lực của tôi và của tôi đủ để cô ấy hạnh phúc cả đời.

Cô sửa lại làn môi trắng nhợt, cảm ơn tình yêu của anh và van xin cô hãy chờ thêm một năm nữa. Một năm nữa đã trôi qua mà không có tin tức gì mới. Lần này cô tin rằng chồng mình đã thực sự chết. Sau bữa cơm hè đãi chồng và đãi họ hàng làng xóm, chị về ở với chồng mới.

READ  Bàn tay nguyện cầu - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

* * *

Bỗng 3 tháng sau, chồng cũ khăn gói về nước. Anh ấy trông không khá hơn trước. Anh chỉ có một hy vọng duy nhất là được gặp lại người vợ thân yêu của mình. Nhưng khu vườn cũ nay đã thuộc về chủ mới. “Chính là nó,” anh thì thầm. Với những con số! ”

Sự trở về đột ngột của chồng khiến ai cũng hoang mang. Đặc biệt là vợ chồng mới cưới không còn nói được. Người phụ nữ quá xấu hổ khi gặp anh ta. Nhưng chồng cũ đã đến bên họ và an ủi.

– Tôi đi lâu rồi. Đây hoàn toàn là lỗi của tôi. Cô ấy cư xử như vậy. Tôi phải đi gặp anh ấy một lúc. Thế là đủ rồi. Bây giờ tôi sẽ rời xa nơi này mãi mãi.

Mặc cho người phụ nữ hết sức cầu nguyện, dù nam thanh niên yêu cầu trả lại người phụ nữ nhưng anh ta vẫn quyết tâm dứt áo ra đi. Anh không muốn phá hỏng hạnh phúc của họ. Và anh cũng không đủ can đảm để đi xa vì không thể quên được vợ cũ. Sự lo lắng dày vò tâm trí anh. Đầu óc rối như tơ vò. Anh ta nghĩ đến cái chết và trong một lúc tức giận, đã treo cổ tự vẫn trên cây tắm ở đầu làng.

Cái chết kinh hoàng ấy như một tiếng sét giáng vào đầu người phụ nữ. Cô cho rằng anh ta phải chịu trách nhiệm về cái chết của chồng cũ. Tại sao chúng ta đợi chồng bảy năm mà không đợi lâu hơn một chút? Tại sao khi trở về, tôi không dám đối mặt với chồng? Cô không còn kiểm soát được bản thân. Tất cả những câu hỏi đều im lặng, nhưng với sự lên án gay gắt trong tâm trí cô.

Đến sáng muộn, khi chuẩn bị chôn cất người đàn ông bất hạnh, người dân hốt hoảng xúm lại vớt xác người phụ nữ xuống ao cạnh nhà.

READ  Thần giữ của | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

Nam thanh niên sau khi làm ma cho người phụ nữ thì như phát điên lên. Hai cái chết ập đến trong tâm trí mọi người và anh chưa bao giờ có một cảm xúc mạnh mẽ như vậy trước đây. Anh ta luôn miệng quát lớn: – “Tại sao chúng tôi cố tình cướp vợ của người khác!”. Rồi một ngày nọ, sau khi đem hết tài sản cho người thân và dâng lên chùa, anh ta uống thuốc độc tự tử.

Khi sang thế giới bên kia, cả ba bị đưa ra trước tòa án Diêm Vương với mục đích tha bổng. Tất cả những ai đã đến đây đều phải nói sự thật.

Theo lời khai của chồng cũ, anh ta không thể bỏ vợ cũ. Sở dĩ anh chết trong làng là vì anh muốn luôn được ở gần cô. Người chồng mới cũng chứng minh rằng anh có tình cảm sâu đậm với người vợ trẻ dù họ mới chính thức kết hôn được ba tháng. Khi Diêm Vương hỏi tình yêu của ông dành cho vợ cũ như thế nào, ông đã giơ ngón tay lên và so sánh rằng một bên được mười, bên kia không được một. Đến lượt người phụ nữ, cô thú nhận rằng tình yêu của cô dành cho chồng cũ chiếm một vị trí lớn trong trái tim cô, đồng thời cô không thể nào quên được tình yêu nồng cháy của anh dành cho chồng mới.

Diêm Vương ngồi nghe và vô cùng cảm động. Những người như vậy cũng hiếm. Đó là điều cần thiết để bộ ba sống bên nhau mãi mãi. Diêm Vương sau một hồi suy nghĩ đã cho ba người họ biến thành ba đầu rau để không đi lạc nhau và ngọn lửa luôn nung nấu tình yêu của họ. Đồng thời, nhà vua cũng phong cho họ là Táo Quân để trông coi mọi việc bếp núc, tức là mọi gia đình trong thiên hạ.