8 lượt xem

Truyện cổ grim – Roland yêu dấu | Educationuk-vietnam.org

Ngày xưa có một người phụ nữ là một phù thủy. Bà có hai cô con gái, nhưng chỉ thương đứa con vừa nũng nịu vừa nghịch ngợm. Mẹ kế của chồng vừa xinh đẹp lại vừa lễ phép, cô rất ghét anh.
Cha dượng của cô có một chiếc tạp dề rất đẹp, con gái cô ghen tị và nói với mẹ để lấy nó. Tôi đã nói:
– Im đi, anh sẽ có. Hắn đáng chết lâu lắm rồi, đêm nay chờ hắn ngủ, chặt đầu đi. Khi trẻ đã ngủ, mẹ hãy rặn ra ngoài.
Tội nghiệp, người ở góc nhà nghe được toàn bộ câu chuyện. Cả ngày cô ở nhà, buổi tối cô đi ngủ trước, đợi mẹ kế ngủ ngon, cô đẩy cô ra và cô nằm trong sau bức tường.
Đêm khuya, người phụ nữ lớn tuổi bí mật vào phòng, bắt tay trái xem có ai nằm ngoài không, rồi lấy rìu hai tay nhấc lên chém vào đầu người nằm ngoài, chém bất ngờ. động vật riêng.i.
Khi ra khỏi phòng, cô gái đứng dậy đi thẳng đến nhà bạn trai tên Roland và gõ cửa. Cô ấy nói:
“Khi nào cô ấy quét vôi sẽ thấy những gì cô ấy đã làm, khi đó sẽ nguy hiểm cho chúng tôi”.
Roland nói:
“Ta khuyên ngươi nên tháo đũa thần của hắn, để hắn không dùng nó đi theo chúng ta.” Chỉ có như vậy tôi mới có thể hy vọng cứu được chính mình.
Cô gái quay lại cầm gậy, sau đó phun ba giọt máu, một giọt xuống sàn trước giường, một trong bếp, một trên cầu thang. Sau đó anh ta lập tức đến nhà bạn trai.
Sáng hôm sau, mụ phù thủy gọi con gái để đưa cho cô chiếc tạp dề nhưng cô không đến. Tôi gọi:
– Con đang ở đâu vậy con trai?
Một giọt máu trả lời:
– Con ở đây, trên cầu thang, mẹ.
Cô ấy đi theo con đường đó, nhưng không thấy ai, lại khóc:
– Con đang ở đâu vậy con trai?
Giọt máu thứ ba trả lời:
– Trời ơi, tôi đang ở trên giường, tôi đang ngủ.
Cô vào phòng và đi ngủ. Bạn đang nhìn gì đó? Chính người con gái yêu của bà đang nằm trên vũng máu và chính bà là người đã chặt đầu bà. Cô phát điên, nhảy ra ngoài cửa sổ, nhìn về phía xa, thấy mẹ kế đang cùng Roland bỏ chạy. Cô ấy thét lên:
– Dù có chạy bao nhiêu cũng không thoát được. Không có gì có thể cứu bạn.
Cô ấy đi đôi giày của một ngàn dặm. Mỗi bước bây giờ bằng bước tiếp theo hàng giờ, vì vậy cô nhanh chóng bắt kịp cả hai. Khi thấy mẹ kế đến gần, cô gái đã dùng đũa thần biến Roland xuống hồ và bản thân thành vịt bơi giữa hồ. Cô ra mép hồ ném thức ăn xuống hồ để vịt bơi lại gần nhưng vịt vẫn tiếp tục bơi đi bơi lại giữa hồ. Đêm đó, chị vẫn chưa bắt được vịt nên phải về. Ngay sau đó cô gái và Rolandi xuất hiện trở lại trong hình dạng con người của họ và tiếp tục chạy trốn, đi bộ suốt đêm cho đến rạng sáng. Cô gái biến thành bông hoa xinh đẹp giữa bụi gai, Roland biến thành nghệ sĩ vĩ cầm. Ngay sau đó phù thủy đã đến. Cô nói với nhạc sĩ:
– Nhạc sĩ Hobo, ông cho tôi chọn bông hoa đẹp đó nhé?
Người kia trả lời:
– Vâng, tôi sẽ đặt một số âm nhạc để thu thập hoa.
