8 lượt xem

Sự tích sông Tô Lịch | Educationuk-vietnam.org

Ngày xưa vào thời Lý, có một vị vua bị bệnh về mắt. Một số chuyên gia chăm sóc mắt đã được mời đến cung điện để chữa trị cho họ, cả trong và ngoài thành phố, kể cả những bác sĩ nổi tiếng, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Vua sưng húp cả ngày lẫn đêm, rất khó chịu. Đã gần hai tháng vua không được vào điện Kính Thiên để tỏ lòng thành kính. Triều đình hoang mang vì vua đau mắt. Các triều thần chạy khắp nơi tìm kiếm thầy thuốc và thờ cúng trong các đền thờ, nhưng đôi mắt của quần thần vẫn không thể nhìn thấy được ít hơn.Một hôm, có hai tên lính canh từ núi Vân Mộng đưa đến cung một thầy bói. Thầy bói nổi tiếng một vùng. Sau khi trồng một số cỏ thi, giáo viên nghĩ:

– Bệ hạ, quẻ này có tượng vua rất hữu hiệu. Đúng là Bệ hạ đã bị “khí hướng của biển” xâm nhập nên không giảm được, nếu không nát thì thôi.

Nhà vua sai hai quan đến kinh thành. Lúc bấy giờ, phía Tây Bắc thành Thăng Long có hai con sông nhỏ: Tế Lịch và Thiên Phủ tương hợp với nhau thông ra sông Cái ở nơi hình như là Giàn giáo Giang Tân bây giờ. Họ đến ngã ba sông dựng bàn thờ Hà Bá để cầu thần cho vua khỏi bệnh. Đêm đó, một vị quan ăn chay nằm trước bàn thờ cầu mộng. Chúa phán: “Sáng ngày ba mươi hãy cho dân chúng đến đứng bên kia bến tàu, ai đến trước thì bắt ngay và ném xuống sông như thần, có thể bóp chết”.

READ  Sự Tích Thần Núi Tản Viên | Educationuk-vietnam.org

Nghe tin hai người quấn quýt, nhà vua liền sai một số nội gián chuẩn bị thực hiện công việc đó. Một vị tướng nghe tin khuyên vua đừng làm trái đạo lý, nhưng vua nhất định không nghe. Con mắt của vua rất quan trọng, nhưng tính mạng của một số người không quan trọng. Hơn nữa, khi hết niên hạn, việc vua bị đau mắt sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến nghi lễ và quan hệ trang nghiêm của triều đình.

Ở làng Cao, thuộc tả ngạn sông Tô, thuở ấy có một nam một nữ làm nghề bán hàng rong, tục gọi là ông Dậu, bà Dậu. Hàng ngày, hai vợ chồng chở dầu ra thị trấn bán, chiều về: vợ nấu cơm, chồng cất hàng.

Hôm đó là ngày 30 tháng Giêng và hai vợ chồng quyết định bán một đống dầu ở một số chùa. Cuối năm, mọi người phải sử dụng nhiều dầu để thắp sáng Tetin. Họ dậy từ rất sớm, người đàn ông cầm chảo và người phụ nữ cầm thìa và đi ra dĩa. Tế Lịch – Thiên phú. Lúc này, họ nghỉ ngơi trong lò và đợi thuyền. Con đường vắng tanh không ai băng qua. Nhưng trong chòi vẫn có hai người lính canh gác. Ngay khi nhìn thấy ai đó, họ đã chạy ra ngoài khiến cặp đôi vô cùng ngạc nhiên. Họ không ngờ rằng ngày đó sẽ có lính canh ở đây. Dù nhìn thấy vẻ mặt tàn ác của họ, họ cũng bình tĩnh lại khi nghe câu hỏi của họ:

– Hai người đi đâu sớm vậy?

