5 lượt xem

Vì sao lại gọi là “Trạng Lường” | Educationuk-vietnam.org

Lương Thế Vinh vẫn được gọi là Trạng Lương. Lý do là vì ngay từ nhỏ, anh đã tỏ ra rất giỏi so đo. Khi đỗ đạt làm quan, ông đã viết một cuốn sách mang tên “Đại Thanh toán học” để tổng kết những kiến ​​thức tính toán thời bấy giờ và cũng là những phát minh của ông. Lương Thế Vinh viết tựa, nêu rõ mục đích của cuốn sách như sau:

“Trước khi đến thời điểm để chỉ ra cách đo lường
Tính toán phân số phân số trong phép nhân
Kiến thức về tất cả những điều vinh quang
Học để giúp thánh vương! “

Tương truyền khi còn nhỏ, có lần Lương Thế Vinh cùng bạn ngồi dưới gốc cây cổ thụ hóng mát. Họ thách đố nhau biết cây cao – ngắn. Một số người tin rằng cách duy nhất là leo lên ngọn cây và sau đó dùng dây để đo mặt đất. Đặc biệt, Lương Thế Vinh cho rằng không cần leo trèo, ở dưới đất vẫn có thể đo được. Anh ta lấy chiếc gậy trong tay để đo chiều dài của nó, sau đó nâng chiếc gậy lên mặt đất và đo chiều dài của quả bóng. Sau đó anh ta đo độ bóng của cây và sau một lúc tính toán đã tìm ra chiều cao của cây. Bọn trẻ không tin nên dùng dây thừng buộc hòn đá, cột hòn đá xuống rồi trèo lên ngọn cây, dùng dây thừng hạ xuống đất để đo. Kết quả, đúng như Vinh tính toán.

READ  Truyền thuyết về trái Đào | Educationuk-vietnam.org

Hôm nay, cách tính chiều cao của cây mà Lương Thế Vinh đã áp dụng, chắc chắn lũ học trò chúng tôi không khỏi bất ngờ. Nhưng cách đây gần 5 thế kỷ, khi ở châu Âu số người hiểu được định lý Pitago cho các cạnh của tam giác vuông chỉ đếm trên đầu ngón tay thì Lương Thế Vinh đã tìm ra tỉ số giữa chiều cao của cây và chiều cao của cây. . Cây gậy bằng với tỉ số của quả bóng của họ trên mặt đất, đó là một phát minh, nó cho thấy nước ta vào thế kỷ 15 đã có một nhà toán học tài ba.

Khi đến tuổi trưởng thành, Lương Thế Vinh vừa đến một con sông, đã thấy có người bàn cách đo chiều rộng của con sông để băng qua. Hôm đó, nước sông rất lớn và chảy xiết nên không thể lội qua được. Lương Thế Vinh sau đó bình luận:

– Không cần qua sông làm gì. Tìm cho tôi một số ghim, tôi sẽ đo chúng cho bạn.

Ban đầu mọi người nghĩ anh nói đùa và không tin. Nhưng chỉ sau một lúc lái cọc, quan sát và tính toán, anh ta mới cho họ biết con sông rộng như thế nào. Hóa ra từ đó Lương Thế Vinh đã biết đến tam giác đồng dạng …

Một lần khác, phái đoàn nhà Minh đến nước ta. Vua Lê Thánh Tông sai nguyên thần Lương Thế Vinh ra đón. Trưởng đoàn nhà Minh, nghe tin Trạng nguyên Việt Nam không chỉ nổi tiếng về văn chương mà còn là người uyên bác về khoa cử, bèn hỏi:

READ  Thánh Gióng | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi | Educationuk-vietnam.org

– Bạn có phải là tác giả của cuốn sách “Đại Thành Toán Học”?

Lương Thế Vinh tỏ ra khiêm tốn đáp:

– Vâng, chính là như vậy!

Vào lúc đó, một con voi đang kéo gỗ từ sông, sứ Trung Quốc thách thức:

– Nhà nước có thể phán đoán xem con voi kia nặng bao nhiêu không?

– Không sao đâu!

Nói xong, Lương Thế Vinh cầm cân, xăm trổ, xuống sông cân voi.

Đại sứ Trung Quốc cười và nói:

– Chỉ cần nhìn những chiếc cân chính thức, chỉ cần cân một chiếc đuôi voi là đủ!

– Sau đó chia con voi thành nhiều phần để cân.

Lương Thế Vinh tỉnh táo đáp.

Đại sứ Trung Quốc lại mỉa mai:

– Bạn sẽ tàn sát những con voi? Nhớ phần gan của tôi!

Lương Thế Vinh không đáp. Ông ra lệnh cho binh lính của mình thả những con voi trên chiếc thuyền bị bỏ hoang và buộc chúng vào bờ. Con voi nặng trĩu, con thuyền chìm sâu dưới nước. Ông lại ra lệnh đánh dấu mép nước vào mạn thuyền, rồi dắt voi lên. Sau đó, ông ra lệnh cho quân lính giữ đá và cho vào thuyền, cho đến khi thuyền chìm xuống mực nước đã đánh dấu. Nhà nước ra lệnh cho phương bắc cân hết đá trong thuyền và nói với sứ Minh rằng:

– Đây, con voi mà anh ấy cho xem, nặng quá!

vảy voi

Đại sứ Trung Quốc mặc dù trong bụng đã hồi phục nhưng vẫn giả vờ như chưa tin, muốn thử tài nên đã xé một tờ giấy trong một cuốn sách dày rồi đưa cho một cây thước, hỏi ông ta dày bao nhiêu. là tờ báo. nhiều.

READ  Truyện cổ tích Cóc kiện Trời | Educationuk-vietnam.org

Tình hình thật không thoải mái. Giấy rất mỏng và các vạch chia ở thước giữa không rõ ràng. Nhưng với trí thông minh linh hoạt, Lương Thế Vinh nghĩ ngay ra cách so đo. Ông ta mượn sách của sứ Tàu, lấy thước đo độ dày của cả quyển sách rồi chia cho số tờ và tìm ra đáp án, trước con mắt ngưỡng mộ của sứ thần nhà Minh.