6 lượt xem

Tiếng chim kêu | Truyện ngắn Thạch Lam | Thạch Lam | Educationuk-vietnam.org

Truyện ngắn Thạch Lam

Một đêm mưa mù mịt cuối tháng mười hai, cả hai chúng tôi đều đi ngủ sớm. Nằm trên giường, trùm chăn lên tới cằm, chúng tôi cùng nhau nói chuyện chờ ngủ.

Trong căn phòng yên tĩnh chỉ có thể nghe thấy tiếng gõ đồng hồ chậm và đều đặn trên tường. Nhưng thỉnh thoảng một cơn gió lại mang theo tiếng ếch nhái kêu râm ran khắp xóm làng quanh nhà.

Ngọn đèn nhỏ của người Mỹ được đặt trên mặt đất, tạo ra những cái bóng kỳ lạ, đung đưa trên trần và tường. Và tấm rèm rộng màu đỏ treo giữa nhà sẫm màu xếp những nếp vải tinh xảo, vui mắt. Ở phía bên kia của tấm rèm đó, là giường của bà và chị tôi. Nửa đêm, chúng tôi thức giấc: gió thổi qua lá chuối rơi, sét qua cửa sổ. Một lúc sau, mưa rơi trên mái nhà.

Anh trai tôi nói:

– Có thể là một cơn bão lớn.

– Bao nhiêu tùy thích.

Nhưng rất thích. Hãy tưởng tượng rằng không có sự thoải mái nào tuyệt vời hơn việc trùm chăn nằm ngủ và nghe mưa gió bên ngoài. Lúc đó đêm lạnh hơn khiến tôi cảm thấy hơi ấm trên chăn cũng dễ chịu hơn. Tiếng mưa ồn ào, tiếng gió thổi vi vu như một bản nhạc vui tươi, dần dần khiến người ta buồn ngủ.

READ  Nàng Hạc - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc | Educationuk-vietnam.org

Cả hai chúng tôi cùng nhau đắp chăn để sưởi ấm và trò chuyện. Chúng tôi nghĩ và cảm thấy xót xa cho những lữ khách khi giờ này vẫn đang đi trên con đường sa mạc, ướt như chuột lột và run như cầy cày, vội vã tìm nơi trú ẩn. Lại thấy thương cho xóm nghèo, giờ vợ chồng, con cái ai cũng phải dậy đỡ cái nhà rơm dù gió to lay động, đưa cái chậu ra hứng nước dột.

Khi an cư lạc nghiệp trong ngôi nhà gạch vững chãi, không sợ mưa gió về phía mình, người ta dễ nảy sinh lòng trắc ẩn với những người bất hạnh.

Chúng tôi đang trong tâm trạng vui vẻ thì đột nhiên anh trai tôi muốn đưa tay bảo tôi im lặng và nói trong im lặng:

– Có nghe thấy gì không?

Tôi nghe: qua tiếng mưa gió bên ngoài, tôi nghe ríu rít như tiếng chim hót. Tôi nói với anh trai tôi:

– Tiếng chim kêu có giống tiếng chim kêu không?

– Đúng. Tôi đã nghe nói từ trước đây.

Cả hai chúng tôi đều chăm chú lắng nghe một lần nữa: dòng tweet nhẹ nhàng, yếu ớt dường như phát ra từ cửa sổ trên đầu tấm rèm đỏ. Tôi hỏi anh trai tôi:

– Khà khà, không biết chim về đây kêu gì?

Anh tôi chợt nghĩ:

– Đúng rồi, một con chim phải chịu gió mưa bay về đây trú ngụ.

– Khốn nạn là tôi, ở đó chắc lạnh lắm.

Ngay lập tức chúng tôi hình dung ra một chú chim ướt sũng, bị sốc vì lạnh, đến bên cửa sổ tìm cách chui vào vì nó có thể nhìn thấy ánh sáng trong căn phòng ấm áp. Câu chuyện về một con quạ một hôm thoát khỏi trận bão tuyết, đến gõ cửa nhà vợ chồng người thợ cày và được hai vợ chồng cưng nựng, rắc bánh, câu chuyện đó chúng ta đọc hồi nhỏ trong sách “Tập đọc”. tỏa sáng trong trí nhớ của chúng tôi, khiến chúng tôi yêu loài chim ấy vô hạn và mong muốn được cứu nó.

READ  Alibaba và 40 tên cướp | Educationuk-vietnam.org

Tôi nói với anh trai tôi:

– Hoặc chúng ta có thể mang nó đến đây để giữ ấm.