Họ trả lời trung thực. Họ muốn chia sẻ doanh thu bán dầu hàng ngày của họ đủ để nuôi miệng. Họ liên tục đặt câu hỏi. Họ nói:

READ  Truyện cổ tích cậu bé Tích Chu | Educationuk-vietnam.org

– Chà, hai người khốn nạn như vậy mà. Vì vậy, nếu bạn có thêm tiền, bạn muốn ăn gì? Nói! Nói và chúng tôi sẽ tìm cách giúp đỡ.

Thấy câu chuyện thành ra thế này, anh Dậu và chị Dậu có vẻ ngạc nhiên. Nhưng trước những câu hỏi vội vàng của họ, họ phải giả vờ mỉm cười để trả lời câu chuyện:

– Là tôi à? Người chồng đáp. Tôi thấy một đĩa xôi và một con cua là tuyệt vời.

Người vợ cũng đồng quan điểm với người chồng, nhưng thêm một đĩa bánh rán là món ăn khoái khẩu của cô ấy.

Thấy không có thuyền, hai vợ chồng càng sốt ruột. Giờ thì nói đi, không biết bao giờ mới vào thị trấn bán đợt dầu thờ Vạn Thọ đầu tiên. Hai người đi ra ngoài và nhìn xuống dòng sông. Hai tên lính truy đuổi nãy giờ đã bịt mắt và lôi họ đi. Họ cùng nhau gọi:

– Chúa ơi, tha thứ cho chúng tôi, chúng tôi không có gì cả.

Nhưng hai người lính không nói gì chỉ trói tay và dẫn ra bờ sông. Họ nhấc chúng lên và đồng thời ném chúng xuống nước. Bọt nước bắn tung tóe. Và hai xác chết đuối. Và sau đó, họ bỏ chạy.

Lại nói, mắt của nhà vua đã hoàn toàn lành lặn vào ngày đầu tiên của tháng mười hai, như thể không có chuyện gì xảy ra. Nhưng Chúa Đậu Bà Dậu mang trong mình nỗi hận vô cùng tận. Ngày hôm sau, hai lính canh bị giết không rõ lý do và bị treo cổ trên cây tắm trong lâu đài hoàng gia. Sau đó, vào giữa mùng 1 Tết, ông chủ cửa hàng già bên kia Giang Tân đã giúp leo lên giữa đền Vạn Thọ và nói đủ thứ câu bỉ ổi. Anh ấy nói những câu gãy gọn, nhưng về cơ bản thì mọi người đều hiểu hết:

READ  Chuyện tình giữa Mưa và Nắng | Educationuk-vietnam.org

– Chúng tôi là anh Dậu, chị Dậu đây… Chúng mày là quân man rợ tàn ác, là kẻ giết người lương thiện… Mày chết đi sống lại… Lý, mày sẽ không có con nối dõi… Chúng ta sẽ thu hẹp hai dòng sông. Tế Lịch và một lần nữa Thiên phú … Một khi đã bắt đầu, đừng cố chạy trốn …

Tin tức bay đến tai vua khiến vua vô cùng hoảng sợ. Nhà vua ra lệnh xây dựng một ngôi đền ở ngã ba Jiangbin và phong cả hai người làm phúc thần. Hàng năm vào ngày 30 tháng Giêng, có các quan hành lễ được cử đến đây để cúng Ông Đậu Bà Đậu bằng những món ăn khoái khẩu.

Nhưng bảo vật thời Lý nhanh chóng rơi vào tay vua nhà Trần. Họ Lý chắc chắn diệt vong, đến nỗi chỉ có những người đổi sang họ Nguyễn mới thoát được.

Con sông Thiên Phú thực sự bị bồi lấp dần, bồi lấp dần cho đến ngày nay chỉ còn một con suối nhỏ bên bờ Nhật Tân. con sông Tế Lịch cùng một điều: ngày nay chỉ là một con mương đen bẩn thỉu. Chỉ có một miếu thờ Ông Đậu Bà Đậu nhưng hàng năm, người dân vùng Bưởi vẫn mang lễ vật theo sở thích của hai vợ chồng về cúng vào ngày 30/11.

Nguồn: những câu chuyện Sợi tổng hợp.