Cô vội vàng vào bụi gai hái hoa vì cô biết hoa đó là của ai. Nhưng khi cô đang sởn gai ốc thì chàng trai đã bật nhạc lên và cô đã vô cùng ngạc nhiên theo điệu nhạc và bắt đầu nhảy, tiếng nhạc càng to thì cô nhảy càng nhanh và to hơn. Cô đã xé quần áo gai góc, trầy xước khắp người, chảy máu nhưng chỉ cần nhạc vẫn vang lên, cô phải nhún nhảy theo nhịp nhạc. Khi nam thanh niên dừng cuộc chơi, một lúc sau thì cô ấy gục chết.
Vì vậy, cả hai đều được giải phóng. Roland nói:
– Bây giờ tôi muốn về nhà thưa với cha tôi, xin phép làm đám cưới.
– Trong lúc này, ta sẽ ở chỗ này chờ ngươi, ta sẽ hóa thành tảng đá đỏ trên sân, để không ai nhận ra.
Sau đó Rolandi rời đi, trên sân là một tảng đá đỏ đang đợi bạn trai.
Trở về nhà, Roland ăn phải một câu thần chú, quên mất lời hứa với người mình yêu. Cô gái tội nghiệp đợi mãi không thấy bạn trai về. Cô buồn bã biến thành một bông hoa và nghĩ:
– Dù sao cũng sẽ có người đến gặp tôi.
Một hôm có cậu bé trồng cỏ ngoài đồng, không có hoa đẹp, cậu ta lượm hoa, đem về nhà và đóng hộp.
Kể từ hôm đó, mỗi sáng thức dậy, anh thấy phòng lau, bàn ghế đã được dọn sạch sẽ, bếp lửa đỏ rực, pha sẵn nước. Và vào buổi trưa, khi anh ấy trở về nhà, đã có đồ ăn ngon trên bàn, anh ấy không hiểu, tại sao lại có thể xảy ra chuyện như vậy. Anh không thấy ai ở nhà và trong túp lều nhỏ này không có chỗ nào để trốn.
Ngày này qua ngày khác, anh ta cảm thấy thoải mái, nhưng đột nhiên anh ta sợ hãi và đến hỏi bà lão thông thái trong làng, bà ta nói:
– Đây là câu chuyện được tạo ra bởi phép thuật. Sáng sớm, chú ý xem trong nhà có động tĩnh gì không, để nó làm gì, phủ khăn trắng lên ngay, phép sẽ hết tác dụng.
Ngày hôm sau, vào lúc bình minh, chiếc hộp được mở ra và bông hoa nở ra. Khi nhìn thấy cô, anh chạy đến và phủ một chiếc khăn trắng cho cô. Đối diện anh là một cô gái xinh đẹp, anh nhận ra cô là người đảm đang, quán xuyến mọi công việc nhà hàng ngày. Cô kể cho anh nghe về cuộc đời của cô. Anh hỏi cô liệu cô có đồng ý lấy anh không và cô trả lời:
– Không, anh à, em đã yêu Roland rồi, nhưng em muốn ở lại trung thành với anh ấy, dù anh ấy đã không trở về như đã hứa. Nhưng anh vẫn ở đây để lo việc nhà cho em.
Theo phong tục địa phương, tất cả các cô gái trong vùng đều đến hát để mừng ngày cưới của đôi trai gái. Trước đó, họ phải xin phép và thông báo cho mọi người trong khu vực về ngày cưới của mình.
Khi hay tin Roland sẽ kết hôn, người con gái chung thủy đã rất buồn, trái tim anh gần như bị xé nát. Cô không muốn đi dự đám cưới. Nhưng những người bạn gái đã đến và mời anh ta đến. Khi đến lượt hát, cô ấy rút lui. Mọi người đã hát, chỉ có cô ấy, cô ấy phải hát. Khi cô ấy hát và Rolandi nghe thấy, anh ấy nhảy dựng lên và nói:
– Giọng nói này rất quen thuộc, đây là giọng của chồng sắp cưới của tôi. Tôi không thích bất cứ ai khác.
Mọi thứ trong ký ức cũ chợt bừng tỉnh trong lòng anh. Cô gái chung thủy đã kết hôn với người đàn ông Roland mà cô luôn yêu. Nỗi buồn được dập tắt nhường chỗ cho niềm vui trong ngày cưới.

READ  Tiếu thương khung |Tập 1 (chương 1-... | Educationuk-vietnam.org