– Làm sao tôi có thể mang được?

– Tại sao không! Chúng ta chỉ cần mở cửa sổ và dụ nó vào trong. Nhưng nếu bạn để anh ta ở đó, anh ta sẽ chết.

– Vâng, chính là như vậy.

Ta tuy nói, nhưng vẫn là không có đứng dậy, mọi người muốn đợi người kia, bởi vì trời lạnh, chui ra dưới chăn có chút xấu hổ. Khi đang do dự, đột nhiên ở bên kia tấm rèm treo, nơi chị tôi đang nằm, có tiếng người ồn ào. Tôi nói với anh trai tôi:

– Chị Hai lại thất tình.

Vừa dứt câu, anh thấy tiếng xôn xao càng lúc càng lớn. Em gái tôi dường như muốn nói điều gì đó nhưng không thể. Anh trai tôi phàn nàn:

– Cô ấy lúc nào cũng thích nói bậy tầm này, chắc cô ấy yếu lắm.

Tôi cũng nghĩ thế. Cả hai chúng tôi dừng lại một chút để xem liệu Hải có nói lại không. Nhưng em gái tôi cần ngủ lại. Chúng tôi đã nghe thấy cùng một âm thanh tweet từ trước đó, bây giờ có vẻ yếu hơn. Anh trai tôi nói:

– Thôi, dậy đút chim vào đi.

Tôi ngần ngại:

– Trời lạnh quá không dậy được bây giờ anh ơi.

Lạnh lùng mà lạnh lùng làm gì. Nếu bạn ở lại mạnh mẽ, bạn sẽ không bị lạnh.

Rõ ràng, trái với lời anh tôi nói, một cơn gió mạnh ập vào phòng và làm rung chuyển tấm rèm. Tôi run rẩy nói:

– Lạnh lắm, giờ chết cóng rồi.

Sau đó tôi kéo chăn quanh cổ. Anh trai tôi cũng vén chăn lên và nói với tôi:

– Anh thật lười biếng. Tôi đi ra ngoài và mở cửa sổ mà không cần lo lắng.

Ở phía bên kia màn hình lại vang lên âm thanh ùng ục của Haiti, vì vậy tôi không biết phản ứng của anh trai mình sẽ như thế nào. Một lúc sau, anh trai tôi nói:

READ  Người lấy cóc | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

– Có muốn không, nếu nhét vào thì mở ra.

Tôi lúc đó rất buồn ngủ, mắt nhắm nghiền nên quay mặt lại và nói:

– Thôi, kệ đi.

Anh trai tôi cáu kỉnh:

– Vậy thì nói chuyện đi!

Rồi anh tôi quay lưng lại với tôi, kéo chăn trùm đầu, co chân ngủ, không nói gì thêm. Tôi cũng nghe thấy tiếng chim nhỏ ríu rít như đang cần mẫn gọi. Một lúc sau tôi cũng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, khi chúng tôi thức dậy, chúng tôi thấy Hain đang đứng ở đầu bàn với một phích nước. Khi anh ấy thấy chúng tôi ngồi xuống, anh ấy nhìn thấy chúng tôi với một nụ cười và hỏi:

– Hai người cãi nhau về con chim đêm qua à?

Chúng tôi ngạc nhiên nhìn nhau. Tôi hỏi:

-Em cũng biết à? Lúc đó chúng tôi thấy cô ấy nói mãi không ra.

Chị Hai phá lên cười, ngửa đầu ra sau, hai tay che miệng vì vừa sơn răng. Cô ấy cười đến mức chúng tôi không hiểu. Sau đó, cố gắng kìm chế tiếng cười của mình, cô ấy nói:

“Hai người có biết âm thanh ríu rít đó đến từ đâu không?” Đây là tiếng tre trên nóc nhà rung rinh vì gió. Tôi gần nghe rõ. Khi thấy hai chú chim ngậm ngùi nhắm con chim vào để sưởi ấm, tôi suýt nữa thì cười sặc sụa. Nhưng khi tôi muốn nói với anh ấy thì không được, kem đánh răng đã vào miệng tôi và tôi không thể nói được. Hóa ra như một người nói điên.

Khi em gái tôi nói với tôi, cô ấy đã cười. Chúng ta nghĩ về sai lầm của ngày hôm qua, cũng thấy buồn cười. Ba chúng tôi cùng cười và cùng khóc.

Sau anh ta, tôi vui vẻ dừng lại và nói:

– Nhưng chúng tôi nghĩ rằng đó là một con chim tội nghiệp đến gõ cửa.