4 lượt xem

Thần giữ của | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

Thuở xưa, vào một vạn Lai châu ở thành Sơn-nam, có một thương nhân người nước ngoài đến chúng ta làm ăn sinh sống. Sau mấy chục năm, nhờ chiêu trò gian dối: buôn đầu mùa, bán cuối thu, lãi mẹ con, ông trở nên rất giàu có. Trong nhà hắn có hàng triệu vàng bạc châu báu và hầu như không ai có thể ăn được.

Khi có tiền trong tay, ông nghĩ đến việc trả lại thay vì cho con cháu hưởng thụ. Nhưng lúc bấy giờ triều đình ta có lệnh cấm rất gắt gao, không cho người nước ngoài mang vàng bạc ra khỏi nước. Có nhiều người bí mật ra tay nhưng không bị cơ quan chức năng che giấu nên bị tịch thu tài sản và đuổi người đi nơi khác. Vì vậy, ông nghĩ ra cách cất giấu một số vàng bạc ở đây, để ngày sau chờ thời cơ tốt, con cháu sẽ đến lấy. Anh ấy đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Với lý do thờ Phật, ông xin phép làng địa phương để xây dựng một ngôi chùa trên một ngọn đồi hoang gần nhà. Và khi đào móng cho ngôi đền, anh ta sẽ bí mật xây một đường hầm chôn cất sâu trong lòng đất. Để đảm bảo tài sản của mình không bị thất thoát, anh ta sẽ tìm một cô gái còn trinh chôn bên cạnh vàng bạc để làm thần tài. Nếu anh ta không phải là người hét lên tín hiệu mà anh ta đã hứa với chúa, đừng cố lấy một ly của cải khỏi mặt đất. Tôi sẽ cắt xẻo từng người lạ đến cửa hầm. Khi kế hoạch của anh hoàn thành, anh nhận thấy anh đang tìm kiếm một cô gái còn trinh.

Lúc đó ở khu đó là sinh viên mà nhà không có đất. Anh ta có một cô con gái mười tám tuổi chưa lập gia đình. Nghe tin, người lái buôn vội vàng mang rượu cau đến xin cô gái về làm vợ lẽ. Dù biết là con nhà giàu, có thể chu cấp nhưng thầy giáo không bằng lòng vì không những không muốn gả chàng trai cho một người xa lạ mà còn ghét thói buôn bán, ham lợi của người đời. những người như anh ấy. Anh cũng biết điều này nên đã bỏ một trăm lượng vàng vào chảo, nói rằng sẽ tặng cho cô ấy như một món quà. Nhìn thấy những miếng vàng sáng lấp lánh, Giám nghĩ đến những món nợ không trả được. Cuối cùng thì anh cũng đồng ý lấy cô làm vợ.

READ  Con cóc là cậu ông trời | Educationuk-vietnam.org

Từ khi lấy vợ, thương gia đã cho anh ở phòng riêng. Anh rất cẩn thận, rất hay ghen nhưng có một điều là anh chưa bao giờ ngủ với cô. Ngay cả cá, thịt, hành, tỏi anh cũng không cho với lý do anh ăn chay và niệm danh hiệu Phật. Cứ ba tháng một lần, anh sẽ cho cô một bộ quần áo mới.

Ngay cả sau hai năm, cô gái vẫn dễ bị tổn thương.

Một hôm, cô cố gắng xin phép chồng về quê thăm bố. Từ chối mãi không được, anh đành miễn cưỡng buông tay, nhưng dặn cô phải tiết chế rồi về ngay. Hai cha con đã lâu không gặp, vừa vui vừa buồn. Người giám định y khoa hỏi:

– Từ khi anh đi, em đã ăn năn. Nếu gia đình chúng tôi không chết đói thì các bạn đã không phải chịu cảnh nhỏ như thế này. Vậy bạn đối xử với bản thân hàng ngày như thế nào? Tại sao hắn không sinh ra đã hai năm?

Nghe người bố hỏi chuyện này, cô gái đã khóc và kể lại toàn bộ sự việc. Giám khảo ngạc nhiên:

– ĐƯỢC RỒI! Chắc chắn là anh ấy đã chọn tôi làm người chăm sóc. Bạn có thấy gì lạ ở nhà không?

– Lúc nãy ăn tối xong anh đóng cửa đi ngủ ngay. Chỉ vài tháng nay, đêm nào tôi cũng thấy hai cha con cầm cái xẻng, đến sáng mới về.

Nghe vậy, cậu học sinh hét lên: “Vậy là sắp đến nơi rồi!” Suy nghĩ một lúc, ông đi lấy hạt vừng và hạt cải, gói lại, đưa cho con trai và nói:

READ  Sự tích cái chổi - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

– Vui lòng về sớm để không bị bất ngờ. Bất cứ khi nào nó dẫn bạn đến một nơi nào đó, hãy nhớ rắc những hạt giống này bên cạnh lối đi, để tôi có thể tìm thấy chúng.

Kể từ đó, cô giáo đã đến thăm cô liên tục: ba ngày một lần, có khi năm ngày một lần. Anh không vào nhà chú rể, chỉ đứng ngoài cổng nhìn vào trong. Bất cứ khi nào nhìn thấy mặt con gái, ông ta chắc chắn sẽ rút lui.

Có lần anh ấy bận một số công việc và không thể đến được. Chỉ mười ngày sau người ta không thấy đứa trẻ đâu cả. Nóng ruột chờ lâu, anh vội vã vào nhà chú rể giả vờ thăm hỏi. Người thương gia, nhìn thấy anh ta, tình cờ chào đón anh ta một cách niềm nở. Anh ấy nói với cô ấy rằng vợ anh ấy vẫn đang bận rộn ở thủ đô để tích trữ hàng hóa. Vị giám khảo vẫn giữ vẻ mặt tự nhiên, nhận lời mời của chú rể rồi ngồi ăn cơm trưa. Tranh thủ đi tiểu, anh ra sau vườn nhìn xung quanh thì thấy hai bên lối đi dẫn vào rẫy, những khóm cải, vừng đã mọc um tùm như dấu.

Lập tức đi thẳng đến thành Sơn-nam. Trước thống đốc, ông giải thích tất cả những gì đã xảy ra. Tổng đốc lập tức tập hợp năm trăm binh lính đi suốt đêm để đến mười vạn vương triều Lai. Mọi người theo thầy đi theo con đường mà họ đã bí mật khuyên vừng và bắp cải, cách nhà khách chừng nửa dặm thì thấy một chiếc võng nhỏ mới dựng trên đồi hoang. Vị giám khảo nói: – “Tất nhiên chỗ này không sai. Mời ông đào để khám!”. Nhưng con rể cuối cùng cũng từ chối. Anh ta lấy cớ là huyết mạch đất gắn liền với số phận của gia đình mình nên cố ý không cho quân lính đào bới.

Thống đốc ngay lập tức buộc cả hai bên phải thực hiện cam kết. Nếu người đào không thấy gì thì người giám định phải bỏ tiền ra xây lại ams và phải bồi thường thiệt hại cho chú rể. Ngược lại, nếu phát hiện có tiền thì chủ không lấy. Khi viết xong bức thư, người lái buôn không chịu ký, nhưng cũng không chịu nhận. Thấy vậy, quýt càng bắt đầu nghi ngờ và lập tức ra lệnh cho quân lính đến đào ngay, không biết chủ nhân có thích hay không.

READ  Mũi dài | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

Ngay sau khi chúng được đào xung quanh một khu vực rộng bằng cái xẻng, một bức tường gạch trũng xuất hiện. Bờ gạch chạy quanh một ngôi nhà, sâu xuống đến đầu người, được xây trên con đường gạch Bát Tràng rất kiên cố.

Trong khi người thương gia đang khóc, một nhóm binh lính đã tìm thấy chiếc nắp. Chiếc đĩa vừa rơi xuống đã lộ ra ánh sáng lấp lánh của hai ngọn đèn. Họ vào trong và thấy cô gái đang ngồi bên ngọn đèn, trên ghế đá, đầu cúi gằm, hai chân dang rộng, mỗi chân giẫm một khúc lớn. Thầy giáo vừa khóc vừa ôm con vào lòng. Nhưng anh ta không thể nhấc đứa trẻ lên vì cô gái bị trói tay trên ghế và miệng bị bịt kín bằng nhựa. Mở nilon ra xem còn củ sâm chưa tan hết. Ngực cô vẫn đập. Mọi người lao vào ứng cứu, đồng thời xích tên buôn độc ác ra giải cứu.

Khi quân lính kiểm tra lại mọi thứ, họ thấy có hai lượt mà cô gái vi phạm, mỗi lượt có vài chữ: “Ngàn cân vàng”. Bên trái và bên phải, có hai hàng nét cong nhỏ, mỗi hàng mười nét, mỗi hàng khắc: “Năm trăm cân bạch kim.” Mở lại kết quả đúng như số đã đề cập. Hai chiếc đèn cũng là một bằng vàng và một bằng bạc.

Nhờ được chăm sóc chu đáo, cô gái đã dần tỉnh lại. Nghe chuyện thì phát hiện cô gái đã bị chôn sống cả chục ngày. Tổng đốc chia tài sản làm ba: cha con giám mục được một phần, số còn lại bị tịch thu làm của công. Những kẻ buôn người đã bị đưa ra tòa để chặt đầu[1].

[1] Theo tạp chí thường trú Sơn.